Chùa Hải-Đức in Jacksonville

[Home] [Up] [Điểm Sách] [Sutras] [Dharma Talks] [GĐPT] [Sinh Hoạt] [Our Activities] [Kinh] [Pháp Thoại audio mp3] [Tin Tức Phật Giáo] [Thuyết Pháp] [Ngoại Điển] [Phật Học] [Tụng Kinh] [Nghi Lễ - Rituals]

Động Hoa Vàng
thơ Phạm Thiên Thư

xem thêm Đưa Em T́m Động Hoa Vàng, nhạc Phạm Duy

Bạt tác phẩm

... Chốn Đi Về Của Hồn Thiên Cổ ...
Có lẽ không tự đặt ḿnh trước những câu hỏi của từng thời kỳ, của từng khuynh hướng thi ca, một số tác phẩm văn chương đă nhẹ nhàng tới được với nhiều người đọc, không cùng một cùng một quan niệm thi ca. Viết là một hành động tự do tiên khởi để rằng giữa tác giả và tác phẩm có được một nguồn mạch trong suốt.
Một tác phẩm tránh được những phân biện, đến với mỗi người đọc như một tiếp xúc riêng tư, c̣n mở ra quan niệm về nhân sinh và vũ trụ của tác giả, một khía cạnh mà những người quá thiên trọng văn chương đă không ngần ngại cắt rời nó khỏi tính chất nghệ thuật của tác phẩm. Trong "Động Hoa Vàng", cũng như trong một số tác phẩm cổ điển trước đây, khía cạnh nầy đă tạo được một khí sắc thẩm mỹ cho những câu thơ: cái sầu về thời gian, về không gian là cái sầu Đẹp của thi ca, coi không và thời gian như là ngôn ngữ muôn thuở trong văn chương. Như là ngôn ngữ, Đạo cũng là cách nói phơi mở những chân trời sâu thẳm của đời. Người ta không cần lo sợ v́ cái giới hạn của không gian và thời gian trên cuộc sống thực: không băn khoăn về tôn giáo như một biện chứng giải thoát, người ta chỉ cảm nhiễm những nét đẹp thâm trầm ẩn dấu trong cuộc sống, cảm nhiễm vẻ sầu muộn mênh mông của Nơi Chốn và Sáng Chiều như cái đẹp không phai trong văn chương.
Ở cái đẹp không phai đó, bao hàm tính chất không gián đoạn của Nơi và Thời; những lời thơ là chốn đi, về của hồn thiên cổ. "Ngàn năm gương cũ soi kim cổ" - đă thiên cổ và măi măi thiên cổ - không tan biến v́ không ngớt được gợi dậy qua bao cuộc biển dâu:
Tường thành cũ phiến bia xưa
Hồn dâu biển gọi trong cờ lau bay.

Giữa một thời mà ngôn ngữ thơ bị phân tán, những chữ đẹp đó nhác tới nỗ lực hàn gắn cái Muôn Thuở - Muôn Nơi luôn luôn dang dở trong văng chương.
T́m về cái Muôn Thuở - Muôn Nơi cũng có nghĩa là không về đâu cả, nên trong Thơ, người thi sĩ biết rơ điều nghịch lư đó, hiểu rằng chỉ c̣n có cách về, chỉa c̣n có những lời đẹp cho giấc mộng không bến bờ. Những chữ t́m tới giấc mộng không bến bờ, không ràng buộc, thường có vẻ đẹp hững hờ đạm bạc.

