Chùa Hải-Đức in Jacksonville

[Home] [Up] [Điểm Sách] [Sutras] [Dharma Talks] [GĐPT] [Sinh Hoạt] [Our Activities] [Kinh] [Pháp Thoại audio mp3] [Tin Tức Phật Giáo] [Thuyết Pháp] [Thơ Văn] [Ngoại Điển] [Phật Học] [Tụng Kinh] [Nghi Lễ - Rituals]

 

KINH

DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA

Đời Diêu-Tần Ngài Tam-Tạng Pháp-Sư: Cưu-Ma-La-Thập dịch chữ Phạm ra chữ Hán.

Tỷ-khưu: Thích-Tuệ-Hải dịch chữ Hán ra chữ Việt

 

KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA

QUYỂN THỨ BẨY

 

                  Phẩm Diệu Âm Bồ Tát thứ Hai Mươi Bốn

                  Phẩm Phổ Môn Của Bồ Tát Quán Thế Âm thứ Hai Mươi Lăm

                  Phẩm Đà La Ny thứ Hai Mươi Sáu

                  Phẩm Diệu Trang Nghiêm Vương thứ Hai Mươi Bảy

                  Phẩm Phổ Hiền Bồ Tát Khuyến Phát thứ Hai Mươi Tám

                  Phần Hồi Hướng

 

 

 

PHẨM “DIỆU-ÂM BỒ-TÁT” THỨ HAI MƯƠI BỐN

 

Nghe ĐH Minh-Quang Nguyễn Lê Đức giảng tại Chùa Hải-Đức hồi 11 giờ sáng ngày 19 tháng 7 năm 2009. Bấm chuột phải để hạ tải.

 

Bẩy giờ Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni từ nơi nhục kế tướng đại nhân phóng ra ánh sáng, và ở giữa khoảng lông mày phóng ra tướng hào-quang trắng chiếu khắp một trăm tám muôn ức na-do-tha Hằng-hà sa…  cơi Phật về phía phương đông. Quá số đó rồi có một thế-giới tên là Tịnh-Quang Trang-nghiêm. Nước ấy có Phật hiệu là Tịnh-Hoa Tú-Vương-Trí Như-Lai, Ứng-cúng, Chính-biến-tri, Minh-hạnh-túc, Thiện-thệ, Thế-gian-giải, Vô-thượng-sĩ, Điều-ngự trượng-phu, Thiên nhân-sư, Phật, Thế-Tôn v́ vô-lượng vô-biên đại chúng Bồ-tát cung-kính vây quanh mà nói pháp. Tướng hào-quang trắng của Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni cũng chiếu khắp cả nước đó.

Khi ấy trong nước Nhất-Thiết Tịnh-Quang Trang-nghiêm có vị Bồ-tát tên là Diệu-Âm, đă trồng các cội công-đức từ lâu, cúng-dàng thân cận vô-lượng trăm ngh́n muôn ức Đức Phật, đều được thành-tựu trí-tuệ sâu xa. Được tướng Diệu-tràng tam-muội, Pháp-hoa tam-muội, Tịnh-đức tam-muội, Tú-vương-hí tam-muội, Vô-duyên tam-muội, Trí-ấn tam-muội, Giải-nhất-thiết chúng-sinh ngữ-ngôn tam-muội, Tập nhất-thiết công-đức tam-muội, Thanh-tịnh tam-muội, Thần-thông du-hí tam-muội, Tuệ-cự tam-muội, Trạng-nghiêm-vương tam-muội, Tịnh-quang-minh tam-muội, Tịnh-tạng tam-muội, Bất-cộng tam-muội, Nhật-tuyền tam-muội . Được Hằng-hà sa trăm ngh́n muôn ức… các môn đại tam-muội như thế.

Hào quang của Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni chiếu khắp nơi ḿnh, vị Bồ-tát ấy liền bạch Đức Phật Tịnh-Hoa Tú-Vương-Trí rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Con sẽ đi đến cơi Sa-bà lễ bái, thân-cận, cúng-dàng Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni và ra mắt Bồ-tát Văn-Thù Sư-Lợi pháp-vương-tử, Bồ-tát Dược-Vương, Bồ-tát Dũng-Thí, Bồ-tát Tú-Vương-Hoa, Bồ-tát Thượng-Hạnh-Ư, Bồ-tát Trang-Nghiêm-Vương, Bồ-tát Dược-Thượng”.

Bấy giờ Đức Phật Tịnh-Hoa Tú-Vương-Trí bảo Bồ-tát Diệu-Âm rằng: “Ông chớ sinh ra tư-tưởng khinh nước kia thấy kém. Này, thiện-nam-tử! Cơi Sa-bà kia cao, thấp không đồng đều, các núi đất đá, đầy dẫy nhơ bẩn. Thân Phật bé nhỏ, thân h́nh các hàng Bồ-tát cũng lại bé nhỏ, mà thân ông cao bốn vạn hai ngh́n do-tuần, thân ta cao sáu trăm tám mươi vạn do-tuần. Thân ông đoan-chính đẹp đẽ bậc nhất, trăm ngh́n muôn phúc, sáng suốt lạ thường. V́ thế, ông đi chớ khinh nước kia, hoặc sinh ra tư-tưởng cho Phật và Bồ-tát cơi nước đó thấp kém”.

Bồ-tát Diệu-Âm bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Này con đi đến cơi Sa-bà đều là nhờ thần-lực của Đức Như-Lai, thần-thông du-hí của Đức Như-Lai, công-đức trí-tuệ trang-nghiêm của Đức Như-Lai”. Bồ-tát Diệu-Âm khi ấy, không rời khỏi ṭa ngồi, thân không lay động mà vào chính-định. Dùng sức chính-định ở nơi núi Kỳ-xà-quật cách ṭa pháp không xa, hóa làm tám vạn bốn ngh́n các hoa sen báu. Vàng diêm-phù-đàn làm cuộng, bạch-ngân làm cánh, kim-cương làm nhụy, kiên-thúc-ca-bảo làm đài.

Khi ấy Bồ-tát Văn-Thù Sư-Lợi pháp-vương-tử thấy hoa sen đó, liền bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! V́ nhân-duyên ǵ mà hiện ra điềm lành trước này? Có bao nhiêu ngh́n muôn ức hoa sen: Vàng diêm-phù-đàn làm cuộng, bạch-ngân làm cánh, kim-cương làm nhụy, kiên-thúc-ca-bảo làm đài”.

Bấy giờ Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni bảo Bồ-tát Văn-Thù. Sư-Lợi rằng: “Đây là đại Bồ-Tát Diệu-Âm cùng tám vạn bốn ngh́n vị Bồ-tát từ nước Đức Phật Tịnh-Hoa Tú-Vương-Trí, muốn đi đến cơi Sa-bà này, vây quanh nơi ta để thân-cận lễ bái, cúng-dàng, và cũng muốn cúng-dàng nghe kinh Pháp-Hoa”.

Bồ-tát Văn-Thù Sư-Lợi bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Vị Bồ-tát gieo trồng những cội lành ǵ? Tu công-đức ǵ, mà có được sức thần-thông lớn như thế? Thực-hành pháp tam-muội nào? Kính xin Ngài v́ chúng con mà nói rơ danh-tự tam-muội đó. Chúng con cũng muốn siêng tu và thực-hành môn tam-muội ấy, mới có thể thấy được sắc tướng lớn, nhỏ, uy-nghi tiến, lui của vị Bồ-tát ấy. Cúi xin Đức Thế-tôn, khi vị Bồ-tát kia tới, dùng sức thần-thông khiến cho chúng con được thấy”.

Bấy giờ Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni bảo Bồ-tát Văn-Thù Sư-Lợi rằng: “Đức Đa-Bảo Như-Lai đây, diệt-độ từ lâu, nay sẽ v́ các ông mà hiện rơ thân-tướng của Bồ-tát ấy”. Liền đó Đức Phật Đa-Bảo nói với vị Bồ-tát kia rằng: “Thiện-nam-tử tới đây, Bồ-tát Văn-Thù Sư-Lợi muốn được thấy thân h́nh của ông”.

Khi ấy Bồ-tát Diệu-Âm ở cơi nước kia biến đi, cùng với tám vạn bốn ngh́n vị Bồ-tát đều cùng đi đến cơi Sa-bà, các nước đi qua sáu điệu rung động, thẩy đều giải xuống hoa sen bằng bẩy báu, trăm ngh́n thứ nhạc cơi trời không đánh mà kêu. Vị Bồ-tát này mắt sáng như cánh hoa sen xanh rộng lớn, ví như người đem trăm ngh́n muôn mặt trăng hợp lại với nhau, diện-mạo của Ngài đoan-chính c̣n hơn thế nữa, thân sắc vàng ṛng, vô-lượng trăm ngh́n công-đức trang-nghiêm, uy-đức rực rỡ, ánh sáng chiếu khắp, mọi tướng đầy đủ, như thân kim-cương bền chắc. Bồ-tát vào trong đài thất bảo rồi bay lên hư-không cách đất bẩy cây đa-la.

