Chùa Hải-Đức in Jacksonville

[Home] [Up] [Điểm Sách] [Sutras] [Dharma Talks] [GĐPT] [Sinh Hoạt] [Our Activities] [Kinh] [Pháp Thoại audio mp3] [Tin Tức Phật Giáo] [Thuyết Pháp] [Thơ Văn] [Ngoại Điển] [Phật Học] [Tụng Kinh] [Nghi Lễ - Rituals]

horizontal rule

 

Linh Sơn Pháp Bảo Đại Tạng Kinh
Quyển 34
Kinh số 264

Hán dịch: Đời Tùy, Tam tạng Xà-na-quật-đa Cấp-đa, nước Thiên Trúc.

 

KINH THIÊM PHẨM DIỆU PHÁP LIÊN HOA

 

QUYỂN 6

 

Phẩm 17: TÙY HỶ CÔNG ĐỨC

 

Bấy giờ Đại Bồ-tát Di-lặc bạch Phật:

- Bạch Thế Tôn! Nếu thiện nam, thiện nữ nào nghe kinh Pháp Hoa này mà tùy hỷ th́ được bao nhiêu công đức?

Rồi nói kệ rằng:

Sau khi Phật diệt độ

Người nào nghe kinh này

Nếu sinh tâm tùy hỷ

Được bao nhiêu công đức?

Khi ấy, Phật bảo Đại Bồ-tát Di-lặc:

- Này A-dật-đa! Sau khi Như Lai diệt độ, Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di nào và những người có trí khác, hoặc lớn tuổi, trẻ tuổi khi nghe kinh này mà tùy hỷ, từ đạo tràng đi đến nơi khác, hoặc nơi nhà Tăng, hoặc chỗ vắng vẻ, hoặc thành ấp, đường sá, xóm làng, ruộng vườn như điều đă nghe tùy theo khả năng mà nói cho cha mẹ, bà con thân thuộc và bạn bè. Những người này nghe xong mà tùy hỷ nói lại cho người khác, người khác nghe xong tùy hỷ nói lại cho người khá c nữa, tuần tự như thế đến người thứ năm mươi.

- Này A-dật-đa! Công đức tùy hỷ của người thứ năm mươi, ta nói ông hăy lắng nghe! Nếu bốn trăm vạn ức a-tăng-kỳ thế giới, có sáu đường chúng sinh trong bốn loài: noăn sinh, thai sinh, thấp sinh, hóa sinh, hoặc có thân h́nh, không có thân h́nh, có tưởng, không có tưởng, chẳng phải có tưởng, chẳng phải không có tưởng, có loài không chân, hai chân, bốn chân, nhiều chân, có vô số chúng sinh như vậy, nếu có người nào cầu phước tùy theo sự mong muốn đem những vật ưa thích mà cung cấp đến mỗi chúng sinh như vàng bạc, lưu ly, xà cừ, mă năo, san hô, hổ phách, các thứ ngọc quư và voi, ngựa, xe cộ, lầu đài, cung điện bằng bảy báu đầy cả cơi Diêm-phù-đề. Vị đại thí chủ bố thí như vậy suốt tám mươi năm và suy nghĩ: “Ta đă cho chúng sinh những thứ họ ưa thích, tùy theo ư muốn, nhưng chúng sinh này đều đă già yếu, tuổi quá tám mươi, tóc bạc da nhăn, mạng sống c̣n không lâu. Ta nên đem chánh pháp của Phật mà dạy bảo họ.” Vị ấy liền tập hợp chúng sinh này lại để diễn thuyết chánh pháp, chỉ dạy làm cho lợi ích, vui mừng, đồng thời mọi người đều được đạo quả Tu-đà-hoàn, Tư-đà-hàm, A-na-hàm, A-la-hán, dứt trừ tất cả các lậu hoặc, đối với các thiền định sâu xa đều được tự tại, đủ tám giải thoát. Ư ông nghĩ sao? Công đức của đại thí chủ đó có nhiều không?

Bồ-tát Di-lặc bạch Phật:

- Bạch Thế Tôn! Công đức của đại thí chủ ấy có nhiều vô lượng, vô biên, nếu vị thí chủ kia chỉ bố thí cho tất cả chúng sinh những vật ưa thích th́ công đức vô lượng huống chi làm cho họ chứng quả A-la-hán.

Phật bảo Bồ-tát Di-lặc:

- Ta nói rơ cho ông. Như có người đem tất cả những vật ưa thích bố thí cho chúng sinh ở trong sáu nẻo nhiều đến bốn trăm vạn ức a-tăng-kỳ thế giới khiến cho họ được quả A-la-hán th́ công đức của người đó không bằng công đức tùy hỷ của người thứ năm mươi chỉ nghe một bài kệ trong kinh Pháp Hoa, không bằng một phần trăm, một phần ngàn, một phần trăm ngàn, một phần trăm ngàn vạn ức cho đến dùng tính toán ví dụ không thể biết được.

Này A-dật-đa! Công đức do tùy hỷ tuần tự đến người thứ năm mươi nghe kinh Pháp Hoa đă vô lượng, vô biên, vô số như vậy, huống chi là người đầu tiên trong hội chúng mà tùy hỷ th́ phước ấy c̣n hơn vô lượng, vô biên, vô số, không thể so sánh được.

Này A-dật-đa! Người nào v́ kinh này mà đến Tăng phường hoặc ngồi, đứng, nghe và lănh hội chỉ trong chốc lát, nhờ công đức này sinh vào nơi khác, được voi, ngựa, xe cộ, kiệu, cáng, châu báu rất hảo hạng và ở cung trời.

Người nào ngồi ở trong chỗ giảng pháp sau có người đến lại khuyến khích họ ngồi nghe hoặc chia chỗ ngồi cho họ th́ công đức của người đó thân sau được ngồi chỗ trời Đế Thích hoặc ở chỗ Phạm vương hoặc chỗ Chuyển luân thánh vương.

Này A-dật-đa! Người nào nói với người khác: “Có kinh Pháp Hoa nên cùng nhau đến nghe.” Nghe lời nói họ đến nghe trong chốc lát. Công đức của người đó qua thân sau cùng được sinh một chỗ với Bồ-tát Đà-la-ni, có trí tuệ thông minh, trăm ngàn vạn kiếp đều không bị câm ngọng, hơi miệng không hôi, lưỡi không bệnh hoạn, miệng không bị bệnh, răng không đen, không vàng, không thưa, không thiếu rụng, không lệch, không cong, môi không thừa ra, không ngắn vào, không thô rít, không mụt ghẻ, không khiếm khuyết, không cong vẹo, không dày, không lớn, không thâm đen, không có những tướng xấu. Mũi chẳng bị xẹp, chẳng bị cong găy, sắc mặt chẳng đen, chẳng ốm dài, chẳng găy, không có tất cả các tướng xấu, môi, lưỡi, răng, nướu tất cả đều đẹp đẽ, mũi thon cao thẳng, khuôn mặt tṛn trịa, lông mày dài, cong, trán rộng bằng phẳng, tướng người đầy đủ, đời đời sinh ở đâu đều được gặp Phật, nghe phá p tin nhận lời dạy.

Này A-dật-đa! Ông hăy xem khuyên một người đến nghe kinh mà công đức lớn như vậy huống chi là nhất tâm lắng nghe, nói, đọc tụng ở trong đại chúng v́ người phân biệt đúng như lời dạy mà tu hành.

Khi đó, để nói lại nghĩa trên Đức Thế Tôn nói kệ:

Có người trong chúng hội

Nghe được kinh điển này,

Dầu chỉ một bài kệ

Tùy hỷ dạy người khác,

Tuần tự dạy cho nhau

Đến người thứ năm mươi,

Người cuối cùng được phước

Ta sẽ nói rơ ra.

Như có đại thí chủ

Cung cấp vô lượng chúng,

Trải qua tám mươi năm

Tùy ư muốn người xin,

Thấy tướng họ già nua

Tóc bạc và da nhăn.

Răng rụng, thân khô gầy

Nghĩ họ sống không lâu

Ta nên dạy bảo họ

Khiến được chứng quả đạo.

Liền dùng phương tiện nói

Pháp Niết-bàn chân thật,

Đời sống không bền chắc

Như bọt, bóng, song, nắng.

Các ông đều nên biết

Mau sinh ḷng nhàm chán

Những người nghe pháp này

Đều chứng quả La-hán

Đầy đủ sáu thần thông

Ba minh, tám giải thoát,

Người năm mươi cuối cùng

Nghe một kệ tùy hỷ

Phước người này hơn kia

Không thể ví dụ được.

Tuần tự nghe như thế

Phước ấy đă vô lượng

Huống nữa trong phá hội

Người ban đầu nghe pháp,

Nếu khuyên được một người

Nghe được kinh Pháp Hoa,

Nói kinh này nhiệm mầu

Ngàn vạn kiếp khó gặp

Liền vâng lời đến nghe

Dầu chỉ trong chốc lát

Phước báo của người ấy

Ta sẽ nói rơ ra.

Đời đời miệng không bệnh

Răng không thưa, vàng, đen,

Môi không dày, bị khuyết

Không có các tướng xấu,

Lưỡi không khô, đen, ngắn

Mũi cao, thon và thẳng

Trán rộng và bằng phẳng,

Mắt, mặt đều xinh đẹp

Người thấy đều ưa thích

Miệng nói ra không hôi,

Miệng thường tỏa mùi thơm

Hương của hoa Ưu-bát

Nếu đến nơi nhà Tăng

Muốn nghe kinh Pháp hoa

Chốc lát nghe tùy hỷ,

Phước đức của người ấy

Sau sinh trong trời, người

Được voi, ngựa, xe tốt

Kiệu, cáng bằng châu báu

Cùng ở cung điện trời.