oOo

..Trao nhau khăn lụa, nhớ ngày sầu đưa ... Ngày sầu đưa ngày nào? Trong kiếp nhân sinh nhiều hệ lụy với t́nh, đă có mấy ngày, mấy thuở "sầu đưa", và ai biết thuở đó là thuở nào ..
..Hoa dương vàng nhạt sầu người ... Vàng nhạt, nhạt v́ mới khởi đầu? V́ đă kinh qua những chiều mưa nắng? Hay nhạt là trạng thái muôn thuở của sắc hoa và hồn hoa?
..Lên non t́m động hoa vàng ngủ say ... Động hoa vàng, nào ai biết ở đâu, v́ đâu chẳng có động hoa vàng, có phải đây là nơi mà một tay tài tử ngày xưa gọi là "đến chơi một làng không có nơi đâu".
Có phải những ngày sầu đưa, những sắc vàng nhạt, những động hoa vàng là cơi thơ của Phạm Thiên Thử Xa th́ từ muôn thuở, muôn nơi, mà gần th́ ở chính ngay ḷng thi sĩ: cho nên tuy thân thiết, lời thơ vẫn mang cái vẻ ngậm ngùi xa vắng. Là rượu, không, chỉa là nước, nuớc đấy thôi:
Nước xuôi làm rượu quan hà chuốc say.
Những lời thơ này bởi thế, được coi là ở trong truyền thống cổ điển; cổ điển hiểu như một phẩm t́nh nghệ thuật, chứ không phải trong ư nghĩa đối chiếu thời gian và truyền thống hiểu như một giá trị đă ổn định. Sáng tạo ở đây là t́m thấy được, t́m về được những chữ như thế đă luôn luôn có sẵn cái đẹp muôn nơi, muôn thuở mà thể thơ lục bát, với những yếu tinh nghệ thuật chủ quan của nó, coi như có khả năng diễn tả thích hợp. Trong truyền thống cổ điển này, ư hướng văn chương của Động Hoa Vàng là viết những câu "người đời mai đây có thể bỏ chúng, nhưng chúng không bao giờ bỏ người đời".

oOo

Những vần thơ xa vắng ngậm ngùi, hay đấy là những lời không ngừng gởi đến cho người đọc như gởi đến cho người phương xa. Xa từ dĩ văng xa đến mai sau, xa khắp mọi cơi ḷng, cho đến khi nào những lời thơ này vẫn c̣n được xem như một ngôi làng mà Nhất Linh gọi là Từ Lâm, một ngôi làng không làm người úy phục say đắm, nhưng "điều độ, ân ái, dễ xiêu người": cho đến khi nào giữa những gió băo của đời, ḷng người vẫn thấy cần thiết ấp ủ một "làng từ tâm". Ḷng từ tâm, gịng thơ c̣n ngân vang những âm thanh trầm lặng như "bóng tịch dương" nhưng bền vững như "hồn thu thảo" tự ngàn xưa không ngớt vọng về, chút tuyết trắng không tan giữa một thời bị mọi cuồn nộ đốt cháy, chút nguyên sơ thoát ra từ những khổ đau của kiếp người mà hơn ai cả thi sĩ, kẻ mỗi ngày bị xô dạt giữa bao nhiêu sức mạnh, đă gánh chịu và thâm cảm đến tận cùng.
Với chút tuyết trắng ở trong hồn, những người thi sĩ ấy đă sáng tạo nên cơi thơ hùng tráng giữa cơi đời tan ră.

Joseph Huỳnh Văn
 


Đoạn 001 - 005

1
Mười con nhạn trắng về tha
Như Lai thường trụ trên tà áo xuân
Vai nghiêng nghiêng suối tơ huyền
Đôi g̣ đào nở trên miền tuyết thơm
2
Xe lên bụi quán hoa đường
Qua sương trắng dậm phố phường úa thu
Tiếng chim ướt sũng hai mùa
Hạt rơi thêm lạnh hững hờ mây qua
3
Dế buồn dỗ giấc mù sa
Âm nao lăng đăng tơ ngà sương bay
Người về sao nở trên tay
Với hài đẫm nguyệt thêm dài gót mơ
4
Con khuyên nó hót trên bờ
Em thay áo tím thờ ơ giang đầu
Tưởng xưa có kẻ trên lầu
Ngày xuân gieo nhẹ trái cầu gấm hoa
5
Tóc dài cuối nội mây xa
Vàng con bướm nhụy lẫn tà huy bay
Dùng dằng tay lại cầm tay
Trao nhau khăn lụa nhớ ngày sầu đưa