Các vị Bồ-tát cung-kính vây quanh cùng đi đến núi Kỳ-xà-quật, cơi Sa-bà này. Đến rồi, ở trên đài thất bảo bước xuống, dùng chuỗi ngọc giá trị trăm ngh́n, đưa đến chốn Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni, đầu mặt lễ dưới chân, rồi dâng chuỗi ngọc bạch rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Đức Phật Tịnh-Hoa Tú-Vương-Trí hỏi thăm Đức Thế-Tôn ít bệnh, ít năo, sự đi lại được thuận lợi, an vui, nhẹ nhàng? Bốn đại được điều ḥa, việc đời khả dĩ nhẫn được, việc tế-độ chúng-sinh được dễ dàng, không có nhiều kẻ tham muốn, giận dữ, ngu si, ghen ghét, bủn sỉn, kiêu mạn, không có những kẻ bất hiếu với cha mẹ, không kính bậc sa-môn, tâm tà-kiến chẳng lành, không thu nhiếp ngũ t́nh?

Bạch Đức Thế-Tôn! Chúng-sinh hay nén dẹp được các ma oán? Đức Đa-Bảo Như-Lai diệt-độ từ lâu ở trong tháp thất bảo vẫn lại nghe kinh Pháp-Hoa? Lại hỏi thăm Đức Đa-Bảo Như-Lai được an ổn ít năo, có thể kham chịu ở lâu được chăng? Bạch Đức Thế-Tôn! Nay con muốn thấy sắc thân Đức Phật Đa-Bảo, kính xin Đức Thế-Tôn chỉ bảo cho con được thấy”.

Bấy giờ Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni nói với Đức Phật Đa-Bảo: “Bồ-tát Diệu-Âm đây muốn được thấy sắc tướng của Ngài”.

Khi ấy Đức Phật Đa-Bảo nói với Bồ-tát Diệu-Âm rằng: “Hay lắm! Quư hóa lắm! Ông nay v́ việc cúng-dàng Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni và nghe kinh Pháp-Hoa, cùng gặp Bồ-tát Văn-Thù Sư-Lợi… mà đi đến cơi này”.

Lúc đó Bồ-tát Hoa-Đức bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Bồ-tát Diệu-Âm đây trồng căn lành ǵ, tu công-đức ǵ, mà có thần-lực như thế?”

Đức Phật bảo Bồ-tát Hoa-Đức rằng: “Về đời quá-khứ có Đức Phật hiệu là Vân-Lôi-Âm-Vương, Ứng-cúng Chính-đẳng Chính-giác, cơi nước tên là Hiện-nhất-thiết thế-gian, kiếp tên là Hỷ-Kiến. Bồ-tát Diệu-Âm ở trong cơi đó một vạn hai ngh́n năm, đùng mười muôn thứ kỹ-nhạc để cúng-dàng Đức Phật Vân-Lôi-Âm-Vương, và dâng lên tám vạn bốn ngh́n cái bát bằng thất bảo. V́ nhân-duyên ấy, được quả báo nay sinh vào nước Đức Phật Tú-Vương-Trí, mà có thần-lực như thế.

Ông Hoa-Đức!Với ư ông thế nào? Bồ-tát Diệu-Âm ở chốn Đức Phật Vân-Lôi Âm-Vương, khi ấy dùng các thứ kỹ-nhạc và bát báu dâng lên cúng-dàng, đâu phải ai xa lạ, chính nay là đại Bồ-tát Diệu-Âm.

Ông Hoa-Đức! Bồ-tát Diệu-Âm đă từng thân-cận cúng-dàng vô-lượng chư Phật, trồng các cội đức từ lâu. Lại gặp Hằng-hà sa trăm ngh́n muôn ức na-do-tha chư Phật.

Ông Hoa-Đức! Ông chỉ thấy thân h́nh Bồ-tát Diệu-âm ở cơi này, mà Bồ-tát ấy v́ chúng-sinh nên hiện ra bao nhiêu thân h́nh ở khắp nơi để nói kinh điển. Hoặc hiện làm thân Phạm-Vương; hoặc hiện làm thân vua Đế- Thích, hoặc hiện làm thân trời Tự-tại, hoặc hiện làm thân trời Đại Tự-tại, hoặc hiện làm thân thiên đại Tướng-quân, hoặc hiện làm thân vua Tỳ-sa-môn thiên-vương, hoặc hiện làm thân chuyển-luân Thánh-vương, hoặc hiện làm thân các Tiểu-vương, hoặc hiện làm thân trưởng-giả, hoặc hiện làm thân cư-sĩ, hoặc hiện làm thân tể-quan, hoặc hiện làm thân Bà-la-môn, hoặc hiện làm thân Tỷ-khưu, Tỷ-khưu-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di; hoặc hiện làm thân phụ nữ của trưởng-giả, cư-sĩ; hoặc hiện làm thân phụ-nữ của tể-quan, hoặc hiện làm thân phụ-nữ của hàng Bà-la-môn; hoặc hiện làm thân đồng-nam, đồng-nữ; hoặc hiện làm thân trời, rồng, dạ-xoa, càn-thát-bà, a-tu-la, ca-lâu-la, khẩn-na-la, ma-hầu-la-già, nhân và phi nhân, mà nói kinh này. Có khi ở trong các địa-ngục, ngạ-quỷ, súc-sinh, và những nơi hiểm nạn, Ngài đều hiện thân cứu giúp, cho chí hiện làm thân con gái ở nơi hậu-cung nhà vua mà nói kinh này.

Ông Hoa-Đức! Đại Bồ-tát Diệu-Âm là người hay cứu giúp các chúng-sinh ở cơi Sa-bà. Bồ-tát Diệu-Âm v́ chúng-sinh ở cơi Sa-bà này mà biến hóa hiện ra các thứ thân h́nh nói kính điển này. Đối với thần-thông trí-tuệ biến hóa của Ngài không hề tổn giảm. Vị Bồ-tát ấy dùng bao nhiêu trí-tuệ sáng soi cơi Sa-bà, khiến cho hết thẩy chúng-sinh đều được thấy biết, ở trong Hằng-hà sa thế-giới khắp mười phương cũng lại như thế.

Nếu phải nên dùng thân h́nh Thanh-văn độ được ấy, Ngài liền hiện thân h́nh Thanh-văn mà v́ nói pháp; nên dùng thân h́nh Bích-chi-phật độ được ấy, hèn hiện thân h́nh Bích-chi-phật mà v́ nói pháp; người nên dùng thân h́nh Bồ-tát mà độ được ấy, liền hiện thân h́nh Bồ-tát mà v́ nói pháp; người nên dùng thân h́nh Phật độ được ấy, hèn hiện thân h́nh Phật mà v́ nói pháp, tùy theo chỗ nên độ mà v́ đó ứng hiện hết thẩy thân h́nh như thế; dĩ chí nên dùng tướng diệt-độ mà độ được ấy, liền thị-hiện ra diệt-độ.

Ông Hoa-Đức! Đại Bồ-tát Diệu-Âm thành-tựu sức đại thần-thông trí-tuệ, việc đó như thế”.

Bấy giờ Bồ-tát Hoa-Đức bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Bồ-tát Diệu-Âm đây trồng sâu căn lành. Bạch Đức Thế-Tôn! Vị Bồ-Tát ấy, trụ vào tam-muội nào, mà có thể biến hóa hiện thân h́nh, độ thoát cho chúng-sinh ở khắp nơi như thế?”.

Đức Phật bảo Bồ-tát Hoa-Đức rằng: “Này, thiện-nam-tử? Tam-muội đó tên là Hiện-nhất-thiết sắc-thân, Bồ-tát Diệu-Âm trụ ở trong tam-muội này, hay làm lợi-ích cho vô-lượng chúng-sinh như thế”.

Khi Phật nói phẩm Bồ-tát Diệu-Âm, các Bồ-tát đi cùng với Bồ-tát Diệu-Âm tám vạn bốn ngh́n người đều được “Hiện-nhất-thiết sắc-thân tam-muội      ”, vô-lượng Bồ-tát ở cơi Sa-bà này cũng được phép tam-muội và môn đà-la-ny đó.