Nếu ớ nơi giảng pháp

Khuyên người ngồi nghe kinh,

Nhân v́ phước này được

Ṭa Thích, Phạm, Chuyển luân

Huống chi nhất tâm nghe

Giải thích ư nghĩa kính,

Đúng như pháp tu hành

Phước đức không lường được.


Phẩm 18: CÔNG ĐƯC CỦA PHÁP SƯ

 

 

Bấy giờ, Phật bảo Đại Bồ-tát Thường Tinh Tấn:

- Thiện nam, thiện nữ nào thọ tŕ kinh Pháp Hoa hoặc đọc tụng, giảng nói, biên chép th́ người ấy sẽ được tám trăm công đức nơi mắt, một ngàn hai trăm công đức nơi tai, tám trăm công đức nơi mũi, một ngàn hai trăm công đức nơi lưỡi, tám trăm công đức nơi thân, một ngàn hai trăm công đức nơi ư, dùng các công đức này để trang nghiêm, sáu căn đều được thanh tịnh.

Thiện nam, thiện nữ ấy, con mắt do cha mẹ sinh ra được thanh tịnh, thấy khắp tam thiên đại thiên thế giới, trong, ngoài, núi rừng, sông, biển, dưới đến địa ngục A-tỳ, trên đến cơi trời Hữu đảnh, thấy tất cả chúng sinh ở trong đó, nghiệp, nhân duyên, quả báo, chỗ sinh ra đều thấy biết hết.

Khí ấy, để nói lại nghĩa trên, Đức Thế Tôn nói kệ:

Người nào trong đại chúng

Bằng tâm không sợ hăi

Nói kinh Pháp Hoa này

Ông nghe công đức đó

Người ấy được tám trăm

Đức thù thắng nơi mắt

Dùng để làm trang nghiêm

Mắt ấy rất thanh tịnh

Mắt cha mẹ sinh ra

Thấy được ba ngàn cơi

Trong, ngoài, núí Di-lâu

Núi Tu-di, Thiết vi

Và các núi rừng khác

Biển lớn nước sông ng̣i

Dưới đến ngụ c A-tỳ

Trên đến trời Hữu đảnh

Đều thấy được tất cả

Chúng sinh ở trong đó

Tuy chưa được Thiên nhăn

Nhăn lực thường như thế.

Lại nữa, này Thường Tinh Tấn! Thiện nam, thiện nữ nào thọ tŕ kinh này hoặc đọc tụng, biên chép, giải nói th́ được một ngàn hai trăm công đức nơi tai, bằng tai thanh tịnh đó nghe khắp cả tam thiên đại thiên thế giới, dưới đến địa ngục A-tỳ , trên đến cơi trời Hữu đảnh, trong ngoài, các thứ lời lẽ, âm thanh như: tiếng voi, ngựa, xe, ḅ, tiếng khóc lóc, buồn than, tiếng loa, trống, chuông, linh, tiếng cười nói, tiếng nam, nữ, đồng tử, đồng nữ, tiếng pháp, phi pháp, tiếng khổ, vui, tiếng phàm phu, Thánh nhân, tiếng vui thích, không vui thích, tiếng Trời, Rồng, Dạ-xoa, Càn-thát-bà, A-tu-la, Ca-lâu-la, Khẩn-na-la, Ma-hầu-la-dà, tiếng lửa, nước, gió, tiếng địa ngục, súc sinh, ngạ quỷ, tiếng Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Thanh văn, Bích-chi-phật, Bồ-tát, Phật.

Nói tóm lại, trong tam thiên đại thiên thế giới, trong, ngoài tất cả các tiếng, dầu chưa được Thiên nhĩ chỉ bằng tai thường của cha mẹ sinh ra được thanh tịnh đều nghe biết hết, phân biệt các tiếng như thế mà tai không bị hư.

Khi ấy để nói lại nghĩa trên, Đức Thế Tôn nói kệ:

Tai cha mẹ sinh ra

Sạch sẽ không cấu bẩn.

Bằng tai thường nghe được

Tiếng của ba ngàn cơi,

Như voi, ngựa, ḅ, xe

Chuông, linh, loa và trống,

Đàn cầm, đàn không hầu

Ống tiêu và ống địch,

Tiếng hát hay, trong trẻo

Nghe mà không ham mê,

Tiếng của nhiều loại người

Đều nghe hiểu tất cả.

Nghe tiếng các cơi trời

Xướng ca rất mầu nhiệm,

Và nghe riêng nam, nữ

Tiêng bé trai, bé gái,

Trong núi song, hang sâu

Tiếng Ca-lăng-tần-dà

Các loài chim Mạng mạng,

Đều nghe tiếng của nó

Đau khổ nơi địa ngục

Đều nghe rơ tất cả.

Ngạ quỷ bị đói khát

Tiếng t́m cầu ăn uống,

Các loài A-tu-la

Ở ngoài bờ biển lớn,

Lúc cùng nhau nói chuyện

Vang ra âm thanh lớn,

Như vậy người thuyết pháp

Ở trong thế gian này,

Nghe các tiếng rất xa

tai không bị hư

Khắp thế giới mười phương

Cầm thú kêu gọi nhau

Người nói kinh Pháp Hoa

Ở đây đều nghe hết,

Trên các trời, Phạm thiên

Quang âm và Biến tịnh,

Cho đến trời Hữu đảnh

Âm thanh của lời nói

Pháp sư ở nơi đây

Đều được nghe tất cả.

Trong chúng hộí Tỳ-kheo

Và các Tỳ-kheo-ni,

Nếu đọc tụng kinh này

Hăy nói cho người khác

Pháp sư ớ nơi đây

Đều nghe được tất cả.

Lại có các Bồ-tát

Đọc tụng kinh điển này,

Hoặc v́ ngườí khác nói

Soạn tập giải nghĩa kinh,

Các thứ tíếng như thế

Đều nghe được tất cả.

Chư Phật, Đấng Đại Thánh

Giáo hóa các chúng sinh

Ở trong các hội lớn

Diễn nói pháp nhiệm mầu,

Người tŕ Pháp Hoa này

Đều nghe được tất cả.

Cơi tam thiên đại thiên

Các thứ tiếng trong, ngoài,

Dưới đất ngục A-tỳ

Trên đến trời Hữu đảnh,

Đều nghe các tiếng đó

tai không bị hư.

tai ấy rất tốt

Biết phân biệt tất cả.

Người tŕ kinh Pháp Hoa

Dầu chưa được Thiên nhĩ,

Dùng tai cha mẹ sinh

Công đức đă như thế.

Lại nữa, này Thường T́nh Tấn! Thiện nam, thiện nữ nào thọ tŕ kinh này hoặc đọc tụng, giải nói, biên chép th́ được tám trăm công đức nơi mũi, đều nhờ bằng mũi thanh tịnh này, nghe được các mùi hương trên, dưới, trong, ngoài, khắp cả ba ngàn cơi đại thiên thế giới, như hương của hoa Tu-mạn-na, Xà-đề, Mạt-lợi, Chiêm-bặc, Ba-la-la, Sen đỏ, xanh, trắng, mùi hương cây có hoa, có trái, mùi hương thơm Chiên-đàn, Trầm thủy, Đa-ma-la-bạt, Đa-dà-la và trăm ngàn mùi hương ḥa lẫn nhau hoặc là bột viên, hương xoa, người tŕ kinh ở tại đây, vẫn phân biệt tất cả.

Lại c̣n biết rơ các mùi của chúng sinh như voi, ngựa, dê, ḅ ..., mùi trai, gái, đồng tử, đồng nữ và mùi cỏ cây rừng rậm hoặc gần, xa, có bao nhiêu thứ mùi đều nghe được cả, phân biệt không nhầm. Người tŕ kinh này tuy ở tại chỗ nhưng nghe được mùi trên các cơi trời, mùi cây Ba-lợi-chất-đa-la, Câu-bệ-đà-la, mùi bông Mạn-đà-la, Đại Mạn-đà-la, Mạn-thù-sa, Đại Mạn-thù-sa, Chiên-đàn, trầm thủy, các thứ hương bột, hương các loài hoa, mùi hương tổng hợp các loại hương ở trên trời đều nghe rơ cả.

Lại nghe mùi thơm nơi thân của các vị trời, Thích Đề-hoàn Nhân ở trên thắng điện, vui chơi trong năm dục hoặc mùi ở trên Diệu pháp đường v́ các vị trời Đao-lợi nói pháp, lúc dạo chơi trong vườn và nơi thân của các vị trời nam, nữ khác, tất cả đều nghe đến tuần tự như thế cho đến trời Phạm thiên, cho đến mùi nơi thân của trời Hữu đảnh cũng đều nghe biết.

Và nghe mùi hương do các vị trời đốt lên và mùi hương của Thanh văn, Bích-chi-phật, Bồ-tát và chư Phật đều được nghe đến và biết họ ở đâu. Tuy nghe biết những mùi hương ấy, nhưng nơi mũi không bị hư, không nhầm lẫn, nếu muốn phân biệt nói cho người khác th́ nhớ lại không lầm.

Khi ấy, để nói lại nghĩa trên, Đức Thế Tôn nói kệ:

Người này mũi thanh tịnh

Ở trong thế giới này,

Dù vật thơm hay hôi

Đều nghe biết rơ cả.

Tu-mạn-na, Xà-đề

Đa-ma-la, Chiên-đàn

Trầm thủy và mùi quế

Mùi các thứ hoa trái,

Và biết mùi chúng sinh

Nam tử và nữ nhân,

Người nói pháp ở xa

Nghe mùi biết ở đâu.

Đại lực Chuyển luân vương,

Tiểu Chuyển luân và con

Quần thần, các cung nhân

Nghe mùi biết ở đâu.

Châu báu mang nơi thân

Và kho báu trong đất.

Báu nĩr của Luân vương

Nghe mùi biết ở đâu.