Đoạn 006 - 010


6
Từ chim thủa núi xa xưa
Về đây rớt lại hạt mơ cuối rừng
Từ em khép nép hài xanh
Về qua dục nở hồn anh đóa sầu
7
Ừ th́ ḿnh ngại mưa mau
Cũng đưa anh đến bên cầu nước xuôi
Sông này chảy một ḍng thôi
Mây đầu sông thẫm tóc người cuối sông
8
Ngày xưa em chửa theo chồng
Mùa xuân em mặc áo hồng đào rơi
Mùa thu áo biếc da trời
Sang đông em lại đổi dời áo hoa
9
Đường về hái nụ mù sa
Đưa theo dài một nương cà tím thôi
Thôi th́ em chẳng yêu tôi
Leo lên cành bưởi nhớ người rưng rưng
10
Sao em bước nhỏ ngập ngừng
Bên cầu sương rụng mấy từng mai mơ
Đêm về thắp nến làm thơ
Tiếng chân c̣n vọng nửa tờ thư tôi


Đoạn 011 - 015


11
Đôi uyên ương trắng bay rồi
Tiếng nghe tha thiết bên trời chớm đông
Nửa đêm đắp mảnh chăn hồng
Lại nghe hoa lạnh ngoài đồng thiết tha
12
Con chim chết dưới cội hoa
Tiếng kêu rụng giữa giang hà xanh xao
Mai anh chết dưới cội đào
Khóc anh xin nhỏ lệ vào thiên thu
13
Tường thành cũ phiến bia xưa
Hồn dâu biển gọi trong cờ lau bay
Chiều xanh ṿng ngọc trao tay
Tặng nhau khăn lụa cuối ngày ráng pha
14
Đêm dài ươm ngát nhụy hoa
Chim kêu cửa mộ trăng tà gơ bia
Em ơi rủ tóc mây về
Nh́n trăng nỡ để lời thề gió bay
15
Đợi nhau tàn cuộc hoa này
Đành như cánh bướm đồi tây hững hờ
T́m trang lệ ố hàng thơ
Chữ xưa quyên dục bây giờ chim di


016 - 020


16
Mây xưa cũng bỏ non về
Em xưa cũng giă câu thề đó đây
Nhớ đành biết mấy tầm tay
Lông chim biển bắc hoa gầy băi đông
17
Đợi ai trăng rơi hoa buồn
Vắng em từ thủa theo buồm gió xuôi
Chiều chiều mở cổng mây trôi
Chênh vênh núi biếc mắt ngời sao hôm
18
Thế thôi phố bụi xe hồng
Hồ ngăn ngắt đục đôi ḍng nhạn bay
Đưa nhau đấu rượu hoa này
Mai đi dă hạc thành ngoài cuồng ngâm
19
Xuống non nhớ suối hoa rừng
Vào non nhớ kẻ lưng chừng phố mây
Về thành nhớ cánh chim bay
Xa thành thương vóc em gầy rạc hoa
20
Hạc xưa về khép cánh tà
Tiếng rơi thành hạt mưa sa tần ngần
Em về hong tóc mùa xuân
Trăng trầm hương tỏa dưới chân một vành


Đoạn 021 - 025


21
Em nằm ngó cội thu xanh
Môi ươm đào lư một nhành đôi mươi
Về em vàng phố mây trời
Tay đơm nụ hạ hoa dời gót xuân
22
Th́ thôi tóc ấy phù vân
Th́ thôi lệ ấy c̣n ngần dáng sương
Th́ thôi mù phố xe đường
Thôi th́ thôi nhé đoạn trường thế thôi
23
Gầy em vóc cỏ mây dời
Tay em mai nở chân trời tuyết pha
Ngày dài ngựa soải cầm ca
Trán cao ngần nửa trăng tà ngậm sương
24
Xe lăn bánh nhỏ bụi hường
Lao xao vó rụng trên đường phố mây
Mưa giăng ráng đỏ hao gầy
Đôi con ngựa bạch ném dài tuyết sa
25
Chim nào hát giữa thôn hoa
Tay nào hong giữa chiều tà tóc bay
Lụa nào phơi nắng sông tây
Áo xuân hạ nọ xanh hoài thu đông