Bấy giờ đại Bồ-tát Diệu-Âm cúng-dàng Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni , và tháp Đức Phật Đa-Bảo rồi trở về nước ḿnh, các nước Ngài đi qua sáu điệu đều rung động. Mưa xuống hoa sen báu, làm thành trăm ngh́n muôn ức các thứ kỹ-nhạc. Khi đă về đến nước của ḿnh, cùng với tám vạn bốn ngh́n vị Bồ-tát, vây quanh đi đến chốn Đức Phật Tịnh-Hoa Tú-Vương-Trí, mà bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Chúng con đi đến cơi Sa-bà, làm nhiều lợi-ích cho chúng-sinh, được yết kiến Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni, và yết kiến tháp Đức Phật Đa-Bảo, lễ bái cúng-dàng, lại được gặp Bồ-tát Văn-Thù Sư-Lợi Pháp-vương-tử, và Bồ-tát Dược-Vương, Bồ-tát Đắc-Cần Tinh-Tiến-Lực, Bồ-tát Dũng-Thí… cũng lại làm cho tám vạn bổn ngh́n vị Bồ-tát, được Hiện-nhất-thiết sắc-thân tam-muội”.

Khi Phật nói phẩm Diệu-Âm Bồ-tát lai văng, th́ có bốn vạn hai ngh́n vị thiên-tử được “Vô sinh pháp-nhẫn”, Bồ-tát Hoa-Đức chứng được “Pháp-Hoa tam-muội”.

 

 

KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA 

PHẨM “PHỔ-MÔN CỦA BỒ-TÁT QUÁN-THẾ-ÂM” THỨ HAI MƯƠI LĂM

 

Nghe ĐH Minh-Quang Nguyễn Lê Đức giảng tại Chùa Hải-Đức hồi 11 giờ sáng ngày 26 tháng 7 năm 2009. Bấm chuột phải để hạ tải.

 

Bấy giờ Bồ-tát Vô-Tận-Ư liền từ ṭa ngồi đứng dậy, hở áo vai hữu, chắp tay hướng về Đức Phật bạch rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn. Bồ-tát Quán-Thế-Âm v́ nhân-duyên ǵ gọi tên là Quán-Thế-Âm?”

Đức Phật bảo Bồ-tát Vô-Tận-Ư rằng: “Này thiện-nam-tử! Nếu có vô-lượng trăm ngh́n muôn ức chúng-sinh, phải chịu mọi sự khổ năo, được nghe Bồ-tát Quán-Thế-Âm đây, mà dốc ḷng xưng tên Bồ-tát Quán-Thế-Âm tức thời quán-xét giọng tiếng của người ấy, đều được giải-thoát. Nếu có người chuyên tŕ tên hiệu Bồ-tát Quán-Thế-Âm, dù vào trong lửa lớn, lửa không thể cháy được, là do nhờ sức uy thần của Bồ-tát. Nếu bị nước lớn cuốn trôi, xưng danh hiệu Ngài liền được chỗ cạn.

Nếu có trăm ngh́n muôn ức chúng-sinh v́ sự t́m cầu vàng, bạc, ngọc lưu-ly, xà-cừ, mă-năo, san-hô, hổ-phách, trân-châu các thứ ngọc báu ... phải vào trong bể lớn. Giả sử bị mây mù, gió dữ, thổi thuyền bè trôi dạt vào nước quỷ la-sát. Trong đó dù có nhẫn đến một người xưng tên Bồ-tát Quán-Thế-Âm, th́ những người trong thuyền ấy, đều được thoát khỏi tai nạn quỷ la-sát. V́ nhân-duyên ấy nên gọi là Quán-Thế-Âm.

Nếu lại có người sắp phải bị hại, xưng tên Bồ-tát Quán-Thế-Âm th́ kẻ cầm dao gậy kia, liền bị gẫy nát ra từng đoạn một, mà được giải thoát. Nểu trong ba ngh́n đại thiên quốc-độ, trong đó đầy dẫy quỷ dạ-xoa, la-sát muốn đến làm năo hại người. Khi nghe người đó xướng tên Bồ-tát Quán-Thế-Âm, những quỷ ác la-sát kia c̣n chẳng dám lấy mắt dữ nh́n người ấy, huống chi lại dám làm hại.

Nếu lại có người, dù có tội hay không có tội mà bị gông cùm, xiềng xích, trăng trói nơi ḿnh. Xưng danh hiệu Bồ-tát Quán-Thế-Âm, th́ xiềng xích kia thẩy đều đứt nát, liền được giải-thoát. Nếu trong cơi tam thiên đại thiên đầy dẫy giặc oán, có một người chủ lái buôn, cùng với các người buôn khác, đem theo của báu quư giá đi qua đường hiểm. Trong đó một người đề xướng lên rằng: “Các thiện-nam-tử! Đừng nên sợ hăi, các ông phải nên dốc ḷng niệm danh-hiệu Bồ-tát Quán-Thế-Âm v́ Bồ-tát ấy hay dùng phép vô-úy ban cho chúng-sinh. Nếu các ông niệm danh-hiệu Ngài sẽ được thoát khỏi nạn giặc oán này”. Các người lái buôn nghe nói thế rồi, đều cất tiếng niệm rằng: “Nam-Mô Quán-Thế-Âm Bồ-tát”. V́ nhờ xưng tên Ngài mà liền được giải-thoát.

Ông Vô-Tận-Ư! Bồ-tát Quán-Thế-Âm có uy-thần thế-lực rộng lớn nhường ẩy, nếu có chúng-sinh nào giầu ḷng dâm đục, thường cung-kính niệm Bồ-tát Quán-Thế-Âm, liền được ĺa mọi ḷng dục. Nếu người giầu ḷng hờn giận, thường cung-kính niệm Bồ-tát Quán-Thế-Âm, liền được ĺa khỏi hờn giận. Nếu người giầu ḷng ngu si, thường cung-kính niệm Bồ-tát Quán-Thế-Âm, liền được ĺa khỏi ngu si.

Ông Vô-Tận-Ư! Bồ-tát Quán-Thế-Âm có uy-thần thế-lực lớn như thế, Ngài hay làm những việc lợi-ích cho chúng-sinh, v́ thế nên một ḷng nhớ niệm.

Nếu có người đàn bà nào, ví dù muốn cầu con trai, lễ bái cúng-dàng Bồ-tát Quán-Thế-Âm, th́ liền sinh được con trai phúc-đức trí-tuệ. Ví dù muốn cầu con gái, th́ liền sinh được con gái có tướng đoan-trang. trước kia đă trồng cội đức cho nên đều được mọi người kính mến.

Ông Vô-Tận-Ư! Bồ-tát Quán-Thế-Âm có thần-lực như thế. Nếu có chúng-sinh nào, cung-kính lễ bái Bồ-tát Quán-Thế-Âm th́ phúc-đức của người đó cũng không luống mất. V́ thể chúng-sinh đều nên thụ-tŕ danh-hiệu Bồ-tát Quán-Thế-Âm.

Ông Vô-Tận-Ư! Nếu có người nào, thụ-tŕ danh-tự của sáu mươi hai ức Hằng-hà sa Bồ-tát, lại trọn đời cúng-dàng thức ăn, uống, áo mặc, đồ nằm, thuốc thang… Ư ông thế nào? Công-đức của người thiện-nam, thiện-nữ ẩy có được nhiều chăng?”

Bồ-tát Vô-Tận-Ư bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Công-đức của người đó rất nhiều”.

Đức Phật bảo: “Nếu lại có người thụ-tŕ danh-hiệu Bồ-tát Quán-Thế-Âm, nhẫn đến lễ bái cúng-dàng trong giây lát, công-đức của hai người ấy bằng nhau không khác; dù trong ngh́n muôn ức kiếp không thể cùng tận.

Ông Vô-Tận-Ư! Người thụ-tŕ danh-hiệu Bồ-tát Quán-Thế-Âm, được lợi-ích phúc-đức vô-lượng vô-biên như thế”.

Bồ-tát Vô-Tận-Ư bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Tại sao Bồ-tát Quán-Thế-Âm lại dạo chơi khắp cơi sa-bà này? Và tại sao Ngài v́ chúng-sinh dùng sức phương-tiện nói pháp, việc đó thế nào?”