Đồ trang sức trên người

Y phục và chuỗi ngọc

Các loại hương xoa thân

Nghe mùi biết thân ấy.

Các trời đi hay ngồi

Dạo chơi hay biến hóa

Người tŕ kinh Pháp Hoa

Nghe mùi đều biết hết.

Các cây hoa, trái, hột

Và mùi thơm dầu bơ

Người tŕ kinh Pháp Hoa

Đều biết ở chỗ nào.

Trong núi sâu nơi vắng

Cây Chiên-đàn nở hoa,

Chúng sinh ở trong đó

Nghe mùi đều biết hết.

Núi Thiết vi, biển lớn

Các chúng sinh trong đất,

Người tŕ kinh nghe mùi

Đều biết họ ở đâu.

Trai, gái A-tu-la

Và quyến thuộc của chúng,

Khi đấu tranh, dạo chơi

Nghe mùi biết ở đâu.

Đồng hoang, chỗ nguy hiểm

Sư tử voi, hùm, sói,

Ḅ rừng các loại trâu

Nghe mùi đều biết hết.

Nếu có người mang thai

Chưa rơ trai hay gái,

Không căn chẳng phải người

Nghe mùi đều biết rơ.

Nhờ được sức nghe mùi

Biết người mới mang thai,

Được thành hay chẳng thành

An vui sinh con phước.

Do v́ sức nghe mùi

Biết tâm niệm gái, trai

Tâm nhiễm dục sân si,

Cũng biết ngườí tu thiện

Và các loại trong đất

Vàng, bạc, các châu báu

Chứa đầy trong b́nh đồng

Nghe mùi đều biết được.

Các loại chuỗi ngọc báu

Không thể biết giá cả

Nghe mùi biết mắc rẻ

Biết rơ nơi sản xuất.

Các thứ hoa trên trời

Mạn-đà, Mạn-thù-sa

Cây Ba-lợi-chất-đa

Nghe mùi đều biết được.

Các cung điện trên trời

Thượng, trung, hạ khác nhau,

Các hoa báu trang nghiêm

Nghe mùi đều biết được.

Thắng điện, vườn, rừng, trời

Lầu đại Diệu pháp đường,

Vui chơi ở trong đó

Nghe mùi đều biết được.

Chư Thiên hoặc nghe pháp

Hay lúc hưởng năm dục,

Qua lại, đi, ngồi, nằm

Nghe mùi đều biết được.

Y phục Thiên nữ mặc

Trang sức hương hoa đẹp,

Lúc dạo chơi đùa giỡn

Nghe mùi đều biết được.

Tuần tự lên như thế

Cho đến trời Phạm thiên,

Người nhập thiền, xuất thiền

Nghe mùi đều biết được.

Trời Quang âm, Biến tịnh,

Cho đến trời Hữu đảnh

Mới sinh hay bỏ thân

Nghe mùi đều biết được.

Tất cả các Tỳ-kheo

Đối pháp thường tinh tấn,

Hoặc ngồi hoặc kinh hành

Và đọc tụng kinh điển,

Hoặc ở dưới rừng cây

Ngồi thiền suốt không nghỉ,

Người tŕ kinh nghe mùi

Đều biết họ ở đâu.

Bồ-tát chí bền chắc

Ngồi thiền hoặc đọc tụng,

Hoặc v́ người nói pháp

Nghe mùi đều biết rơ.

Thế Tôn ở các phương

Được mọi người cung kính,

Thương chúng mà nói pháp

Nghe mùi đều biết rơ.

Chúng sinh ở trước Phật

Nghe kinh đều vui mừng,

Tu hành đúng như pháp

Nghe mùi đều biết rơ.

Chưa được mũi pháp sinh

Vô lậu của Bồ-tát,

Nhưng nhờ tŕ kinh này

Trước được tướng mũi ấy.

Lại nữa, này Thường Tinh Tấn! Thiện nam, thiện nữ nào thọ tŕ kinh này hoặc đọc tụng, giải nói, biên chép th́ được một ngàn hai trăm công đức nơi lưỡi.

Những thứ tốt, xấu, ngon, dở và các vật đắng chát ở trên lưỡi của người đó đều biến thành vị ngon như vị cam lồ trên trời, đối với họ món ǵ cũng ngon.

Nếu dùng lưỡi ở trong đại chúng nói pháp, diễn ra tiếng nhiệm mầu có thể vào tâm họ, đều làm cho họ được hoan hỷ, an lạc.

Lại nữa các vị Thiên tử, Thiên nữ cơi trời Thích, Phạm nghe âm thanh vi diệu này những lời diễn thuyết theo tŕnh tự của ngôn ngữ nên đều đến nghe. Và các loại Rồng, Rồng nữ, Dạ-xoa, Dạ-xoa nữ, Càn-thát-bà, Càn-thát-bà nữ, A-tu-la, A-tu-la nữ, Ca-lâu-la, Ca-lâu-la nữ, Khẩn-na-la, Khẩn-na-la nữ, Ma-hầu-la-dà, Ma-hầu-la-dà nữ, v́ để nghe pháp đều đến gần gũi cung kính cúng dường.

Và Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà -tắc, Ưu-bà-di, quốc vương, vương tử, quần thần, quyến thuộc, Tiểu Chuyển luân vương, bảy báu, ngàn người con và quyến thuộc trong, ngoài, cơi cung điện cũng đến nghe pháp.

V́ Bồ-tát này thuyết pháp rất hay nên các Bà-la-môn, cư sĩ, nhân dân trong nước theo hầu cúng dường suốt đời.

Lại nữa, hàng Thanh văn, Bích-chi-phật, Bồ-tát, chư Phật thường thích gặp người ấy, họ ở hướng nào chư Phật đều hướng về nơi ấy để thuyết pháp và người ấy thọ tŕ tất cả Phật pháp, lại c̣n có thể nói ra tiếng pháp nhiệm mầu vi diệu.

Khi đó để nói lại nghĩa trên, Đức Thế Tôn nói kệ:

Người đó lưỡi thanh tịnh

Không bị nếm vị dở,

Ăn bất cứ món ǵ

Cũng đều thành cam lồ.

Bằng tiếng hay thanh tịnh

Nói pháp giữa đại chúng,

Dùng thí dụ nhân duyên

Dẫn dắt tâm chúng sinh,

Người nghe đều hoan hỷ

Sắm đồ cúng thượng hạng,

Các Trời, Rồng, Dạ-xoa

Và loài A-tu-la

Đều một ḷng cung kính

Cùng nhau đến nghe pháp.

Người nói kinh pháp đó

Muốn dùng tiếng nhiệm mầu

Đến khắp ba ngàn cơi

Tùy ư liền đưa đến.

Vua, Đạí, Tiểu Chuyển luân

Và ngàn con, quyến thuộc,

Chắp tay ḷng cung kính

Thường đến nghe nhận pháp

Hàng trời, Rồng, Dạ-xoa

La-sát, Tỳ-xá-xà

Cũng đều rất vui mừng

Thường ưa đến cúng dường.

Phạm thiên vương, Ma vương

Tự tại, Đại tự tại

Các chúng Trời như thế

Thường đến chỗ người ấy.

Chư Phật và đệ tử

Nghe người ấy nói pháp,

Thường ghi nhớ giữ ǵn

Hoặc hiện thân trước họ.

Lại nữa, này Thường Tinh Tấn! Thiện nam, thiện nữ nào thọ tŕ hoặc đọc tụng, giảng nói, biên chép kinh này th́ được tám trăm công đức nơi than. Được thân thanh tịnh như lưu ly trong suốt, mọi người đều thích nh́n. V́ thân người ấy thanh tịnh nên chúng sinh trong tam thiên đại thiên thế giới, khi sinh, lúc chết, trên dưới, tốt xấu, sinh vào cơi lành, cơi ác..., đều hiện trong đó, núi Thiết vi, núi Đại thiết vi, núi Di-lâu, núi Đại di-lâu và các chúng sinh ở các núi ấy cũng đều hiện trong đó, dưới đến địa ngục A-tỳ, trên đến trời Hữu đảnh có những cảnh vật và chúng sinh ǵ đều hiện trong thân người ấy, nếu có hàng Thanh văn, Bích-chi-phật, Bồ-tát và chư Phật nói pháp cũng đều hiện h́nh tượng trong thân người ấy.

Bấy giờ, để lặp lại nghĩa trên, Đức Thế Tôn nói kệ:

Người nào tŕ Pháp Hoa

Thân họ rất thanh tịnh,

Như lưu ly trong suốt

Chúng sinh đều thích nh́n.

Lại như gương sáng sạch

Đều thấy các h́nh ảnh,

Thân Bồ-tát thanh tịnh

Thấy hết vật trong đời.

Chỉ riêng ḿnh biết rơ

Người khác không thấy được,

Tất cả các chúng sinh

Trong thế giới ba ngàn.

Trời, người, A-tu-la

Địa ngục, quỷ. súc sinh,

Các h́nh ảnh như thế

Đều hiện rơ trong thân.

Các cung điện cơi trời

Cho đến trời Hữu đảnh

Núi Thiết vi, Di-lâu

Và núi Đại di-lâu

Tất cả các biển lớn

Đều hiện ở trong thân.

Chư Phật và Thanh văn

Đệ tử Phật Bồ-tát,

Hoặc một ḿnh giữa chúng

Nói pháp đều hiện rơ.

Tuy chưa dược diệu thân

Pháp tánh sạch lậu hoặc,

Dùng thân thường thanh tịnh

Hiện tất cả trong đó.