Đoạn 026 - 030


26
Con chim mùa nọ chưa chồng
Cũng bay rời ră trong ḍng xuân thu
Từ em giặt áo đông tơ
Nay nghe ḷng suối hững hờ c̣n ngâm
27
Thuyền ai buông lái đêm rằm
Sông thu ngân thoảng chuông trăng ŕ rào
Cửa sương nhẹ mở âm vào
Lay nghiêng bầu nậm rượu đào trầm ca
28
Lên non cuốc sỏi trồng hoa
Xuôi thuyền lá trúc la đà câu sương
Vớt con cá nhỏ ḷng đ̣ng
Mải vui lại thả xuống ḍng suối tơ
29
Vào non soi nguyệt tầm rùa
Đọc trên mai nhỏ xanh tờ lạc thư
Thả rùa lại đứng ưu tư
Muốn qua hang động sống như nguyệt rùa
30
Em nghiêng nón hạ cầu mưa
Sông ngâm mây trắng nước chưa buồn về
Hoa sầu cỏ cũng sầu chia
Lơ thơ xanh tụ đầm đ́a vàng pha


Đoạn 031 - 035


31
Đất nam có lăo trồng hoa
Mùa hoàng cúc nở ướp trà uống đông
Lại đem bầu ngọc ra trồng
Bầu khô cất nậm rượu hồng uống xuân
32
Người vui ngựa chợ xe thành
Ta leo cầu trúc bên ghềnh thác rơi
Theo chân chim gặp mây trời
Lại qua khói động hỏi người tu non
33
Bông hoa trắng rụng bên đường
Cánh thơm thông điệp vô thường tuyết băng
Con ong nhỏ mới ra giàng
Cũng nghiêng đôi cánh nhụy vàng rụng rơi
34
Mùa xuân bỏ vào suối chơi
Nghe chim hát núi gọi trời xuống hoa
Múc b́nh nước mát về qua
Ghé thôn mai nọ hỏi trà mạn xưa
35
Chim từ bỏ động hoa thưa
Người từ tóc biếc đôi bờ hạ đông
Lên non kiếm hạt tơ hồng
Đập ra chợt thấy đôi ḍng hạc bay


Đoạn 036 - 040


36
Người về đỉnh núi sương tây
Ta riêng nằm lại đợi ngày mướp hoa
Bến nam có phố giang hà
Nghiêng nghiêng nậm ngọc dốc tà huy say
37
T́nh cờ anh gặp nàng đây
Chênh chênh gót nguyệt vóc gầy liễu dương
Qua sông có kẻ chợt buồn
Ngó hoa vàng rụng bên đường chớm thu
38
Mốt mai em nhớ bao giờ
Băi dâu văn mộ cho dù sắc không
Chân chim nào đậu bên cồn
Ngựa xuôi có kẻ lại buồn dấu chim
39
Đợi người cuộc mộng thâu đêm
Sông Ngân trở lệ dài thêm ḍng nḥa
Anh nằm gối cỏ chờ hoa
Áo em bạch hạc la đà thái hư
40
Em từ rửa mặt chân như
Nghiêng soi hạt nước mời hư không về
Thâu hương hiện kính bồ đề
Phấn son ch́m lắng hạt mê luân hồi


Đoạn 041 - 045


41
Ta về rũ áo mây trôi
Gối trăng đánh giấc bên đồi dạ lan
Rằng xưa có gă từ quan
Lên non t́m động hoa vàng ngủ say
42
Ngựa xưa qua ải sương này
C̣n nghe nhạn lạc kêu hoài băi sông
Nước xuôi gờn gợn mây hồng
Tiếng ca lạnh thấu hoàng hôn giục đ̣
43
Hoa đào tưởng bóng đào xưa
Thuyền sang bến nọ ḍng mờ khói vơi
Hoa dương vàng nhạt sầu người
Ta về uống nước sông khuây khỏa ḷng
44
Đưa nhau đổ chén rượu hồng
Mai sau em có theo chồng đất xa
Qua đ̣ gơ nhịp chèo ca
Nước xuôi làm rượu quan hà chuốc say
45
Khăn trăng từ độ trao tay
Nửa tan cát suối nửa mài nghiên sương
Mốt mai ḷng có nghe buồn
Mảnh trăng hiện hóa thiên đường cơi chơi