Đức Phật bảo Bồ-tát Vô-Tận-Ư rằng: “Này thiện-nam-tử! Nếu có chúng-sinh ở cơi nước nào, phải dùng thân Phật mới độ được ấy, Bồ-tát Quán-Thế-Âm, liền v́ họ hiện ra thân Phật mà nói pháp. Nên dùng thân Bích-chi-phật mới độ được, liền v́ họ hiện ra thân Bích-chi-phật mà nói pháp; nên dùng thân Thanh-văn mới độ được, liền v́ họ hiện ra thân Thanh-văn mà nói pháp; nên dùng thân Phạm-vương mới độ được, liền v́ họ hiện ra thân Phạm-vương mà nói pháp; nên dùng thân Đế-Thích mới độ được, liền v́ họ hiện ra thân Đế-Thích mà nói pháp; nên dùng thân trời Tự-tại mới độ được, liền v́ họ hiện ra thân trời Tự-tại mà nói pháp; nên dùng thân trời đại Tự-tại mới độ được, liền v́ họ hiện ra thân trời đại Tự-tại mà nói pháp;nên dùng thân Thiên-đại-tướng-quân mới độ được, liền v́ họ hiện ra thân Thiên-đại-tướng-quân mà nói pháp; nên dùng thân Tỳ-sa-môn mới độ được, liền v́ họ hiện ra thân Tỳ-sa-môn mà nói pháp; nên dùng thân Tiểu-vương mới độ được. liền v́ họ hiện ra thân Tiểu-vương mà nói pháp; nên dùng thân Trưởng-giả mới độ được, liền v́ họ hiện ra thân Trưởng-giả mà nói pháp; nên dùng thân Cư-sĩ mới độ được, liền v́ họ hiện ra thân Cư-sĩ mà nói pháp; nên dùng thân Tể-quan mới độ được, liền v́ họ hiện ra thân Tể-quan mà nói pháp; nên dùng thân Bà-la-môn mới độ được liền v́ họ hiện ra thân Bà-la-môn mà nói pháp; nên dùng thân Tỷ-khưu, Tỷ-khưu-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di mới độ được, liền v́ họ hiện ra thân Tỷ-khưu, Tỷ-khưu-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di mà nói pháp; nên dùng thân phụ-nữ của trưởng-giả, cư-sĩ, tể-quan, bà-la-môn mới độ được, liền v́ họ hiện ra thân phụ-nữ của trưởng-giả, cư-sĩ, tể-quan, bà-la-môn mà nói pháp; nên dùng thân đồng-nam, đồng-nữ mới độ được, liền v́ họ hiện ra thân đồng-nam, đồng-nữ mà nói pháp; nên dùng các thân trời, rồng, dạ-xoa, càn-thát-bà, a-tu-la, ca-lâu-la, khẩn na-la, ma-hầu-la-già, nhân và phi nhân mới độ được, đều v́ họ hiện ra các thân kia mà nói pháp; nên dùng thân Chấp-kim-cương thần mới độ được, liền v́ họ hiện thân Chấp-kim-cương thần mà nới pháp.

Ông Vô-Tận-Ư! Bồ-tát Quán-Thế-Âm thành-tựu công-đức như thế. Ngài dùng hết thẩy thân h́nh dạo đi các nước, để độ thoát cho chúng-sinh. V́ thế các ông phải nên một ḷng cúng-dàng Bồ-tát Quán-Thế-Âm. V́ đại Bồ-tát Quán-Thế-Âm đối với chúng-sinh ở trong tai nạn nguy cấp, sợ hăi, Ngài hay ban cho những điều không lo sợ, cho nên ở cơi Sa-bà này đều gọi Ngài là bậc Thí-Vô-Úy”.

Bồ-tát Vô-Tận-Ư bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Con nay xin cúng-dàng Bồ-tát Quán-Thế-Âm”. Liền cởi chuỗi ngọc bằng các châu báu ở nơi cổ giá trị trăm ngh́n lạng vàng trao cho Bồ-tát Quán-Thế-Âm mà nói rằng: “Xin Ngài nhận chuỗi ngọc chân bảo pháp thí này”.

Khi ấy Bồ-tát Quán-Thế-Âm khước từ không nhận.

Bồ-tát Vô-Tận-Ư lại bạch Bồ-tát Quán-Thế-Âm rằng: “Xin Bồ-tát v́ ḷng thương chúng tôi mà nhận cho chuỗi ngọc này”.

Bấy giờ Phật bảo Bồ-tát Quán-Thế-Âm rằng: “Ông nên thương Bồ-tát Vô-Tận-Ư đây, và hàng tứ chúng, trời, rồng, dạ-xoa, càn-thát-bà, a-tu-la, ca-lâu-la, khẩn-na-la, ma-hầu-la-già, nhân và phi nhân ... nhận chuỗi ngọc đó”.

Tức th́ Bồ-tát Quán-Thế-Âm v́ ḷng thương tứ chúng, trời, rồng, nhân và phi nhân ... nhận lấy chuỗi ngọc, chia làm hai phần: Một phần dâng lên Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni; một phần dâng tháp Đức Phật Đa-Bảo.

Ông Vô-Tận-Ư! Bồ-tát Quán-Thế-Âm có sức thần tự-tại hay dạo chơi khắp cơi Sa-bà như thế.

Khi ấy Bồ-tát Vô-Tận-Ư dùng kệ hỏi Đức Phật rằng:

Thế-Tôn đủ tướng đẹp

Con nay lại hỏi Ngài

Phật-tử nhân-duyên ǵ

Tên là Quán-Thế-Âm?

Đấng đầy đủ tướng đẹp.

Kệ đáp Vô-Tận-Ư:

Ông nghe hạnh Quán-Âm

Hay ứng khắp nơi chốn

Nguyện rộng sâu như biển

Nhiều kiếp khó nghĩ bàn

Hầu nhiều ngh́n ức Phật

Phát nguyện lớn thanh-tịnh

V́ ông ta nói qua:

Nghe tên và thấy thân

Ḷng nghĩ chẳng luống qua

Hay diệt mọi nỗi khổ.

Dù ai khởi ư hại

Xô xuống hầm lửa lớn

Nhờ sức niệm Quán-Âm

Hố lửa biến thành ao.

Hoặc trôi dạt bể lớn

Các nạn quỷ, cá, rồng

Nhờ sức niệm Quán-Âm

Sóng cồn không ch́m được.

Hoặc ở đỉnh Tu-di

Bị người xô ngă xuống

Nhờ sức niệm Quán-Âm

Như mặt trời trên không.

Hoặc bị người ác đuổi

Ngă xuống núi kim-cương

Nhờ sức niệm Quán-Âm

Không sây sứt mảy may.

Hoặc bị giặc oán vây

Đều cầm dao toan hại

Nhờ sức niệm Quán-Âm

Đều phát khởi ḷng lành.

Hoặc bị nạn khổ vua

Muốn hành h́nh sắp chết

Nhờ sức niệm Quán-Âm

Dao liền gẫy từng đoạn.

Hoặc cầm tù, xiềng, xích

Tay chân bị gông cùm

Nhờ sức niệm Quán-Âm

Bỗng nhiên được thoát khỏi.

Nguyền rủa các thuốc độc

Muốn làm hại thân ḿnh

Nhờ sức niệm Quán-Âm

Lại trở về người ấy.

Hoặc gặp la-sát ác

Rồng độc, các quỷ dữ…

Nhờ sức niệm Quán-Âm

Thời đều không dám hại.

Nếu thú dữ vây quanh

Nanh vuốt nhọn đáng sợ

Nhờ sức niệm Quán-Âm

Chúng vội chạy nơi khác.

Rắn độc và bọ cạp

Lửa nọc độc bốc cháy

Nhờ sức niệm Quán-Âm

Nghe tiếng chúng lánh xa.

Mây, sấm sét, chớp giật

Tuôn mưa đá, mưa rào

Nhờ sức niệm Quán-Âm

Liền được trời quang tạnh..

Chúng-sinh bị khốn ách

Bao nhiêu khổ ngặt ḿnh

Sức diệu-trí Quán-Âm

Hay cứu đời thoát khổ.

Đầy đủ sức thần-thông

Rộng tu trí phương-tiện

Các cơi nước mười phương

Đều hiện thân khắp cả

Hết thẩy các thú dữ

Địa-ngục, quỷ, súc-sinh

Khổ sinh, già, bệnh, chết

Dần dần đều dứt hết.

Chân quán thanh-tịnh quán

Trí-tuệ quán rộng lớn

Bi quán và từ quán

Thường nguyện thường chiêm ngưỡng.

Sáng thanh-tịnh không nhơ

Tuệ nhật phá tối tăm.

Hay dẹp tai gió, lửa

Soi sáng khắp thế-gian.

Bi thể răn như sấm

Từ ư diệu như mây

Tuôn mưa pháp cam-lộ

Dập tắt lửa phiền-năo.

Kiện tụng đến cửa quan

Trong quân trận sợ hăi

Nhờ sức niệm Quán-Âm

Oán thù đều tan mất.

Diệu-Âm, Quán-Thế-Âm

Phạm-âm, Hải-triều-âm

Hơn tiếng thế-gian kia

V́ thể nên thường niệm.

Niệm niệm chớ sinh nghi

Quán-âm bậc Tịnh-thánh

Hay làm nơi nương tựa

Cho nạn chết khổ năo.

Đủ hết thẩy công-đức

Mắt từ nh́n chúng-sinh

Phúc tự như bể lớn

V́ thế nên đỉnh lễ.

Bấy giờ Bồ-tát Tŕ-Địa liền từ ṭa ngồi đứng dậy, đi đến trước Phật bạch rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Nếu có chúng-sinh nào nghe phẩm Quán-Thế-Âm Bồ-tát, đạo nghiệp tự-tại phổ-môn thị hiện sức thần-thông này, th́ nên biết công-đức của người ấy, không phải là ít”.

Khi Phật nói phẩm Phổ-môn này, trong chúng có tám vạn bốn ngh́n chúng-sinh đều phát tâm vô đẳng-đẳng, vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác. 