Lại nữa, này Thường Tinh Tấn! Sau khi Như Lai diệt độ, thiện nam, thiện nữ nào thọ tŕ, đọc tụng, giảng nói, biên chép kinh này th́ được một ngàn hai trăm công đức nơi ư. Bằng ư căn thanh tịnh này, chỉ nghe một bài kệ, một câu kinh mà thấu rơ được vô lượng, vô biên nghĩa lư. Hiểu nghĩa ấy rồi, có thể diễn nói một câu, một bài kệ đến một tháng, bốn tháng hoặc một năm. Các pháp nói ra tùy theo ư nghĩa trên đều không trái với thật tướng. Nếu nói sách vở thế gian, lời lẽ giúp đời, nghề nghiệp sinh sống đều thuận theo chánh pháp. Sự suy nghĩ, sự tạo tác và lư luận của tâm chúng sinh trong sáu đường, khắp tam thiên đại thiên thế giới đều biết rơ hết. Tuy chưa đạt được trí tuệ vô lậu nhưng nhờ ư căn thanh tịnh như vậy nên sự tư duy, tính toán và nói năng của người ấy đều là Phật pháp, đều là chân thật, cũng là lời trong kinh chư Phật thuở trước đă nói.

Lúc ấy, để lập lại nghĩa trên, Đức Thế Tôn nói kệ:

Ư người đó thanh tịnh

Sáng suốt không nhơ đục,

Bằng ư vi diệu này

Biết pháp thượng, trung, hạ.

Chỉ nghe một bài kệ

Thông đạt vô số nghĩa,

Tuần tự nói như pháp

Tháng, bốn tháng, cả năm.

Tất cả các chúng sinh

Trong ngoài thế giới này

Hoặc Trời, Rồng và Người

Các Dạ-xoa, quỷ thần,

Sống ở trong sáu cơi

Suy nghĩ của các loài,

Phước báo tŕ Pháp Hoa

Một lúc đều biết hết.

Vô số Phật mười phương

Tướng trăm phước trang nghiêm,

Nói pháp cho chúng sinh

Đều nghe được thọ tŕ.

Tư duy vô số nghĩa

Nói pháp cũng vô lượng,

Trước sau không quên nhầm

Nhờ tŕ kinh Pháp Hoa

Nên biết tướng các pháp

Theo nghĩa biết thứ tự,

Rơ danh tự, ngôn ngữ

Diễn nói theo hiểu biết.

Người này nói điều ǵ

Đều là pháp chư Phật.

Nhờ nói kinh pháp này

Ở trong chúng không sợ.

Người tŕ kinh Pháp Hoa

Ư thanh tịnh như thế,

Chưa đạt ư vô lậu

Nhưng có tướng như thế.

Người ấy tŕ kinh này

Trú quả vị hiếm có.

Được tất cả chúng sinh

Vui mừng và kính mến.

Hay dùng ngàn vạn loại

Lời lẽ rất tuyệt diệu,

Phân biệt mà nói pháp

Nhờ tŕ kinh Pháp Hoa.


Phẩm 19: BỒ TÁT THƯỜNG BẤT KHINH

 

 

Bấy giờ Đức Phật bảo Đại Bồ-tát Đắc Đại Thế:

- Ông nên biết Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di nào tŕ kinh Pháp Hoa được công đức nơi mắt, tai, mũi, lưới, thân và ư thanh tịnh như trước đă nói, nếu có người nào dùng lời ác mắng nhiếc, chê bai th́ bị tội báo lớn cũng như trước đă nói.

Này Đắc Đại Thế! Cách dây vô lượng, vô biên không thể nghĩ bàn vô số kiếp về trước, có Đức Phật hiệu là Oai Âm Vương Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật Thế Tôn, kiếp tên Ly suy, nước tên Đại thành. Đức Phật Oai Âm Vương trong đời ấy nói pháp cho hàng Trời, Người, A-tu-la, v́ người cầu đạo quả Thanh văn mà nói pháp bốn Đế thoát khỏi sinh, già, bệnh, chết, hoàn toàn đạt tới Niết-bàn; v́ người cầu quả Bích-chi-phật mà nói pháp mười hai nhân duyên; v́ hàng Bồ-tát nương nơi quả vị Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác mà nói sáu pháp Ba-la-mật làm cho hoàn toàn đạt trí tuệ Phật.

Này Đắc Đại Thế! Phật Oai Âm Vương thọ bốn trăm ngàn ức na-do-tha hằng hà sa kiếp, chánh pháp tồn tại ở đời số kiếp nhiều như vi trần trong cơi Diêm-phù-đề, tượng pháp tồn tại ở đời số kiếp nhiều như vi trần trong bốn châu thiên hạ. Sau khi làm lợi ích cho chúng sinh, Đức Phật ấy vào Níết-bàn. Sau khi chánh pháp, tượng pháp diệt rồi, trong nước ấy lại có Phật ra đời cũng hiệu là Oai Âm Vương Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật Thế Tôn. Lần lượt có đến hai vạn ức Phật đều cùng một hiệu.

Sau khi Đức Như Lai Oai Âm Vương đầu tiên vào Níết bàn, khi chánh pháp diệt hết, trong đời tượng pháp các Tỳ-kheo tăng thượng mạn có nhiều thế lực. Bấy giờ, có một vị Tỳ-kheo Bồ-tát tên Thường Bất Khinh.

Này Đắc Đại Thế! V́ sao gọi là Thường Bất Khinh? V́ vị Tỳ-kheo này hễ gặp bất cứ người nào dù là Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà-tắc hay Ưu-bà-di, vị ấy đều lễ bái khen ngợi và nói: “Tôi rất cung kính chẳng dám khinh thường các vị. V́ sao? V́ các vị ai cũng thực hành đạo Bồ-tát sẽ được thành Phậ t.”

Nhưng Tỳ-kheo ấy chẳng siêng năng đọc tụng kinh điển mà chỉ toàn đi lễ lạy thậm chí khi nh́n thấy bốn chúng từ xa, vị ấy cũng cố đến để lễ lạy khen ngợi cho bằng được, nói: “Tôi không dám khinh thường các vị, các vị đều sẽ thành Phật.” Trong bốn chúng có người rất bực bội, nói lời ác mắng nhiếc vị ấy: “Ông Tỳ-kheo mất trí này từ đâu đến mà nói tôi không dám khinh các vị, rồi thọ kư cho chúng ta sẽ thành Phật, chúng ta đừng nghe lời thọ kư tùy tiện như thế!”

Trải qua nhiều năm như vậy, tuy thường bị mắng nhiếc nhưng Tỳ-kheo ấy chẳng hề bực tức vẫn cứ nói: “Các vị sẽ thành Phật”. Lúc nói lời đó bị mọi người đánh đập, ném đá, vị ấy chạy ra xa để tránh nhưng vẫn nói to lên: “Tôi không dám khinh thường các vị, các vị sẽ thành Phật.” Vị ấy luôn nói những lời như thế, cho nên các Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di, Tăng thượng mạn đều đặt cho vị ấy tên là Thường Bất Khinh.

Lúc sắp chết, từ nơi hư không, vị Tỳ-kheo ấy nghe đầy đủ hai mươi ngàn vạn ức bài kệ kinh Pháp Hoa của Đức Phật Oai Âm Vương đă nói thuở trước, nghe xong thọ tŕ liền thanh tịnh được các căn mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ư như trên. Được thanh tịnh các căn rồi, vị ấy được tăng thêm hai triệu ức na-do-tha tuổi và nói kinh Pháp Hoa này cho tất cả mọi người.

Bấy giờ bốn chúng Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di tăng thượng mạn trước đây khinh khi, gọi Tỳ-kheo ấy là Thường Bất Khinh, nay thấy vị này đạt năng lực thần thông lớn, năng lực biện tài nhạo thuyết, sức tịch tĩnh lớn và nghe vị ấy thuyết pháp, họ đều kính phục và tin theo.

Bồ-tát Thường Bất Khinh lại giáo hóa mười triệu ức chúng sinh đều khiến cho họ trụ vào Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.

Sau khi qua đời, Bồ-tát Thường Bất Khinh được gặp hai ngàn ức Đức Phật đều có danh hiệu là Nhật Nguyệt Đăng Minh, ở trong chánh pháp của các Đức Phật ấy nói kinh Pháp Hoa này. V́ nhân duyên đó, Bồ-tát lại được gặp hai ngàn ức Đức Phật đều có tôn hiệu là Vân Tự Tại Đăng Vương ở trong pháp của chư Phật ấy, thọ tŕ, đọc tụng, nói kinh điển này cho bốn chúng, đạt được các căn mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ư đều thanh tịnh, ở giữa đại chúng nói pháp không hề sợ hăi.

Này Đắc Đại Thế! Đại Bồ-tát Thường Bất Khinh cúng dường, cung kính, tôn trọng, ngợi khen ngần ấy Đức Phật như thế, vun trồng các căn lành, sau đó lại gặp mười triệu ức Đức Phật, cũng ở trong pháp chư Phật ấy mà nói kinh điển này, đến khi công đức thành tựu sẽ được thành Phật.

Này Đắc Đại Thế! Ư ông nghĩ sao? Bồ-tát Thường Bất Khinh lúc ấy chẳng phải ai khác chính là thân ta. Nếu ở đời trước ta không đọc tụng, thọ tŕ và diễn nói cho người khác kinh điển này th́ ta chẳng thể nhanh chóng đạt được quả vị Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.

Thuở trước, ta ở chỗ chư Phật thọ tŕ, đọc tụng và diễn nói cho người khác kinh này nên ta mau được thành tựu quả vị Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.

Này Đắc Đại Thế! Bốn chúng Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di lúc ấy v́ giận dữ khinh thường ta nên hai trăm ức kiếp thường chẳng được gặp Phật, nghe pháp, không gặp chúng Tăng, một ngàn kiếp bị đọa địa ngục A-tỳ, chịu nhiều đau khổ. Hết tội này rồi họ mới gặp Bồ-tát Thường Bất Khinh giáo hóa đạo Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.