Đoạn 046 - 050


46
Nhện cheo leo mắc tơ trời
Ḍng chim qua hỏi mộ người tà dương
Đánh rơi hạt mận bên đường
Xuân sau mọc giữa chân thường cội hoa
47
Nụ vàng hương rộ tháng ba
Nửa đêm dậy ngó trăng tà tiêu tương
Chẳng như cội liễu bờ dương
Tóc xanh mướt giữa vô thường sắc không
48
Mai nào thơm ngát thu đông
Lược em chải rụng đôi ḍng tơ xanh
Đôi chim hồng yến trên cành
Ngẩn ngơ quên rỉa lông ḿnh điểm trang
49
Mùa xuân mặc lá trên ngàn
Mùa thu mặc chú bướm vàng tương tư
Động nam hoa có thiền sư
Đổi kinh lấy rượu tâm hư uống tràn
50
Nến khuya lửa hắt hiu vàng
Trang kinh lác đác đôi hàng nhạn sa
Ư nào hóa hiện ngàn hoa
Chữ nào cẩn nguyệt trên tà áo ni


Đoạn 051 - 055


51
Dỗ non suối giọng thầm th́
Độ tam thế mộng xá ǵ vóc hoa
Ni cô hiện giữa ta bà
Búp tay hồng ngọc nâng tà áo trăng
52
Tiếng chim trong cơi vô cùng
Nở ra bát ngát trên rừng quế hương
Tiếng em hát giữa giáo đường
Chúa về trong những thánh chương bàng hoàng
53
Đố ai nhớ hết hoa vàng
Đố ai uống cạn sương tàng trăng thâu
Đố ai tát cạn mạch sầu
Th́ ta để tóc lên cầu đón ai
54
Em về sương đẫm hai vai
Dấu chân là cánh lan đài nở đêm
Từ em hé nụ cười huyền
Mùa thu đi mất trên miền cỏ hoa
55
Guốc ṃn lẫn tiếng sơn ca
Sư về chống gậy trúc qua cầu này
Ngó bờ suối lạnh hoa bay
Thương sao gịng nước trôi hoài thiên thanh


Đoạn 056 - 060


56
Có con cá mại cờ xanh
Bơi lên nguồn cội tắm nhành suối xuân
Nửa ḍng cá gặp phù vân
Hỏi sao mây bỏ non thần xuống chơi
57
Dù mai lều cỏ chân trời
Khơi hương ḷ cũ khóc người trong thơ
Em c̣n ửng má đào tơ
Tóc xưa dù có bây giờ sương bay
58
Lên non ngắt đóa hoa này
Soi nghiêng đáy suối bóng ai nhạt nḥa
Nom hoài chẳng rơ là ta
Tắm xong khoác áo hát ca về làng
59
Tay đeo ṿng ngọc xênh xang
Áo em bay giải tơ vàng thiết tha
Bước chân t́m chán ta bà
Ngừng đây nó hỏi: đâu là vô minh
60
Hỏi con vạc đậu bờ kinh
Cớ sao lận đận cái h́nh không hư
Vạc rằng: thưa bác thiên thư
Mặc chi cái áo thiền sư ỡm ờ


Đoạn 061 - 065


61
Nước đi từ thủa bao giờ
Ḍng xuôi người đứng trên bờ ngó xuôi
Chừng đâu dưới bến hoa tươi
Buộc thuyền xưa đă có người ngó sông
62
Từ hôm em bỏ theo chồng
Áo trắng em cất áo hồng em mang
Chiều nay giở lại bàng hoàng
Mười năm áo cũ hoe vàng lệ xanh
63
Đôi chim nho nhỏ trên cành
Giục nhau đan tổ cỏ xanh bên đường
Nửa đời mây nước du phương
Thiền sư ngắt cỏ cúng dường Phật thân
64
G̣ chiều ùn bụi sương lên
Hỏi ra mới biết nơi yên cành vàng
Bên mồ chồn cáo đùn hang
Chim kêu như lảnh tiếng nàng ngân nga
65
Cuối xuân ta lại t́m qua
Tiểu thư chi mộ thềm hoa dại tàn
Sớm thu ta đánh đ̣ sang
Bên đường cỏ mộ lại vàng cúc hoa


