Chùa Hải-Đức in Jacksonville

[Home] [Up] [Điểm Sách] [Sutras] [Dharma Talks] [GĐPT] [Sinh Hoạt] [Our Activities] [Kinh] [Pháp Thoại audio mp3] [Tin Tức Phật Giáo] [Thuyết Pháp] [Thơ Văn] [Ngoại Điển] [Phật Học] [Tụng Kinh] [Nghi Lễ - Rituals]

Phật Học Phổ Thông Khóa Thứ Tám

Thích Thiện Hoa

 

Kinh Viên-Giác

 

 

Mục Lục Toàn Bộ

 

Thay Lời Tựa

Lời của Dịch Giả

PHẦN TỰ

PHẦN CHÁNH-TÔN

Bài Thứ 1: Chương Văn Thù

Bài Thứ 2: Chương Phổ Hiền

Bài Thứ 3: Chương Phổ Nhăn

Bài Thứ 4: Chương Kim Cang Tạng

Bài Thứ 5: Chương Di Lặc Bồ tát

Bài Thứ 6: Chương Thanh Tịnh Tuệ

Bài Thứ 7: Chương Oai Đức Tự Tại

Bài Thứ 8: Chương Biện Âm

Bài Thứ 9: Chương Tịnh Chư Nghiệp Chướng

Bài Thứ 10: Chương Phổ Giác

Bài Thứ 11: Chương Viên Giác

 

PHẦN LƯU-THÔNG

Bài Thứ 12: Chương Hiền Thiện Thủ

 

 

THAY LỜI TỰA

 

Kinh Viên-Giác là một bộ kinh thuộc Đại-thừa đốn-giáo, chỉ có những người có đủ căn-tánh Đại-thừa, hay đă nhiều kiếp tu theo Viên-Giác, th́ mới lănh-thọ được. Nhưng may thay cho chúng ta, chư Bồ-tát trong pháp-hội, phát đại bi tâm thỉnh Phật nói pháp phương-tiện và tiệm-thứ, hầu mong cho tất cả chúng-sanh đều có thể y theo kinh này mà tu-hành, tiến tới quả vị Phật.

Chúng tôi một nhóm tín đồ, nhờ phước duyên đời trước, nên nay mới được thường lui tới Phật-học-đường Nam-Việt, chùa Ấn-Quang Cholon và được nghe quư vị giảng-sư giảng dạy Phật-pháp trong sáu bảy năm nay. Đi dần từ dễ đến khó, từ cạn đến sâu, càng theo học chúng tôi càng thêm phấn khởi tinh thần v́ sung sướng nhận thấy một chân trời đạo-lư rộng mở trước mắt. Nay đến kinh Viên-Giác, dưới sự giảng dạy rơ ràng và tận tâm của thượng-tọa Thích-Thiện-Hoa, giáo-sư Phật-học-đường Nam-Việt và là Ủy-viên Hoằng-pháp của Tổng-Hội Phật-Giáo Việt-Nam, chúng tôi càng nhận chân được giáo-lư thâm-huyền của chư Phật và thêm say sưa trên bước đường tu học.

Để đáp lại trong muôn một công ơn Đức Bổn-sư Thích-Ca đă hiện thân thuyết-pháp trong 49 năm, chỉ về những phương-pháp ra khỏi sanh-tử luân-hồi, và để khỏi phụ công-phu giảng dạy của thượng-tọa Thích-Thiện-Hoa cùng quư vị giảng-sư trong Phật-học-đường Nam-Việt, chúng tôi vội vă tập trung các bài học về kinh Viên-Giác này, in thành bộ, hầu kính tặng quư Đạo-hữu xa gần, với ḷng mong ước rằng từ nay sự nghiên cứu tu học của quư vị sẽ được dễ dàng và mỗi ngày tăng-tiến.

Thưa quư Đạo-hữu, Đức Phật có dạy: "Thân người khó được, Phật-pháp khó gặp". Chúng ta từ vô-thỉ đến nay, sống say chết ngủ trong trường giả danh huyễn mộng, luân-hồi đă nhiều đời nhiều kiếp, chúng-sanh cũng vẫn lại hoàn chúng-sanh, thế chẳng là phụ cái Tâm thường c̣n không mất, cái Tánh Giác b́nh-đẳng chân-như "Viên-Giáo" của chúng ta lắm sao? Chúng ta nhờ thiện-nhơn đời trước nên mới được cái quả làm người đời nay, th́ chúng ta quyết bồi-bổ cái nhân lành kia thêm phần mỹ-măn, quyết đoạn-trừ các phiền-năo, tự tin ḿnh có tánh Viên-giác và sống theo tánh ấy, đặng bước một bước dài trên con đường giải-thoát.