Này Đắc Đại Thế! Ư ông nghĩ sao? Bốn chúng Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di lúc ấy thường khinh khi vị Bồ-tát đó chẳng phải ai khác, chính là các ông Bạt-đà-bà-la… năm trăm Bồ-tát, các ông Sư tử Nguyệt… năm trăm Tỳ-kheo, các ông Ni-tư-phật năm trăm Ưu-bà-tắc đang ở trong hội này đều đạt bậc không thoái chuyển đối với đạo Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.

Này Đắc Đại Thế! Nên biết kinh pháp này vô cùng lợi ích cho các vị Đại Bồ-tát, có thể làm cho các vị đạt được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. V́ thế sau khi Như Lai diệt độ, các Đại Bồ-tát thường xuyên đọc tụng, giảng nói, biên chép kinh này.

Bấy giờ, để tuyên lại nghĩa trên Đức Thế Tôn nói kệ:

Quá khứ có Phật

Hiệu Oai Âm Vương,

Thần, trí không lường

D́u dắt tất cả

Trời, Người, Rồng, Thần

Đều cúng dường Phật.

Sau Phật diệt độ

Khi pháp sắp dứt

Có vị Bồ-tát

Tên Thường Bất Khinh.

Bấy giờ bốn chúng

Chấp giữ các pháp.

Bồ-tát Bất Khinh

Đến chỗ của họ.

Nói với họ rằng:

“Tôi chẳng khinh ngài

Các ngài tu hành

Đều sẽ thành Phật.”

Mọi người nghe rồi

Khinh khi, mắng  nhiếc,

Bồ-tát Bất Khinh

Đều chịu đựng cả.

Nghiệp tội hết rồi

Đến lúc sắp chết

Ngài nghe kinh này

Sáu căn thanh tịnh,

Nhờ sức thần thông

Tuổi thọ tăng thêm,

Diễn nói kinh này

Cho khắp mọi người.

Những người chấp pháp

Đều nhờ Bồ-tát

Giáo hóa thành tựu

Khiến trụ Phật đạo.

Bất Khinh qua đời

Gặp vô số Phật,

V́ nói kinh này

Được phước không lường.

Dần đủ công đức

Mau thành Phật đạo.

Bất Khinh thuở ấy

Chính là thân ta,

C̣n bốn bộ chúng

Những người chấp pháp,

Nghe Bất Khinh nói

Ngài sẽ thành Phật

V́ nhân duyên đó

Gặp vô số Phật.

Chính các Bồ-tát

Chúng năm trăm người

Cùng các Tỳ-kheo

Cận sự nam, nữ,

Đang ở trước ta

Nghe pháp trong hội.

Ta ở đời trước

Khuyên những người ấy

Nghe nhận kinh này

Là pháp bậc nhất.

Mở bày, dạy ngườí

Khiến trụ Niết-bàn,

Đời đời thọ tŕ

Kinh điển như vậy.

Ức ức vạn kiếp

Đến không thể bàn

Lâu mới được nghe

Kinh Pháp Hoạ này.

Ức ức vạn kiếp

Đến không thể bàn,

Chư Phật Thế Tôn

Mới nói kinh này.

V́ vậy hành giả

Sau Phật diệt độ,

Nghe kinh điển này,

Chớ có nghi ngờ!

Cần phải nhất tâm

Diễn nói kinh này

Đời đời gặp Phật

Mau thành Phật đạo.


Phẩm 20: THẦN LỰC CỦA NHƯ LAI

 

 

Bấy giờ, các vị Đại Bồ-tát như số vi trần trong ngàn thế giới từ dưới đất vọt lên, đều chắp tay ở trước Phật nhất tâm chiêm ngưỡng Đức Thế Tôn, và bạch:

- Bạch Thế Tôn! Sau khi Phật diệt độ ở các cơi nước nơi mà phân thân của Thế Tôn diệt độ chúng con sẽ diễn nói kinh này. V́ sao? V́ chúng con cũng tự muốn dược pháp lớn này để thọ tŕ, đọc tụng, giảng nói, biên chép và cúng dường.

Lúc ấy ở trước ngài Văn-thù-sư-lợi và vô lượng trăm ngàn vạn ức Đại Bồ-tát trụ lâu ở thế giới Ta-bà, cùng tất cả chúng Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di, Trời, Rồng, Dạ-xoa, Càn-thát-bà, A-tu-la, Ca-lâu-la, Khẩn-na-la, Ma-hầu-la-già, Nhân phi nhân…, Đức Thế Tôn hiện năng lực thần thông lớn, bày tướng lưỡi rộng, dài lên đến trời Phạm thiên, từ tất cả lỗ chân lông đều phóng ra vô số tia sáng đủ màu sắc chiếu soi đến thế giới ở khắp mười phương. Các Đức Phật ngồi trên ṭa Sư tử nơi gốc cây báu cũng đều hiện tướng lưỡi rộng, dài, phóng vô số hào quang như vậy.

Đức Phật Thích-ca Mâu-ni và chư Phật dưới cây báu hiện năng lực thần thông, trải qua hàng trăm ngàn năm, sau đó mới thu tướng lưỡi lại đồng thời tằng hắng và khảy móng tay, hai tiếng ấy vang đến thế giới chư Phật ở khắp mười phương, làm cho đất chấn động sáu cách. Nhờ năng lực thần thông của Đức Phật, các chúng sinh Trời, Rồng, Dạ-xoa, Càn-thát-bà, A-tu-la, Ca-lâu-la, Khẩn-na-la, Ma-hầu-la-già, Nhân phi nhân đều nh́n thấy được vô lượng, vô biên trăm ngàn ức Đức Phật ngồi trên ṭa Sư tử dưới cây báu ở thế giới Ta-bà, thấy Đức Phật Thích-ca Mâu-ni và Đức Đa Bảo Như Lai ngồi nơi ṭa Sư tử ở trong tháp báu và thấy cả vô lượng, vô biên trăm ngàn vạn ức vị Đại Bồ-tát cùng với bốn chúng cung kính vây quanh Đức Phật Thích-ca Mâu-ni. Thấy như vậy rồi các chúng sinh ấy vô cùng vui mừng, được điều chưa từng có.

Tức thời, các vị trời ở giữa hư không nói lớn:

- Cách đây vô lượng, vô biên trăm ngàn vạn ức vô số thế giới, có thế giới tên Ta-bà, trong thế giới ấy có Đức Phật hiệu là Thích-ca Mâu-ni đang nói kinh Đại thừa tên Diệu Pháp Liên Hoa Giáo Bồ-tát Pháp, Phật Sở Hộ Niệm cho hàng Bồ-tát, các ông phải hết ḷng tùy hỷ và lễ lạy cúng dường Đức Phật Thích-ca Mâu-ni.

Nghe tiếng nói giữa hư không rồi, các chúng sinh chắp tay hướng về thế giới Ta-bà nói:

- Nam-mô Thích-ca Mâu-ni Phật!

Nam-mô Thích-ca Mâu-ni Phật!

Họ dùng vô số hoa hương, chuỗi ngọc, phướn lọng, đồ trang sức và các vật quư báu… đều cũng từ xa rải vào thế giới Ta-bà. Những vật được rải vào ấy, từ mười phương giống như mây tụ lại, biến thành màn báu che khắp trên các Đức Phật ở đây.

Lúc này, các cơi nước ở khắp mười phương đều thông suốt không trở ngại giống như một cơi Phật.

Bấy giờ Đức Phật bảo hàng Bồ-tát thượng hạnh:

- Thần lực của chư Phật vô lượng, vô biên không thể nghĩ bàn. Nếu ta dùng thần lực như vậy v́ để phú chúc mà nói công đức của kinh này th́ nói đến vô lượng, vô biên trăm ngàn vạn ức vô số kiếp cũng không thể nói hết.

Nói tóm lại, tất cả các pháp, các năng lực thần thông tự tại, các tạng pháp bí mật, các việc sâu xa của Như Lai đều được tuyên bày, nói rơ trong kinh này. Thế nên, sau khi Như Lai diệt độ, các ông phải nhất tâm thọ tŕ, đọc tụng, giảng nói, biên chép theo đúng như lời dạy mà tu hành.

Ở trong cơi nước nơi có quyển kinh hoặc ở trong vườn, trong rừng, dưới cây báu, trong nhà Tăng, nơi nhà cư sĩ hoặc trong cung điện hoặc ở hang núi, đồng hoang… mà có người thọ tŕ, đọc tụng, giảng nói, biên chép kinh này theo đúng như lời dạy mà tu hành th́ ở trong đó nên dựng tháp để cúng dường. V́ sao? Phải biết chỗ đó chính là đạo tràng. Ở nơi ấy, chư Phật chứng quả Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, chuyển pháp luân và vào Niết-bàn.

Bấy giờ để tuyên lại nghĩa này, Đức Thế Tôn nói kệ:

Chư Phật, Đấng cứu đời

Trụ trong thần thông lớn,

Để vui ḷng chúng sinh

Hiện vô số thần thông.

Tướng lưỡi đến Phạm thiên

Phóng vô số hào quang,

V́ người cầu Phật đạo

Hiện việc hiểm có này.

Tiếng tằng hắng của Phật

Và tiếng khảy móng tay,

Vang các nước mười phương

Đất chấn động sáu cách.

Sau khi Phật diệt độ

Người thọ tŕ kinh này.

Chư Phật đều hoan hỷ

Hiện vô lượng thần thông,

V́ phú chúc kinh này.

Nên khen người thọ tŕ,

Ở trong vô số kiếp

Nói cũng không thể hết.

Công đức của người này

Vô biên không cùng tận.

Như hư không mười phương

Không biết được biên giới.

Người thọ tŕ kinh này

Tức đă thấy Như Lai,

Cũng thấy Phật Đa Bảo

Các phân thân của Phật.

Lại thấy ta hôm nay

Giáo hóa các Bồ-tát,

Người thọ tŕ kinh này

Khiến ta, các phân thân

Phật Đa Bảo diệt độ

Tất cả đều hoan hỷ

Được gặp và cúng dường

Mười phương Phật hiện tại,

Quá khứ và vị lai

Khiến các Ngài hoan hỷ.