Đoạn 066 - 070


66
Trúc thưa cổng gió ơ hờ
Em ra tựa cửa nghĩ chưa lấy chồng
Sông ơi xanh nhé một ḍng
Mùa xuân cắp rổ ra đồng vớt hoa
67
Đường dài xao xác chim ca
Người c̣n khoác nón theo tà dương nao
Ván cờ bày trắng bông đào
Sao lên núi thẫm trăng vào chén không
68
Đồi thu vắt suối mây hồng
Chim xanh lác đác ngược ḍng hoa tiên
Bấc sầu lửa lụn chờ em
Lệ xưa ai đă đổ nên dầu này
69
Đón em như ngóng chim trời
Băi xuân sớm đậu chiều dời khói thu
Em c̣n áo trắng ngày xưa
Trong anh muôn thủa bao giờ lệ hoen
70
Khơi trầm thơm tụng kinh hiền
Máu xuân mạch lạnh trong miền xương da
Vườn chùa có nụ hàm ca
Sương khuya: pháp bảo, trăng tà: vô môn


Đoạn 071 - 075


71
Mai tươi cánh nở bên cồn
Mưa bay lấm tấm cành hương trắng ngời
Thu đông tàng ẩn kho trời
Hạt rơi rụng ngọc cánh rời ră hoa
72
Cổng làng mở cánh sao sa
Nhă lan loáng thoáng tiếng gà xóm mai
Lên chùa dâng dĩa hoa nhài
Chợt viền trăng lạnh trên hài tổ sư
73
Chuông ngân chiều lặng trầm tư
Tiếng lơi đẫm hạt thiên thư bềnh bồng
Điệu về tay giấu chùm bông
Gót chân đất Phật trổ hồng hằng sa
74
Bóng trăng tịch mặc hiên nhà
Thành đàn nẩy hạt tỳ bà quyện hương
Gió thu từ độ tha phương
Về trên hốc gỗ bên đường lặng im
75
Áo em vạt tím ngàn sim
Nửa nao nức gọi nửa im lặng chờ
Yêu nhau từ độ bao giờ
Gặp đây giả bộ hững hờ khói bay


Đoạn 076 - 080


76
T́nh cờ như núi gặp mây
Như sương đậu cánh hoa gầy tiêu dao
Tỉnh ra th́ giấc chiêm bao
Chuyện mười năm cũ lại nao nao ḷng
77
Cành sen lá chĩu sương trong
Áo ni xám vạt trời hong buồn về
Tay nào nghiêng nón thơ che
Tay nào lần chuỗi bồ đề xanh xao
78
Đôi mày là phượng cất cao
Đôi môi chín ửng khoé đào rừng mơ
Tiếng nàng vỡ bạc thành thơ
Tụng ḍng kinh tuệ trên tờ khói mây
79
Tóc em rừng ngát hương say
Tay em dài nụ hoa lay dáng ngà
Mắt xanh bản nguyện di đà
Bước trầm hương nhẹ lẫn tà dương chim
80
Mắt nàng ru chiếc nôi êm
Ru hồn tôi ngủ ngàn đêm tuyệt vời
Em là hoa hiện dáng người
Tôi là cánh bướm cung trời về say


Đoạn 081 - 085


81
Một đêm nằm ngủ trong mây
Nhớ đâu tiền kiếp có cây hương trời
Cây bưởi trắng ngát hương đời
Nụ là tay Phật chỉ người qua sông
82
Non xanh khoác áo sương hồng
Con chim điểm tuyết ngoài đồng vụt bay
Tiếng kêu lạnh buốt ḷng tay
Ngón buông lại chợt tuôn đầy ḷng hoa
83
Em bên cửa chuốt tay ngà
Cội lan đông mặc nở qua mấy nhành
Ngày em ướp áo hồ xanh
Con uyên tha thiết trên cành gọi thu
84
Ni về khép cửa chùa tu
Sớm mai mở cổng quét thu vườn hồng
Thu vương ngọn chổi đôi bông
Thoảng dâng hương lạ bướm ṿng cánh duyên
85
Sư lên chót đỉnh rừng thiền
Trong tim chợt thắp một viền tà dương
Ngón tay nở nụ đào hương
Cầm nghiêng tịnh độ một phương diệu vời