 

 

 

KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA 

PHẨM “ĐÀ-LA-NY” THỨ HAI MƯƠI SÁU

 

Nghe ĐH Minh-Quang Nguyễn Lê Đức giảng tại Chùa Hải-Đức hồi 11 giờ sáng ngày 2 tháng 8 năm 2009. Bấm chuột phải để hạ tải.

 

Khi bấy giờ Bồ-tát Dươc-Vương liền từ ṭa ngồi đứng dậy, hở áo vai hữu, chắp tay hướng về Đức Phật mà bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Nếu có người thiện-nam, thiện-nữ nào hay thụ tŕ kinh Pháp-Hoa, dù đọc tụng lầu thông, dù viết chép kinh sách, người đó được bao nhiêu phúc?”

Đức Phật bảo Bồ-tát Dược-Vương rằng: “Nếu có người thiện-nam, thiện-nữ nào, cúng-dàng tám trăm muôn ức na-do-tha Hằng-hà sa đẳng chư Phật, ư ông thế nào? Người ấy được phúc-đức há phải nhiều chăng?”

“Bạch Đức Thế-Tôn! người ấy được phúc rất nhiều”.

Đức Phật bảo: “Nếu người thiện-nam, thiện-nữ nào đối với kinh này hay thụ-tŕ nhẫn đến một bài kệ bốn câu, đọc tụng giải nghĩa, theo đúng lư-thuyết tu-hành, th́ công-đức người đó rất nhiều”.

Bấy giờ Bồ-tát Dược-Vương bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Nay con sẽ đem cho người nói pháp chú Đà-la-ny này, để người đó giữ ǵn”. Liền nói chú rằng:

An nhĩ, mạn nhĩ, ma nễ, ma ma nễ, chỉ lệ, giá lê đệ, sa mế, sa lư đa vĩ, chiên đế, mục đế, mục đa lư, sa lư, a vĩ sa lư, tang lư, sa lư, soa duệ, a soa duệ, a tỳ lỵ, chiên đế, sa lư, đà la ny, a lô già bà sa, bả già tỳ sa lỵ, nễ tỳ thế, a tiện đà, lă nễ lư thể, a đàn đà ma lệ, thâu địa, âu cứu lệ, mâu cứu lệ, a la lệ, ba la lệ, thủ ca sai, a tam ma tam lư, Phật đà tỳ cát ly diệt đế, đạt ma ba lị si đế, tăng già niết cù sa nễ, bà sá bà sá thâu địa, mạn đá lă, mạn đà lă, soa dạ đa, bưu lâu đá, bưu lâu đá, kiều sá lược, ác soa lă, ác soa dă đa dă, a bà lô, a ma nhă, na ba dạ.

Bạch Đức Thể-tôn! Thần chú Đà-la-ny này, sáu mươi hai ức Hằng-hà saĐức Phật nói ra. Nếu có người nào xâm hủy vị pháp-sư ấy, tức là xâm hủy chư Phật vậy”.

Bấy giờ Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni, khen ngợi Bồ-tát Dược-Vương rằng: “Hay thay! Quư hóa thay! Bồ-tát Dược-Vương! Ông v́ thương xót mà muốn ủng hộ cho vị pháp-sư đó, nên mới nói chú Đà-la-ny này, đối với các chúng-sinh thật là được nhiều lợi-ích”.

Khi ấy Bồ-tát Dũng-Thí bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Con cũng muốn v́ ủng hộ người đọc tụng, thụ-tŕ kinh Pháp-Hoa mà nói chú Đà-la-ny. Nếu vị pháp-sư được chú Đà-la-ny này, th́ dù dạ-xoa, la-sát, dù phú-đơn-na, dù cát-giá, dù cưu-bàn-trà, ngạ-quỷ ... ḍm ngó t́m ṭi chỗ dở của pháp sư, cũng không thể được”. Liền ở trước Phật nói bài chú rằng:

Tỏa lệ, ma ha tỏa lệ, úc chỉ mục chỉ, a lệ, a la bà đệ, niết lệ đệ, niết lệ đa bà đệ, y trí , vĩ trí nĩ, trỉ trí nỉ, niết lệ tŕ nỉ, niết lê tŕ bà để.

Bạch Đức Thế-Tôn! Thần chú Đà-la-ny này, Hằng-sa chư Phật nói ra, cũng đều tùy hỷ. Nếu có xâm hủy pháp-sư, tức là xâm hủy chư Phật”.

Bấy giờ vua Tỳ-Sa-Môn Thiên-vương, là người giúp đời bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Con cũng v́ thương xót chúng-sinh, và ủng hộ vị pháp-sư, nên nói chú Đà-la-ny. Liền nói chú rằng:

A lê, na lê, nâu na lê, a na lô, na lư, câu la lư.

Bạch Đức Thế-Tôn! Con dùng thần chú này ủng hộ pháp-sư, và con cũng tự sẽ ủng hộ người tŕ kinh này, khiến cho trong ṿng một trăm do-tuần không có các điều tai họa xẩy đến”.

Khi ấy ở trong pháp hội, vua Tŕ-Quốc Thiên-vương cùng với ngh́n muôn ức na-do-tha chúng càn-thát-bà, đều vây quanh đi đến trước Phật chắp tay cung kính bạch rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Con cũng dùng thần chú Đà-la-ny ủng hộ người tŕ kinh Pháp-Hoa. Liền nói chú rằng:

A già nễ, già nễ, cù lị, kiến đà lị, chiên đà lị, ma đẳng kỳ, thường cầu lị, phù lâu sa nĩ át đế.

Bạch Đức Thế-Tôn! Thần chú Đà-la-ny này, bốn mươi hai ức Đức Phật nói ra, nếu có người nào xâm hủy pháp-sư, tức là xâm hủy các Đức Phật vậy”.

Bấy giờ có những la-sát nữ: một tên là Lam-Bà, hai tên là Tỳ-Lam-Bà, ba tên là Khúc-Xỉ, bốn tên là Hoa-Xỉ, năm tên là Hắc-Xỉ, sáu tên là Đa-Phát, bẩy tên là Vô-Yếm-Túc, tám tên là Tŕ-Anh-Lạc, chín tên là Cao-Đế, mười tên là Đoạt-Nhất-Thiết Chúng-Sinh Tinh-Khí. Mười vị la-sát nữ này, với quỷ tử mẫu cùng con và họ hàng, đều đi đến chốn Phật, đồng thanh bạch rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Chúng con cũng muốn ủng hộ người thụ-tŕ, đọc tụng kinh Pháp-Hoa này, để diệt trừ mọi tai nạn cho người ấy. Nếu có kẻ nào ŕnh rập t́m ṭi điều lỗi của Pháp-sư, th́ khiến họ không được tự-tiện. Liền ở trước Phật, mà nói chú rằng:

Y đề lư, y đề dẫn, y đề lư, a đề lư, y đề lư, nê lư, nê lư, nê lư, nê lư, nê lư, lâu hê, lâu hê, lâu hê, lâu hê, đa hê, đa hê, đa hê, đâu hê, nâu hê.

Thà chà đạp lên đầu chúng con, chứ không để ai làm năo hại Pháp-sư. Dù dạ-xoa, dù la-sát, dù ngạ-quỷ, dù phú-đơn-na, dù cát-giá, tỳ-sá-la, kiền-đà, ô-ma-lặc-già, a-bạt-ma-la, dù dạ-xoa cát giá, dù nhân cát-giá, dù bệnh nóng, dù một ngày, hai ngày, ba ngày, bổn ngày, dù trên bẩy ngày, dù bệnh thường nóng, dù h́nh con trai, dù h́nh con gái, dù h́nh đồng-nam, h́nh đồng-nữ, nhẫn đến trong giấc chiêm bao, cũng lại không thể làm năo hại. Liền ở trước Phật mà nói kệ rằng:

Nếu chẳng thuận chú con

Năo loạn người nói pháp

Đầu vỡ làm bẩy mảnh

Như cành cây a-lê

Như tội giết cha mẹ

Cũng như vạ ép dầu

Cân, đấu lừa dối người

Tội Điều-Đạt phá tăng

Người phạm pháp-sư này

Phải chịu tội như thế.

Các la-sát nữ nói kệ đó rồi, liền bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Chúng con cũng sẽ tự ḿnh ủng hộ cho người tu-hành, thụ-tŕ, đọc tụng kinh này, khiến họ ĺa mọi tai nạn, tiêu mọi thuốc độc, được sự yên vui”.