Chư Phật ngồi đạo tràng

Đă được pháp bí mật,

Người thọ tŕ kinh này

Chẳng lâu cũng sẽ được.

Vui nói không cùng tận

Danh tự và ngôn từ,

Ư nghĩa của các pháp

Như gió trong hư không

Không có ǵ trở ngại.

Sau khi Phật diệt độ

Theo nghĩa nói như thật,

Nhân duyên và thứ tự

Kinh chư Phật đă nói.

Như ánh sáng nhật nguyệt

Dứt trừ mọi tối tăm,

Người này ở trong đời

Diệt tối của chúng sinh,

Dạy vô số Bồ-tát

Hoàn toàn trụ Phật thừa.

V́ vậy người có trí

Nghe lợi ích công đức,

Sau khi Phật Niết-bàn

Nên thọ tŕ kinh này,

Người ấy thành Phật đạo

Chắc chắn không nghi ngờ.


Phẩm 21: ĐÀ-LA-NI

 

 

Bấy giờ, Bồ-tát Dược Vương liền từ chỗ ngồi đứng dạy, sửa y phục bày vai bên phải chắp tay bạch Phật:

- Bạch Thế Tôn! Thiện nam, thiện nữ nào thọ tŕ, đọc tụng thông suốt và biên chép kinh Pháp Hoa th́ được bao nhiêu phước đức?

Đức Phật dạy:

- Này Dược Vương, ư ông nghĩ sao? Thiện nam, thiện nữ nào cúng dường tám triệu ức na-do-tha hằng hà sa các Đức Phật th́ người ấy được phước đức nhiều không?

- Bạch Đức Thế Tôn, rất nhiều!

Đức Phật dạy:

- Thiện nam, thiện nữ nào thọ tŕ, đọc tụng, giảng nói dù chỉ một bài kệ, bốn câu kinh Pháp Hoa theo như lời dạy mà tu hành th́ người ấy được công đức rất nhiều.

Lúc ấy Bồ-tát Dược Vương bạch Phật:

- Bạch Thế Tôn! Con sẽ cho người nói kinh Pháp Hoa chú Đà-la-ni để hộ vệ đó.

Liền nói chú:

“Đát diệt tha (1) an nhĩ (2) mạn nhĩ (3) mạt nê (4) ma ma nê (5) chất đê (6) chiết rị đê (7) nhiếp mê (8) nhiếp mị đa tỷ (9) xa an đê (10) mục ngật đê (11) mục ngật đê diêm mê tảm mê (12) ưu tỷ phiên mê (13) tảm ma tảm mê (14) xă di (15) khế di (16) át khế di (17) át kỳ nải (l 8) xa a đê nhiếp mị (19) đa la nị (20) a lô ca bà di (21) bát ra để tỳ lợi nị (22) tỷ tỷ lô (23) ưu tiện đa la nễ tỷ sắt xỉ (24) át điên đới ba rị đế (25) úc cứu lê (26) mục cứu Iê (27) át ra đệ (28) bát ra đệ (29) thưa ca y (30) át tảm ma tảm mê (31) bột địa kỷ hô kiết đê (32) đạt ma bát ly khí đê (33) tăng già niết cụ sát nễ (34) bạt da bạt da thâu đạt nê (35) mạn trất rị (36) mạn đát ra khế dạ đê (37) hộ lộ đới kiêu xá rị di (38) ác xoa dạ (39) á xoa bạt nại đa dạ (40) bạt lô ưu mạn nhĩ nại đa dạ (41).”

- Bạch Thế Tôn! Thần chú Đà-la-ni này là của sáu mươi hai ức hằng hà sa các Đức Phật nói. Cho nên, người nào làm hại đến vị Pháp sư này tức là đă xâm phạm đến các Đức Phật ấy.

Lúc này, Đức Phật Thích-ca Mâu-ni khen ngợi Bồ-tát Dược Vương:

- Lành thay, lành thay! Này Dược Vương! V́ thương nghĩ và để ủng hộ Pháp sư mà ông nói Đà-la-ni này, làm nhiều điều lợi ích cho chúng sinh.

Bấy giờ, Bồ-tát Dũng Thí bạch Phật:

- Bạch Thế Tôn! Con cũng xin nói Đà-la-ni để ủng hộ người đọc tụng, thọ tŕ kinh Pháp Hoa. Nếu vị Pháp sư được chú Đà-la-ni này rồi th́ Dạ-xoa, La-sát, Phú-đơn-na, Kiết-giá, Cưu-bàn-trà hoặc ngạ quỷ... muốn ŕnh t́m chỗ dở của Pháp sư đều không thấy được.

Bồ-tát liền ở trước Đức Phật, nói thần chú:

“Đát điệt tha (1) thiệp bà lê (2) mạt ha thiệp bà lê (3) úc hùng (4) mục hùng (5) át đệ (6) át đồ bà để (7) niết rị trí di (8) niết trị trí da bạt để (9) nhất chí nhĩ (10) tỷ chí nhĩ (11) chất chí nhĩ (12) niết rị triết nhĩ (13) niết rị tra bạt nhĩ (14).”

Bạch Thế Tôn! Thần chú Đà-la-ni này là cả hằng hà sa Đức Phật đă nói và tùy hỷ, v́ vậy người nào làm hại Pháp sư này tức là đă xâm phạm đến các Đức Phật ấy.

Bấy giờ, vua trời Hộ Thế Tỳ-sa-môn thưa:

- Bạch Thế Tôn! V́ thương nghĩ chúng sinh, con cũng xin nói Đà-la-ni để ủng hộ vị Pháp sư này.

Liền nói thần chú:

“Đát diệt tha (1) át trai (2) nại trai (3) nội nại trai (4) án na trù (5) na trĩ quấn nại trĩ (6).”

- Bạch Thế Tôn! Con dùng thần chú này để ủng hộ Pháp sư và cũng để ủng hộ người thọ tŕ kinh này, làm cho họ trong khoảng một trăm do-tuần không bị các tai nạn.

Lúc ấy, trong hội chúng có Thiên vương Tŕ Quốc cùng với ngàn vạn ức na-do-tha Càn-thát-bà cung kính đến trước Đức Phật chắp tay thưa:

- Bạch Thế Tôn! Con cũng xin nói thần chú Đà-la-ni để ủng hộ người tŕ kinh Pháp Hoa.

Liền nói thần chú:

“Đát diệt tha (1) ác dương (2) nễ yết nễ cu rị (3) kiến đà rị (4) bàn đồ rị (5) ma đăng để (6) tỷ yết tứ (7) tăng cú lê (8) bộ lưu tát rị (9).”

Bạch Thế Tôn! Thần chú Đà-la-ni này là của bốn mươi hai ức các Đức Phật nói. V́ thế, nếu ai làm hại Pháp sư này tức đă xâm phạm đến các Đức Phật ấy.

Bấy giờ, có các La-sát nữ, tên là Lam Bà, Tỳ Lam Bà, Khúc Xỉ, Hoa Xỉ, Hắc Xỉ, Đa Phát, Vô Yểm Túc, Từ Anh Lạc, Cao Đế và Đoạt Nhất Thiết Chúng Sinh Tinh Khí, mười La-sát này cùng với con cái, quyến thuộc của họ và mẹ con loài quỷ đều đến chỗ Đức Phật, đồng thanh thưa:

- Bạch Thế Tôn! Chúng con cũng muốn ủng hộ người đọc tụng, thọ tŕ kinh Pháp Hoa, trừ các hoạn nạn cho họ, giả sử có người muốn ŕnh t́m chỗ dở của Pháp sư, đều không thấy được.

Họ liền nói thần chú:

“Đát điệt tha, nhất để mê, nhĩ mê hộ lô ê, tát đới ê.”

Thà trèo lên đầu chúng con, chứ đừng làm tổn hại Pháp sư. Hoặc Dạ-xoa, La-sát, Ngạ quỷ, hoặc Phú-đơn-na, Kiết-giá, Tỳ-đà-la, hoặc Kiến-đà, Ô-ma-lặc-đà, A-bạt-ma-la, hoặc Dạ-xoa kiết-giá, Nhân kiết-giá… gây bệnh trong một ngày, hai ngày, ba ngày, bốn ngày cho đến bảy ngày, hoặc bệnh nóng luôn, hoặc hiện ra h́nh nam, nữ, đồng nam, đồng nữ.... Ngay cả trong mộng cũng không làm tổn hại đến Pháp sư.

Họ liền nói kệ:

Ai không thuận thần chú

Làm hại người thuyết pháp,

Đầu vỡ làm bảy phần

Như nhánh cây A-lê,

Như tội giết cha mẹ

Sẽ bị họa ép dầu

Đong lường dối gạt người

Tội Điều-đạt phá Tăng

Người làm hại Pháp sư

Sẽ bị tội như thế.

Nói kệ xong các La-sát thưa:

- Bạch Thế Tôn! Chúng con sẽ đích thân ủng hộ người thọ tŕ, đọc tụng, tu hành kinh này, khiến cho họ dược an ổn tránh khỏi các hoạn nạn và tiêu trừ các thuốc độc.

Đức Phật dạy các La-sát:

- Lành thay, lành thay! Các người chỉ ủng hộ người thọ tŕ tên kinh Pháp Hoa, phước đức đă không thể đo lường, huống là ủng hộ người thọ tŕ đầy đủ và cúng dường quyển kinh Pháp Hoa bằng hương hoa, chuỗi ngọc, hương bột, hương xoa, hương đốt, phướn lọng, âm nhạc, thắp các loại đèn như: đèn nến, đèn dầu, đèn các loại dầu thơm, đèn dầu hoa Tô-ma-na, hoa Chiêm-bặc, hoa Ba-sư-ca, hoa Ưu-bát-la… cúng dường trăm ngàn loại phẩm vật như thế.