Kinh Viên-Giác này là một ngọn đèn soi sáng hướng-dẫn chúng ta trên đường giải-thoát, cho nên chúng tôi thành-tâm và trân-trọng giới-thiệu cùng chư Đạo-hữu.

Cầu nguyện Tam-bảo gia-hộ cho những người đă đọc bộ kinh Viên-Giác này đều được nhập Viên-giác tánh.

Cholon, ngày 17 tháng 11 năm Mậu-Tuất (27-12-1958)

Phật-tử MINH-CHÁNH

(Bác-sĩ Lê-Văn-Cầm)

 

LỜI CỦA DỊCH GIẢ

Đă gần ngót năm năm trường, mỗi buổi chiều chủ-nhật, dưới mái chùa Ấn-Quang, mỗi khi lên giảng-đường là tôi trông thấy rất nhiều Phật-tử từng cặm cụi đeo đuổi lớp học Phật-pháp của Phật-học-đường Nam-Việt. Chủ-nhật nào cũng thế, các Phật-tử ấy, với một nhịp độ đều đều, với nét mặt chăm chú, ngồi suốt gần ba tiếng đồng hồ, mà chẳng lộ dáng ǵ mỏi mệt.

Cảnh-tượng ấy làm cho tôi cảm-động vô cùng! Cảm-động nhứt là trong những buổi giảng về kinh Đại-thừa, triết-lư khô khan, cao-siêu khó hiểu, mà các Phật-tử vẫn tỏ vẻ thích thú hân hoan, chăm chú nghe không xao lăng. Tôi quên mệt, ḷng hoan-hỷ vô hạn! Buổi giảng trở thành vô cùng hứng thú cho tôi.

Tôi thường mừng thầm: Đời mạt-pháp mà vẫn có nhiều người rất hâm-mộ học kinh-điển Đại-thừa như thế này th́ c̣n quư báu nào hơn!

Sau khi nghe giảng xong kinh Lăng-Nghiêm, các Phật-tử lại yêu cầu giảng kinh Viên-Giác, tôi hoan-hỷ nhận lời. Đời mạt-pháp mà có nhiều người hâm-mộ học đạo th́ c̣n vui thú nào bằng!

Trước khi giảng kinh Viên-Giác, tôi có xem qua các bản dịch kinh này, thấy có nhiều đoạn tôi chưa được thỏa-măn. E rằng đối với người học có phần khó hiểu chăng? Nên tôi cố-gắng dịch lại, hầu mong giúp cho người học dễ lănh-hội hơn. Sau những đoạn dịch, tôi lại c̣n phụ-chú, tóm tắt lại ư-nghỉa kinh, nhấn mạnh những điểm quan-trọng trong chánh-văn.

V́ muốn xuôi thuận theo văn Việt, tránh những đoạn lặp đi lặp lại của văn Tàu, đơn-giản-hóa những đoạn văn phiền-toái, tránh những danh-từ mới lạ khó hiểu, nên tôi lược-dịch và chọn dùng những danh-từ phổ-thông dễ hiểu. Mặc dù các danh-từ ấy so với chánh-văn không cân xứng lắm, nhưng tôi thiết nghĩ cũng không xa ư chính là bao.

Hiểu thế nào, tôi dịch ra như thế ấy. Tôi vẫn biết rằng: "Thánh ư cao siêu, phàm tâm nan trắc", nhưng ng̣i bút tôi không cho phép tôi viết những ǵ khác hơn sự hiểu biết của tôi được.

Dịch kinh này, tôi chỉ có một ước nguyện là:

May ra trúng với Thánh-ư đôi phần, người học hiểu biết được phần nào, th́ tôi nguyện đem công-đức này hồi-hướng cho bốn trọng-ân và Pháp-giới chúng-sanh đều thành Phật-đạo.

Viết tại PHẬT-HỌC- ĐƯỜNG NAM-VIỆT

Mùa Thu năm Đinh-Dậu

(nhằm 12 tháng 10 năm 1957)

THÍCH-THIỆN-HOA

 

[Trở Về Mục Lục PHPT Tổng Quát]   [Đọc tiếp Bài 1]