Đức Phật bảo các la-sát nữ rằng: “Hay làm! Quư hóa lắm! Các người những hay ủng hộ người thụ-tŕ danh hiệu Kinh Pháp-Hoa, mà phúc-đức c̣n không thể lường được, huống chi lại ủng hộ đầy đủ cho người thụ-tŕ, cúng-dàng kinh quyển: hoa hương, chuỗi ngọc, hương bột, hương xoa, hương đốt, phan lọng, kỹ nhạc. Đốt các thứ đèn: đèn nến, đèn dầu, các thứ đèn dầu thơm: đèn dầu hoa tô-ma-na, đèn dầu hoa chiêm-bặc, đèn dầu hoa ba-sư-ca, đèn dầu hoa ưu-bát-la. Dùng trăm ngh́n thứ cúng-dàng như thế.

Cao-Đế các người và quyến-thuộc, phải nên ủng hộ pháp-sư như thế.

Khi nói phẩm Đà-la-ny này, sáu vạn tám ngh́n người đều chứng được Vô-sinh Pháp-nhẫn. 

 

 

 

KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA 

PHẨM “DIỆU-TRANG-NGHIÊM VƯƠNG” THỨ HAI MƯƠI BẨY

 

Nghe ĐH Minh-Quang Nguyễn Lê Đức giảng tại Chùa Hải-Đức hồi 11 giờ sáng ngày 9 tháng 8 năm 2009. Bấm chuột phải để hạ tải.

Khi ấy Phật bảo các đại-chúng rằng: “Về đời xưa kia cách đây vô-lượng vô-biên bất khả tư nghị a-tăng-kỳ kiếp. Có Đức Phật hiệu là Vân-Lôi-Âm Tú-Vương-Hoa-Trí Như-lai, Ứng-cúng, Chính-biến-tri. Nước đó tên là Quang-Minh Trang-Nghiêm, kiếp tên là Hỷ-Kiến.

Trong pháp-hội của Đức Phật kia có vị vua tên là Diệu-Trang-Nghiêm, phu-nhân của vua tên là Tịnh-Đức. Nhà vua có hai người con, người thứ nhất tên là Tịnh-Tạng, thứ hai tên là Tịnh-Nhăn. Hai người con này, có đại thần-lực, phúc-đức trí-tuệ, từ lâu đă tu hành Bồ-tát đạo, nghĩa là: Bố-thí ba-la-mật, Tŕ-giới ba-la-mật, Nhẫn-nhục ba-la-mật, Tinh-tiến ba-la-mật, Thuyền-định ba-la-mật, Trí-tuệ ba-ia-mật, Phương-tiện ba-la-mật, Từ, Bi, Hỉ, Xả, nhẫn đến ba mươi bẩy phẩm trợ đạo pháp, đều thông suốt rơ ràng. Lại được các món tịnh tam-muội của Bồ-tát: Nhật-tinh-tú tam-muội, Tịnh-quang tam-muội, Tịnh-sắc tam-muộí, Tịnh-chiếu-minh tam-muội, Trưởng-trang-nghiêm tam-muội, Đại-uy-đức-tạng tam-muội, ở trong các tam-muội này, cũng đều thông suốt.

Bấy giờ Đức Phật nước kia v́ vua Diệu-Trang-Nghiêm và thương tưởng chúng-sinh, cho nên nói kinh Pháp-Hoa này.

Khi ấy hai người con vua là Tịnh-Tạng, Tịnh-Nhăn đến nơi mẹ ở chắp tay thưa rằng: Xin mẹ đi đến chốn Đức Phật Vân-Lôi-Âm Tú-Vương-Hoa-Trí cho chúng con cũng được theo hầu thân cận lễ bái cúng-dàng. Sở dĩ v́ sao? Đức Phật này đang nói kinh Pháp-Hoa ở trong hết thẩy các chúng trời, người, nên phải đi đến nghe mà thụ tŕ”.

Bà mẹ bảo các con rằng: “Cha các con tin theo ngoại-đạo, ham đắm pháp Bà-la-môn, các con hăy đi đến thưa cha, rồi sẽ cùng nhau đều đi”.

Tịnh-Tạng, Tịnh-Nhăn chắp tay thưa mẹ: “Chúng con là Pháp-vương-tử mà lại phải sinh vào nhà tà kiến này”.

Mẹ bảo con rằng: “Các con nên tưởng nhớ đến cha các con, mà v́ đó hiện thần biến tướng, nếu cha con được thấy, th́ ḷng tất nhiên thanh-tịnh, hoặc cho chúng ta đi đến chốn Phật”.

Lúc đó hai con đem ḷng thương cha, liền bay lên hư-không cao bằng bẩy cây đa-la, rồi hiện thần-tướng, đi đứng nằm ngồi ở trong hư-không, trên ḿnh hiện ra nước, dưới ḿnh hiện ra lửa, dưới ḿnh hiện ra nước, trên ḿnh hiện ra lửa, hoặc hiện thân lớn đầy cả hư-không, rồi lại hiện nhỏ, nhỏ hiện lớn, ở trong hư-không biến mất, bỗng nhiên lại ở đất. Vào nước như vào đất, đi trên nước như đi trên đất. Hiện các thần-thông biến hóa như thế, khiến cho phụ-vương ḷng tin hiểu thanh-tịnh.

Khi ấy vua cha thấy các con có thần-lực như thế, ḷng rất vui mừng, được điều chưa từng có, liền chắp tay hướng về các cơn nói rằng: “Ai là thầy các con? Các con là đệ-tử ai?”

Hai con thưa rằng: “Tâu phụ-vương! Đức Phật Vân-Lôi-Âm Tú-Vương-Hoa-Trí, hiện nay ngồi ở pháp-tọa nơi cây Bồ-đề Thất-bảo, đổi với hết thẩy trong hàng trời, người, rồng… nói kinh Pháp-Hoa là thầy chúng con, chúng con là đệ-tử Ngài”.

Vua cha nói với các con rằng: “Ta nay cũng muốn đến yết-kiến thầy các con, vậy ta nên cùng đi”.

Bấy giờ hai người con từ không trung xuống, đi đến chốn bà mẹ, chắp tay thưa rằng: “Phụ-vương các con nay đă tin hiểu, có thể kham chịu phát tâm vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác. Chúng con đă v́ cha con làm Phật-sự, xin mẹ hứa cho chúng con được ở chốn Đức Phật kia, xuất-gia tu-đạo”.

Khi ấy hai người con muốn tuyên lại ư ḿnh, dùng kệ thưa mẹ rằng:

Xin mẹ cho chúng con

Xuất-gia làm sa-môn.

Chư Phật rất khó gặp

Chúng con theo Phật học.

Như hoa ưu-đàm-bát

Gặp Phật lại khó hơn

Thoát các nạn cũng khó

Xin cho con xuất-gia.

Mẹ bảo các con rằng: “Cho các con xuất-gia. Sở dĩ v́ sao? V́ Phật rất khó được gặp”.

Lúc đó, hai con thưa cha mẹ rằng: “Cha mẹ thật là quư hóa. Bây giờ xin cha mẹ đi đến chốn Đức Phật Vân-Lôi-Âm Tú-Vương-Hoa-Trí để thân cận cúng-dàng. V́ sao? V́ Đức Phật ra đời rất khó được gặp. “Ví như hoa ưu-đàm-bát-la, lại như rùa một mắt chui vào bọng cây nổi” mà chúng con sinh ra lại được gặp Phật, là nhờ phúc-đức sâu dầy kiếp trước. V́ thế xin cha mẹ cho chúng con được đi xuất-gia. V́ chư Phật rất khó gặp, lúc được gặp Phật cũng là khó”.

Khi ẩy có tám vạn bốn ngh́n người ở nơi hậu-cung của vua Diệu-Trang-Nghiêm, thẩy đều tham lĩnh thụ-tŕ kinh Pháp-Hoa này. Bồ-Tát Tịnh-Nhăn đă thông đạt Pháp-Hoa tam-muội từ lâu, Bồ-tát Tịnh-Tạng từ vô-lượng trăm ngh́n muôn ức kiếp, đă thông suốt môn Ly chư ác-thú tam-muội. V́ muốn cho hết thẩy chúng-sinh ĺa mọi ác-thú tam-muội. Phu-nhân của vua được Chư-Phật-tập tam-muội, hay biết được tạng pháp bí mật của Phật, hai người con dùng sức phương-tiện khéo léo hóa-độ cho vua cha như thế, khiến cho đem ḷng hiểu biết, ưa mến Phật pháp.

Bấy giờ vua Diệu-Trang-Nghiêm cùng các quần thần quyến-thuộc; Tịnh-Đức phu-nhân cùng các thể nữ quyến-thuộc, ở nơi hậu cung; hai người con vua cùng với bốn vạn hai ngh́n người, nhất tề cùng nhau đi đến chốn Phật. Đến nơi, đầu mặt lễ dưới chân Phật, nhiễu Phật ba ṿng rồi đứng lui về một bên.

Bấy giờ Đức Phật v́ vua nói pháp chỉ dậy cho những điều lợi-ích yên vui. Vua nghe xong rất vui mừng sung sướng.