Này Cao Đế! Các người và quyến thuộc nên ủng hộ vị Pháp sư như vậy.

Khi Đức Phật nói phẩm thần chú Đà-la-ni này, sáu vạn tám ngàn người đạt pháp Nhẫn vô sinh.


Phẩm 22: BẢN SỰ CỦA BỒ TÁT DƯỞC VƯƠNG

 

 

Bấy giờ, Bồ-tát Tú Vương Hoa bạch Phật:

- Bạch Thế Tôn! Bồ-tát Dược Vương du hóa ở thế giới Ta-bà như thế nào? Bồ-tát này thực hành bao nhiêu trăm ngàn vạn ức na-do-tha khổ hạnh khó làm?

Lành thay, bạch Đức Thế Tôn! Kính xin giảng giải sơ lược để hàng Trời, Rồng, Thần, Dạ-xoa, Càn-thát-bà, A-tu-la, Khẩn-na-la, Ma-hầu-la-già, Nhân phi nhân, hàng Bồ-tát từ nước khác đến và chúng Thanh văn này nghe được đều vui mừng.

Đức Phật dạy:

- Thuở quá khứ cách đây vô lượng hằng hà sa kiếp có Đức Phật hiệu là Nhật Nguyệt Tịnh Minh Đức Như Lai, Ứng Cúng, Chánh  biến Tri, Minh hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật Thế Tôn. Đức Phật ấy có tám mươi ức Đại Bồ-tát, bảy mươi hai hằng hà sa đại Thanh văn.

Phật thọ bốn mươi hai ngàn kiếp, Bồ-tát cũng vậy. Nước đó không có người nữ, địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh, A-tu-la và các nạn khổ. Đất bằng lưu ly phẳng như bàn tay, cây báu đẹp đẽ, màn báu che ở trên, phướn, hoa quư rũ xuống, đốt hương trong b́nh báu xông thơm khắp cả nước, dưới mỗi cây có một đài bảy báu, cây ấy cách đài khoảng một lằn tên. Dưới mỗi cây báu đều có Bồ-tát và Thanh văn an tọa. Trên mỗi đài báu đều có trăm ức chư Thiên trổi nhạc trời khen ngợi cúng dường Đức Phật.

Bấy giờ, Đức Phật ấy đang nói kinh Pháp Hoa cho Bồ-tát Nhất Thiết Chúng Sinh Hỷ Kiến, hàng Bồ-tát và chúng Thanh văn. Bồ-tát Nhất Thiết Chúng Sinh Hỷ Kiến ưa thích tu tập khổ hạnh trong giáo pháp của Phật Nhật Nguyệt Tịnh Minh Đức, tinh tấn kính hành, dốc ḷng cầu quả vị Phật. Trải qua mười hai ngàn năm được Tam-muội Hiện nhất thiết sắc thân. Được tam-muội này rồi, Bồ-tát vô cùng vui mừng, suy nghĩ: “Ta đă được Tam-muội Hiện nhất thiết sắc thân đều nhờ năng lực nghe kinh Pháp Hoa.” Ta sẽ cúng dường Đức Phật Nhật Nguyệt Tịnh Minh Đức và kinh này. Lập tức Bồ-tát vào Tam-muội, ở giữa hư không, rưới hoa Mạn-đà-la, Đại mạn-đà-la, bột Kiên hắc Chiên-đàn như mây đầy trong hư không và hương Hải thử ngạn Chiên-đàn, sáu thù hương này có giá trị bằng thế giới Ta-bà để cúng dường Đức Phật.

Cúng dường xong, ra khỏi Tam-muội, Bồ-tát lại suy nghĩ: “Tuy ta dùng năng lực thần thông để cúng dường Đức Phật, cũng không bằng đem thân cúng dường.”

Bồ-tát liền uống các loại nước thơm như: Chiên-đàn, Huân lục, Đâu lâu-bà, Tất-lực-ca, Trầm thủy giao, Chiêm-bặc, các loại nước hoa thơm… Trải qua một ngày hai trăm năm, rồi dùng dầu thơm thân, quấn y báu cơi trời, rưới các loại dầu thơm, dùng nguyện lực thần thông đến trước Đức Phật Nhật Nguyệt Tịnh Minh Đức để tự thiêu thân, ánh sáng chiếu khắp tám mươi ức hằng hà sa thế giới chư Phật trong các thế giới ấy đồng thời khen ngợi: “Lành thay, lành thay! Này thiện nam! Đây là chân thật tinh tấn, đây gọi là pháp chân thật để cúng dường Như Lai. Nếu có dùng vô số phẩm vật như: hoa, hương, chuỗi ngọc, hương dốt, hương bột, hương xoa, phướn lọng bằng lụa cơi trời và hương Hải thử ngạn chiên-đàn… để cúng dường đều không thể bằng được. Giả sử có đem nước, thành, vợ con để bố thí cũng không thể sánh được.”

Này thiện nam! Đó là pháp bố thí bậc nhất, là tối tôn tối thượng trong các pháp bố thí, v́ dùng pháp để cúng dường các Đức Như Lai.

Nói xong, chư Phật đều im lặng. Lửa nơi thân của Bồ-tát cháy, trả i qua hai ngàn một trăm năm mới tắt. Cúng dường pháp như thế xong, sau khi qua đời, Bồ-tát Nhất Thiết Chúng Sính Hỷ Kiến lại sinh trong nước của Đức Phật Nhật Nguyệt Tịnh Minh Đức. Ở trong cung của vua Tịnh Đức, bỗng nhiên Bồ-tát hóa sinh ra trong tư thế ngồi kiết già, liền nói kệ với vua cha:

Xin vua cha biết cho

Con kinh hành nơi ấy,

Liền chứng đắc tất cả

Tam-muội “Hiện các than” ,

Tu tập rất siêng năng

Xả bỏ thân đáng yêu.

Nói kệ xong, thưa:

- Đức Phật Nhật Nguyệt Tịnh Minh Đức vẫn c̣n ở đời, lúc trước con đă cúng dường Đức Phật xong mới được chứng đắc Đà-la-ni “Hiểu tất cả ngôn ngữ của chúng sinh”, lại được nghe tám trăm ngàn vạn ức na-do-tha, chân-ca-la, tần-bà-la, a-súc-bà… bài kệ kinh Pháp Hoa. Hôm nay con trở lại cúng dường Đứe Phật ấy.

Thưa xong, liền ngồi nơi ṭa bảy báu, bay lên hư không cao bằng bảy cây Đa-la, đến chỗ Đức Phật, Bồ-tát đảnh lễ dưới chân, chắp tay nói kệ khen Phật:

Dung nhan Phật thù thắng

Ánh sáng chiếu mười phưong,

Con đă từng cúng dường

Nay lại được gần gũi.

Bấy giờ, nói kệ xong, Bồ-tát Nhất Thiết Chúng Sinh Hỷ Kiến thưa:

- Bạch Thế Tôn! Thế Tôn vẫn c̣n ở đời ư?

Đức Phật Nhật Nguyệt Tịnh Minh Đức, bảo Bồ-tát Nhất Thiết Chúng Sinh Hỷ Kiến:

- Này thiện nam! Đă đến lúc ta nhập Niết-bàn, đă đến lúc diệt độ, ông nên sửa soạn chỗ nằm, đêm nay ta sẽ vào Niết-bàn.

Đức Phật bảo:

- Này thiện nam! Ta đem Phật pháp dặn ḍ lại cho ông cùng các hàng Bồ-tát, chúng đại đệ tử và pháp Vô thượng Bồ-đề. Lại đem chư Thiên cung cấp hầu hạ, bảy báu, các cây báu, đài báu trong tam thiên đại thiên thế giới giao phó hết cho ông. Sau khi ta diệt độ, có xá-lợi cũng phó chúc cho ông. Ông nên tạo dựng ngần ấy ngàn tháp để lưu truyền, thiết lập cúng dường. Nói như thế xong vào khoảng cuối đêm Đức Phật nhập Niết-bàn.

Bấy giờ, thấy Đức Như Lai nhập diệt, Bồ-tát Nhất Thiết Chúng Sinh Hỷ Kiến rất buồn rầu thương tiếc, liền dùng Hải thử ngạn chiên-đàn để cúng dường trả-tỳ thân Phật. Sau khi lửa tắt, Bồ-tát thu nhặt xá-lợi đựng trong tám mươi bốn ngàn b́nh báu, tôn trí nơi tám mươi bốn ngàn tháp, cao bằng ba thế giới, trang trí các phướn lọng rũ xuống, treo các linh báu để cúng dường.

Bấy giờ Bồ-tát Nhất Thiết Chúng Sinh Hỷ Kiến tự nghĩ: “Dù ta đă cúng dường Đức Phật như thế nhưng thấy chưa đủ, hôm nay ta lại cúng dường xá-lợi”, liền bảo hàng Bồ-tát, chúng đại đệ tử cùng Trời, Rồng, Dạ-xoa… tất cả đại chúng:

- Các ông phải nhất tâm ghi nhớ, hôm nay ta cúng dường xá-lợi Đức Phật Nhật Nguyệt Tịnh Minh Đức .

Nói xong liền ở trước tám mươi bốn ngàn tháp, Bồ-tát đốt cánh tay trăm phước trang nghiêm suốt bảy vạn hai ngàn năm để cúng dường, làm cho vô số chúng cầu quả Thanh văn và vô số người phát tâm Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác đều được an trú trong Tam-muội Hiện nhất thiết sắc thân.

Bấy giờ, các hàng Bồ-tát, Trời, Người, A-tu-la… thấy Bồ-tát không c̣n tay, nên buồn rầu khóc lóc nói: “Bồ-tát này là Thầy giáo hóa chúng ta, nay đă đốt tay làm cho thân không được đầy đủ.”