Đoạn 086 - 090


86
Một ḍng hoa nổi trên trời
Một ḍng hoa nở trong người trầm tư
Cánh nào mở cơi không hư
Phiến băng tuyết khảm một tờ kim cang
87
Thư em ướp nụ lan vàng
Lời em gió núi chiên đàn thoảng xa
Áo em phất cơi di đà
Ngón chân em nở cánh hoa đại từ
88
Chênh vênh đầu trượng thiền sư
Cửa non khép ải sương mù bóng ai
Non xanh ướm hỏi trang đài
Trăm năm c̣n lại dấu hài động hoa
89
Ngày xưa bên dậu vàng hoa
Chiều chiều kê chơng nằm ra ngó trời
Năm sau em bỏ đi rồi
Ta về ngồi lắng mưa rơi giậu buồn
90
Trên nền gạch nẻ rêu phong
Xưa phơi nhă điệu giờ hong đóa qú
Trẻ đào băi cỏ xanh ŕ
Được thanh kiếm quỉ bao kỳ thu han


Đoạn 091 - 095


91
Non đem nhạn nhốt trong thành
Cho sông chưa trở yếm xanh dưới cầu
Người c̣n dệt lụa tằm dâu
Đêm nghe mưa rụng thiên thâu ngoài giàn
92
Núi nghiêng suối vắt tơ đàn
Nh́n ngoài thạch động mưa vàng lưa thưa
Nghiêng b́nh trà nhớ hương xưa
Từ vàng hoa nọ bây giờ vàng hoa
93
Sáng nghe lan rụng mái nhà
Chừng như mưa nhẹ núi xa mùa này
Đường về mù mịt ngàn mây
Về nam đôi cánh chim bay xạc xào
94
Mây dù chẳng chất non cao
Đường về dù chẳng sông đào nông sâu
Đêm đêm ḷng dục nẻo sầu
Thềm trăng ngỡ tưởng hoa cau rụng thầm
95
Nhớ cha giọt lệ khôn cầm
Dưới trăng lấp lánh như trâm vân quỳnh
Nghiêng ly ḿnh cạn bóng ḿnh
Tay ôm ṿ nguyệt một b́nh mây bay


Đoạn 096 - 100


96
Gối tay nệm cỏ nằm say
Gơ vào đá tụng một vài biển kinh
Mai sau trời đất thái b́nh
Về lưng núi phượng một ḿnh cuồng ca
97
Gây giàn thiên lư vàng hoa
Lên non cắt cỏ lợp nhà tụ mây
Xuống đầm tát cá xâu cây
Bới khoai vùi lửa nằm dài nghe chim
98
Khách xa nhớ đến nhau t́m
Lên đồi trẩy một giỏ sim làm quà
Hứng nước suối thết b́nh trà
Hái bầu nấu bát canh hoa cười khàn
99
Vào hang núi nhập niết bàn
Tinh anh nở đóa hoa vàng cửa khe
Mai sau thí chủ nào nghe
T́m lên xin hỏi một bè mây xanh
100
Hoa vàng ta để chờ anh
Hiện thân ta hát trên cành tẩm mai
Trần gian chào cơi mộng này
Sông Ngân t́m một bến ngoài hóa duyên
 

Minh Quang ghi December 15, 2001

Up ] Cửa Tùng Đôi Cánh Gài ] Đi Chùa ] Hai Vị Thiền Sư ] Piano Sonata 14 ] Đi Vào Cơi Thơ ] Vết Chim Bay ] Thơ T T Kh ] Đi Chùa Hương ] Câu Chuyện Nhà Sư ] [ Động Hoa Vàng ] Gốc Tùng ] Đường Lên Núi Linh ] Sư Thiện Chiếu ] Lửa Từ Bi ] Ngôi Chùa Xưa ] Phong Kiều Dạ Bạc ] Người Con Gái Mặc Quần ] Ly Tao ] V́ Em Tôi Đă Làm Sa Di ] Ngôi Chùa Nhỏ Và Vị Chân Tu ] Ngậm Ngải T́m Trầm ] Phu Thê Luận Đạo ] Tách Trà C̣n Nóng ] Hoàng Tử Bé chương 1 ] Kim Các Tự ] Xuất Gia 1 ] Ưu Quốc ] Sắn Dây Núi Yoshino ] Ḷng Cha - Rabindranath Tagore - Trí Hải ] Ta Thấy H́nh Ta Những Miếu Đền - Mai Thảo ]