Khi ấy vua Diệu-Trang-Nghiêm cùng với phu-nhân mở chuỗi ngọc trân châu đang đeo nơi cổ trị giá trăm ngh́n, dâng lên Đức Phật. Ở trong hư-không chuỗi ngọc hóa thành đài báu bốn trụ. Trong đài báu đó, có giường báu lớn, giải trăm ngh́n muôn thứ áo cơi trời, trên giường có Phật ngồi kết-già-phu, phóng ra ánh sáng rất lớn. Khi ấy vua Diệu-Trang-Nghiêm liền tự nghĩ rằng: “Thân Phật đoan-nghiêm đẹp đẽ lạ thường, thành-tựu vi diệu bậc nhất, thật là hiếm có”.

Khi ấy Đức Phật Vân-Lôi-Âm Tú-Vương-Hoa-Trí bảo tứ chúng rằng: “Các ông có thấy vua Diệu-Trang-Nghiêm đang đang chắp tay ở trước ta chăng? Vị vua này, ở trong giáo pháp của ta, siêng năng tu tập pháp trợ Phật đạo sau đây sẽ được thành Phật, hiệu là Sa-La Thụ-Vương, tên nước gọi là Đại-Quang, kiếp là Đại-Bảo-Vương. Đức Phật Sa-La Thụ-Vương có vô-lượng hàng Bồ-tát, và vô-lượng Thanh-văn. Nước đó bằng phẳng, công-đức như thế”.

Nhà vua khi ấy, đem việc quốc-chính giao phó cho em, rồi cùng phu-nhân, hai con, và các quyến-thuộc, ở trong Phật pháp, xuất-gia tu đạo. Vua xuất-gia rồi, trong tám vạn bốn ngh́n năm thường chăm siêng tinh-tiến tu-hành.kinh Diệu-Pháp Liên-Hoa. Qua thời-gian ấy vê sau chứng được Nhất-thiết-tịnh công-đức trang-nghiêm tam-muội. Liền bay lên hư-không cho bằng bẩy cây đa-la mà bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Hai con của con đây đă làm Phật-sự, dùng sức thần-thông biến hóa, chuyển tâm tà kiến của con, khiến con an-trụ ở trong Phật pháp, được thấy Đức Thế-Tôn. Hai.người con đó là thiện-tri-thức của con, v́ muốn cho con phát khởi căn lành đời trước, nên làm lợi-ích, mới lại sinh vào nhà con”.

Bấy giờ Đức Phật Vân-Lôi-Âm Tú-Vương-Hoa-Trí bảo vua Diệu-Trang-Nghiêm rằng: “Đúng thế! Đúng thế! Đúng thực như lời ông nói. Nếu người thiện-nam, thiện-nữ nào, v́ trồng căn lành th́ đời đời được gặp bậc thiện-tri-thức, mà bậc thiện-tri-thức ấy, hay làm Phật-sự chỉ bảo cho những điều lợi-ích yên-vui, khiến cho vào đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác.

Đại-vương nên biết! Bậc thiện-tri-thức ấy là nhân-duyên lớn. Sở dĩ muốn d́u dắt ông, khiến ông được thấy Phật, mà phát tâm vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác.

Này đại vương! Ông thấy hai người con đó chăng? Hai người con đó, đă từng thân-cận cung-kính cúng-dàng sáu mươi nhăm trăm ngh́n muôn ức na-do-tha Hằng-hà sa Đức Phật. Ở chốn Đức Phật thụ-tŕ kinh Pháp-Hoa, thương nhớ những chúng-sinh tà kiến, khiến cho trụ vào chính-kiến”.

Bấy giờ vua Diệu-Trang-Nghiêm, liền từ trong hư-không xuống mà bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thể-tôn! Công-đức trí-tuệ của Như-Lai thực là hiếm có, cho nên nhục-kế trên đỉnh đầu Ngài, hào-quang chiếu sáng rực rỡ, mắt Ngài dài rộng, đẹp đẽ xanh biếc, tướng hào-quang trắng giữa khoảng lông mày như ngọc kha-tuyết, răng trắng kín bằng thường có ánh sáng, làn môi đỏ đẹp như quả tần-bà”.

Khi ấy, vua Diệu-Trang-Nghiêm, khen ngợi công-đức của Phật có vô-lượng trăm ngh́n muôn ức như thế; rồi ở trước Đức Như-Lai một ḷng chắp tay, lại bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-tôn! Thật là những việc chưa từng có. Những pháp của Đức Như-Lai đầy đủ trọn vẹn, công-đức nhiệm-mầu không thể nghĩ bàn. Ngài giáo giới cho sự tu-hành an ổn tốt lành. Con từ nay không c̣n làm theo ở nơi tâm hành của ḿnh, không sinh ra những tâm tà-kiến, kiêu-mạn, giận dữ, xấu ác...” Khi nói xong những lời đó rồi liền lễ Phật xin lui.

Đức Phật bảo đại-chúng: “Ư các ông thế nào? Vua Diệu-Trang-Nghiêm đâu phải ai xa lạ chính nay là Bồ-tát Hoa-Đức, c̣n Tịnh-Đức phu nhân này chính là Bồ-tát Quang-Chiếu Trang-Nghiêm-Tướng, đang ở trước Phật; hai người con v́ thương xót vua Diệu-Trang-Nghiêm và họ hàng, cho nên sinh vào nhà vua, nay chính là Bồ-tát Dược-Vương, Bồ-tát Dược-Thượng. Hai vị Bồ-tát Dược-Vương và Dược-Thượng đă thành-tựu các công-đức lớn như thế, đă từng ở nơi vô-lượng trăm ngh́n muôn ức Đức Phật, trồng các công-đức, thành-tựu các công-đức lành không thể nghĩ bàn. Nếu có người nào biết được danh tự của hai vị Bồ-tát ấy, th́ hết thẩy thế-gian cơi trời, cơi người, cũng nên lễ bái người ấy.

Khi Phật nói phẩm Bản-sự của vua Diệu-Trang-Nghiêm rồi, ở trong pháp-hội, có tám vạn bốn ngh́n người xa ĺa trần cẩu, chứng được pháp-nhăn thanh-tịnh.

 

 

 

KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA 

PHẨM “PHỔ-HIỀN BỒ-TÁT KHUYẾN-PHÁT” THỨ HAI MƯƠI TÁM

 

Nghe ĐH Minh-Quang Nguyễn Lê Đức giảng tại Chùa Hải-Đức hồi 11 giờ sáng ngày 30 tháng 8 năm 2009. Bấm chuột phải để hạ tải.

Bấy giờ Bồ-tát Phổ-Hiền dùng sức thần-thông tự-tại, uy-đức vang khắp cùng với các đại Bồ-tát, số nhiều vô-lượng vô-biên không thể kể xiết, từ phương Đông tới. Những nước đi qua thẩy đều rung động, rưới xuống các hoa sen báu, trỗi lên vô-lượng trăm ngh́n muôn ức các thứ kỹ nhạc.

Lại cũng có vô số đại-chúng trời, rồng, dạ-xoa, càn-thát-bà, a-tu-la, ca-lâu-la, khẩn-na-la, ma-hầu-la-già, nhân và phi nhân vây bọc chung quanh, đều hiện ra sức thần-thông uy-đức, đi đến thế-giới Sa-bà, trong núi Kỳ-xà-quật, đầu mặt kính lễ Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni, nhiễu về bên hữu bẩy ṿng, rồi bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Con ở nước Đức Phật Bảo-Uy-Đức-Thượng-Vương, xa nghe thấy cơi Sa-bà này, nói kinh Pháp-Hoa, nên con cùng vô-lượng vô-biên trăm ngh́n muôn ức các vị Bồ-tát cùng đến nghe lănh, cúi xin Đức Thế-Tôn sẽ v́ chúng con mà nói cho nghe. Nếu có người thíện-nam, thiện-nữ nào, sau khi Đức Như-Lai diệt-độ, nên làm thể nào mới được kinh Pháp-Hoa này?”

Đức Phật bảo Bồ-tát Phổ-Hiền rằng: “Nếu có người thiện-nam, thiện-nữ nào thành-tựu được “bốn pháp”, th́ sau khi Như-Lai diệt-độ sẽ được kinh Pháp-Hoa này: một là được chư Phật hộ-niệm; hai là trồng các cội đức; ba là được chính-định tụ; bốn là phát tâm cứu độ hết thẩy chúng-sinh. Kẻ thiện-nam, thiện-nữ nào, thành-tựu được bổn pháp như thế, tất nhiên sẽ được kinh này”.