Lúc ấy, ở trong đại chúng, Bồ-tát Nhất Thiết Chúng Sinh Hỷ Kiến phát nguyện: “Con đă bỏ hai tay chắc chắn sẽ được thân vàng ṛng của Phật, nếu sự thật này không sai th́ hai tay con trở lại như cũ.”

Phát nguyện xong nhờ phước đức, trí tuệ sâu dày nên hai tay của Bồ-tát tự nhiên trở lại như cũ. Ngay lúc ấy, tam thiên đại thiên thế giới chấn động sáu cách, chư Thiên rưới hoa báu, tất cả hang trời, người được điều chưa từng có.

Phật bảo Bồ-tát Tú Vương Hoa:

- Ư ông nghĩ sao? Bồ-tát Nhất Thiết Chúng Sinh Hỷ Kiến chẳng phải ai khác, nay chính là Bồ-tát Dược Vương. Bồ-tát ấy đă bỏ thân bố thí trong vô lượng trăm ngàn vạn ức na-do-tha kiếp như thế.

Này Tú Vương Hoa! Có người nào muốn chửng đắc Vô thượng Bồ-đề, dù chỉ đốt một ngón tay cho đến một ngón chân để cúng dường tháp Phật hơn đem nước, thành, vợ con, tất cả núi rừng, sông hồ, vật quư báu trong tam thiên đại thiên thế giới để cúng dường.

Có người nào dùng bảy báu đầy trong tam thiên đại thiên thế giới để cúng dường Phật và bậc Đại Bồ-tát, Bích-chi-phật, A-1a-hán công đức của người đó không bằng người thọ tŕ một bài kệ của kinh Pháp Hoa v́ phước của họ rất nhiều.

Này Tú Vương Hoa! Ví như trong các ḍng nước sông ng̣i, kênh rạch th́ biển là lớn nhất. Cũng vậy trong các kinh chư Như Lai đă nói th́ kinh Pháp Hoa này là sâu xa bậc nhất. Như các núi Hắc sơn Tiểu Thiết vi, Đại thiết vi và mười núi báu th́ núi Tu-di là lớn nhất.

Cũng vậy trong các kinh th́ kinh Pháp Hoa là tối tôn, tối thượng. Như trong các v́ sao, mặt trăng là hơn hết. Cũng vậy trong ngàn vạn ức các kinh pháp th́ kinh Phá p Hoa là chiếu sáng bậc nhất. Như mặt trời xua tan bóng tối, cũng vậy kinh này phá trừ tất cả sự tối tăm bất thiện. Như trong các vua nhỏ th́ vua Chuyển luân là trên hết, cũng vậy trong các kinh đứng đầu, kinh này là tối thượng. Như Đế Thích là vua trong ba mươi ba cơi trời, cũng vậy, kinh này là vua trong các kinh. Như vua trời Đại phạm là cha của tất cả chúng sinh, cũng vậy, kinh này là cha của tất cả Hiền thánh, Hữu học, Vô học và hàng phát tâm Bồ-tát.

Như trong tất cả phàm phu th́ bậc Tu-đà-hoàn, Tu-đà-hàm, A-na-hàm, A-la-hán, Bích-chi-phật là bậc nhất; cũng vậy, trong các kinh, pháp mà tất cả chư Như Lai, hàng Bồ-tát, Thanh văn đă nói th́ kinh này là tối thắng; cũng vậy, có người nào thọ tŕ kinh này th́ người ấy cũng là bậc nhất trong tất cả chúng sinh. Trong tất cả hàng Thanh văn, Bích-chi-phật, Bồ-tát là bậc nhất; cũng vậy trong tất cả các kinh pháp, kinh này là tối thượng. Như Đức Phật là vua trong các pháp, cũng vậy, kinh này là vua trong các kinh.

Này Tú Vương Hoa! Kinh này cứu giúp tất cả chúng sinh, làm cho họ xa ĺa các khổ, được nhiều lợi ích và những mong cầu đều được đầy đủ, như ao nước mát mẻ làm thỏa măn tất cả những người khát nước; như người lạnh được lửa, như người trần truồng được y phục, người buôn gặp chủ, con gặp mẹ, qua sông gặp thuyền, bệnh được thuốc, tối được đèn, nghèo được của báu, dân gặp vua, như khách buôn gặp biển, như đuốc trừ tối tăm.

Cũng vậy, kinh này làm cho chúng sinh xa ĺa tất cả bệnh, khổ, hiểu rơ tất cả sự trói buộc của sinh tử. Có người nào được nghe kinh Pháp Hoa này tự ḿnh hoặc khuyên người khác biên chép th́ công đức của người ấy nhiều hay ít cũng không thể biết được giới hạn dù dùng trí tuệ của Phật để tính toán. Nếu chép kinh này rồi dùng hoa, hương, chuỗi ngọc, hương đốt, hương bột, hương xoa, phướn, lọng, y phục, các thứ đèn như nến, dầu, dầu thơm, Chiêm-bặc, Tu-mạn-na, Ba-la-la, Bà-lợi-sư-ca và Na-bà-na-lợi… để cúng dường cũng được vô lượng công đức như thế.

Này Tú Vương Hoa! Có người nào nghe phẩm Bản sự của Bồ-tát Dược Vương cũng được công đức vô lượng, vô biên. Có người nữ nào nghe, thọ tŕ phẩm này th́ được vĩnh viễn chấm dứt thân nữ. Sau khi Đức Như Lai diệt độ, sau năm trăm năm, có người nữ nào nghe kinh này như lời dạy mà tu hành th́ người này khi chết được sinh vào thế giới an lạc trụ xứ của Đức Phật A-di-đà, có hàng Đại Bồ-tát vây quanh, từ trong ṭa hoa sen báu mà hóa sinh ra, không bị tham dục, sân hận, ngu si, kiêu mạn, ganh ghét và các phiền năo làm hại, chứng đắc thần thông Vô sinh pháp nhẫn của Bồ-tát. Được nhẫn này rồi mắt người ấy thanh tịnh nên thấy được bảy trăm vạn hai ngàn ức na-do-tha, hằng hà sa chư Phật.

Lúc này, từ xa chư Phật đồng thanh khen ngợi:

- Lành thay, lành thay! Này thiện nam! Trong pháp của Đức Phật Thích-ca Mâu-ni ông nên thọ tŕ, đọc tụng, suy nghĩ kinh này v́ người khác diễn nói th́ được phước đức vô lượng, vô biên, lửa không thể đốt cháy, nước không thể cuốn trôi một ngàn Đức Phật cùng nói công đức của ông cũng không thể hết. Hôm nay, ông đă phá trừ các giặc ma, diệt hết quân sinh tử, xua tan các oán thù khác.

Này thiện nam! Trăm ngàn chư Phật đều dùng thần lực để hộ vệ ông, tất cả trời, người trong thế gian và trí tuệ thiền định của hàng Thanh văn, Bích-chi-phật, cho đến Bồ-tát cũng không ai bằng ông, chỉ trừ Đức Như Lai.

Này Tú Vương Hoa! Bồ-tát này thành tựu các năng lực công đức, trí tuệ như vậy. Người nào nghe phẩm Bản sự của Bồ-tát Dược Vương có thể tùy hỷ khen ngợi th́ đời này trong miệng người ấy thường tỏa ra hương thơm hoa sen thơm, trong lỗ chân lông thường tỏa ra hương thơm Ngưu đầu chiên-đàn, được công đức như đă nói ở trên.

Này Tú Vương Hoa! Ta đem phẩm Bản sự của Bồ-tát Dược Vương này phú chúc cho ông. Sau khi ta diệt độ, sau năm trăm năm ông nên truyền bá khắp cơi Díêm-phù-dề, đừng để chấm dứt và không cho hàng ác ma, dân ma, hàng Trời, Rồng, Dạ-xoa, Càn-thát-bà… quấy phá.

Này Tú Vương Hoa! Ông nên dùng năng lực thần thông để giữ ǵn kinh này. V́ sao? V́ kinh này là vị thuốc hay cho người bệnh ở cơi Diêm-phù-đề. Có người bệnh nào được nghe kinh này th́ được lành bệnh, không già, không chết.

Này Tú Vương Hoa! Nếu thấy có người nào thọ tŕ kinh này, ông nên dùng hoa sen xanh đựng đầy hương bột rải trên người ấy, rải xong liền nghĩ: “Không bao lâu nữa, chắc chắn người này sẽ trải cỏ ngồi nơi đạo tràng, phá các quân ma, thổi loa pháp, đánh trống pháp lớn, cứu độ tất cả các chúng sinh ra khỏi biển sinh, già, bệnh, chết.” Thế nên người cầu quả Phật, thấy người nào thọ tŕ kinh điển này th́ phải cung kính như thế.

Lúc Đức Phật nói phẩm Bản Sự Của Bồ-tát Dược Vương, có tám vạn bốn ngàn Bồ-tát chứng đắc Đà-la-ni Hiểu tất cả ngôn ngữ của chúng sinh. Trong tháp báu Đức Đa Bảo Như Lai khen Bồ-tát Tú Vương Hoa:

- Lành thay, lành thay! Này Tú Vương Hoa! Ông đă thành tựu công đức không thể nghĩ bàn mới có thể thưa hỏi Đức Phật Thích-ca Mâu-ni việc như vậy để làm lợi ích vô lượng cho tất cả chúng sinh.

 

 

Minh-Quang posted November 14, 2010

 

[Home] [Up] [Kinh Thiêm Phẩm Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 1] [Kinh Thiêm Phẩm Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 2] [Kinh Thiêm Phẩm Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 3] [Kinh Thiêm Phẩm Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 4] [Kinh Thiêm Phẩm Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 5] [Kinh Thiêm Phẩm Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 6] [Kinh Thiêm Phẩm Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 7]