Bấy giờ Bồ-tát Phổ-Hiền liền bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Năm trăm năm sau, trong đời nhơ ác, nếu có người nào thụ-tŕ kinh này, con sẽ giữ ǵn giúp đỡ trừ mọi sợ hăi, khiến cho họ được yên ổn không cho kẻ nào được tự tiện ḍm ngó t́m ṭi. Dù là ma hay con của ma, con gái của ma, dân ma, hoặc bị ma quấy nhiễu ám ảnh, dù quỷ dạ-xoa, quỷ la-sát, quỷ cưu-bàn-trà, quỷ tỳ-sá-xà, dù quỷ cát-giá, quỷ phú-đơn-na, quỷ vi-đà-la ... những kẻ toan năo hại người, đều không được tự tiện.

Người đó đọc tụng kinh này, dù đi, dù ngồi, dù đứng, thời ngay khi ấy con cưỡi tượng-vương trắng sáu ngà, cùng các vị đại Bồ-tát, đều đi đến chỗ người này, mà tự hiện thân để cúng-dàng kinh Pháp-Hoa này. Người đó dù ngồi suy nghĩ kinh này, khi ấy con lại cưỡi tượng-vương trắng hiện ra ở trước người ấy. Người ấy nếu ở trong kinh Pháp-Hoa có bị quên mất một câu, một bài kệ, con sẽ dạy cho, lại cùng đọc tụng, khiến cho thuộc lầu.

Khi ấy người thụ-tŕ đọc, tụng kinh Pháp-Hoa được thấy thân con th́ rất vui mừng, lại thêm tinh-tiến. V́ thấy thân con nên được chính-định và Đà-la-ny, tên là Toàn đà-la-ny, trăm ngh́n muôn ức Toàn đà-la-ny, pháp âm phương-tiện Toàn đà-la-ny. Được những môn Đà-la-ny như thế.

Bạch Đức Thế-Tôn! Nếu đời sau này, sau năm trăm năm, trong đời nhơ ác, các hàng Tỷ-khưu Tỷ-khưu-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di, người tin hiểu, thụ-tŕ, đọc tụng, viết chép, muốn tu-tập kinh Pháp-Hoa này, trong tuần bẩy ngày, nên một ḷng tinh-tiến. Đủ hai mươi mốt ngày rồi, con sẽ cưỡi bạch tượng sáu ngà, cùng với vô-lượng Bồ-tát vây quanh, dùng thân tướng đẹp mà hết thẩy chúng-sinh ưa thấy, hiện ra ở trước người ấy mà v́ nói pháp. Bảo cho những điều lợi-ích vui mừng, lại cho người ấy thần-chú Đà-la-ny.

Được chú Đà-la-ny này, th́ không có kẻ phi nhân nào có thể phá hoại được nữa, cũng không bị kẻ nữ-nhân làm rối loạn, con cũng đích thân luôn luôn ủng hộ người ấy. Cúi xin Đức Thế-Tôn nghe con nói chú Đà-la-ni này”. Liền ở trước Phật nói thần-chú rằng:

“A đàn địa, đàn đà bà địa, đàn đà bà đế, đàn đà cưu xá lệ, đàn đà tu đà lệ, tu đà lệ, tu đà la bà để, phật đà ba chiên đế, tát bà đà la ni, a bà đa ni, tát bà bà sa, a bà da, tu a bà đa ni, tăng già bà lư xoa ni, tăng già niết già đà ni, a tăng kỳ, tăng già bà già địa, đế lệ a noa tăng già đâu lược a la đế, ba la đế, tát bà tăng già địa tam ma địa già lan địa, tát bà đạt ma tu ba lị sát đế, tát bà tát đỏa lâu đà kiêu sá lược, a nâu già địa, tân a tỳ cát lỵ địa đế”.

“Bạch Đức Thế-Tôn! Nếu có Bồ-tát nào, được nghe thần chú Đà-la-ny này, th́ nên biết vị đó nhờ sức thần-thông của Phổ-Hiền. Nếu kinh Pháp-Hoa này lưu hành khắp cơi Diêm-phù-đề có người thụ-tŕ ấy, th́ nên nghĩ rằng: Đó đều là nhờ sức uy-thần của Phổ-Hiền. Nếu có người thụ-tŕ, đọc tụng, nhớ nghĩ chân chính, hiểu rơ nghĩa thú kinh này, theo đúng lư-thuyết tu-hành, nên biết người ấy làm hạnh Phổ-Hiền, ở chốn vô-lượng vô-biên Đức Phật trồng sâu căn lành, được các Đức Như-Lai lấy tay xoa đầu người đó. Nếu chỉ viết chép, th́ khi mệnh chung người đó sẽ lên cung trời Đao-Lợi.

Lúc đó tám vạn bốn ngh́n thiên-nữ, trỗi các kỹ nhạc, mà đón rước đi. Người đó liền đội mũ thất bảo, ở trong hàng thể-nữ, vui vẻ khoái-lạc. Huống chi là người thụ-tŕ, đọc tụng, nhớ nghĩ chân chính, hiểu rơ nghĩa thú, theo đúng lư-thuyết thực-hành. Người đó mất đi, được ngh́n Đức Phật lấy tay xoa đầu, khiến không sợ sệt, không sa đường dữ, liền lên cung trời Đâu-xuất ở chốn Bồ-tát Di-Lặc. Bồ-tát Di-Lặc có ba mươi hai tướng, các đại Bồ-tát đều cùng vây quanh. Lại có trăm ngh́n muôn ức thiên-nữ quyến-thuộc, sinh ở trong đó. Có những công-đức lợi-ích như thế, v́ vậy trí-giả phải nên một ḷng tự ḿnh viết chép, hoặc bảo người viết, thụ-tŕ, đọc tụng nhớ nghĩ chân chính, theo đúng lư-thuyết tu-hành.

Bạch Đức Thế-Tôn! Con nay dùng sức thần-thông giữ ǵn kinh này, sau khi Như-Lai diệt-độ, làm cho lan tràn rộng khắp trong cơi Diêm-phù-đề, không để đoạn tuyệt”.

Bấy giờ Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni khen rằng: “Hay lắm! Phải lắm! Phổ-Hiền ông hăy giữ ǵn ủng hộ kinh này, khiến cho chúng-sinh được nhiều lợi-ích an vui, công-đức và ḷng từ-bi sâu lớn của ông đă thành-tựu không thể nghĩ bàn, mà từ lâu xa tới nay ông đă phát tâm vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác, mới hay làm được nguyện lực thần-thông đó, để giữ ǵn kinh này. Ta sẽ dùng sức thần-thông bảo vệ giúp đỡ cho người thụ-tŕ danh-hiệu Phổ-Hiền Bồ-tát.

Ông Phổ-Hiền! Nếu có người nào, thụ-tŕ, đọc tụng, nhớ nghĩ chân chính tu-tập, viết chép kinh Pháp-Hoa này, nên biết người đó, thời là thấy Phật Thích-Ca Mâu-Ni, như từ nơi miệng Phật được nghe kinh này, nên biết người ấy được Phật khen rằng: Lành thay! Nên biết người ấy được Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni lấy tay xoa đầu, nên biết người ấy được Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni lấy áo choàng cho. Những người như thế không c̣n tham đắm thú vui ở đời, không ham ưa kinh sách viết chép của ngoại đạo, người đó cũng lại không thích thân cận những kẻ làm ác, dù là hàng thịt, nuôi lợn, nuôi dê, gà, chó… thợ săn, buôn bán sắc đẹp… Người đó có tâm ư ngay thẳng, nhớ nghĩ chân chính, có năng-lực phúc-đức. Người đó không bị ba độc làm năo, cũng không bị ngă mạn, ghen ghét, tà mạn, tăng-thượng-mạn làm năo. Người đó ít ham muốn, biết đủ, hay tu hạnh Phổ-Hiền.

Ông Phổ-Hiền! Sau khi Như-Lai diệt-độ năm trăm năm sau, nếu có thấy ai thụ-tŕ, đọc tụng kinh Pháp-Hoa này, th́ nên nghĩ rằng: Người này chẳng lâu sẽ đến đạo-tràng, phá mọi lũ ma, được đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác, chuyển xe pháp, đánh trống pháp, thổi loa pháp, rưới nước pháp, sẽ ngồi trên ṭa pháp sư-tử, ở trong đại-chúng trời, người.

Ông Phổ-Hiền! Nếu đời sau này có ai thụ-tŕ đọc tụng kinh điển này, th́ người ấy không c̣n tham đắm áo mặc, đồ nằm, cùng thức ăn uống, những vật giúp sống, mong cầu không uổng phí. Ởgay đời này cũng được phúc báo. Nếu có người nào khinh chê rằng: Ông là người cuồng loạn, ông làm hạnh ấy, trọn không có kết quả ǵ. Người đó đời đời phải chịu tội báo không có mắt; nếu có người nào cúng-dàng, khen ngợi, th́ người ấy ở ngay đời này được quả báo hiện-tại.

Nếu lại thấy người thụ-tŕ kinh này, mà bịa đặt những điều lỗi xấu cho người đó, dù thực dù hư, người này đời hiện-tại phải chịu bệnh bạch tạng. Nếu khinh cười người tŕ kinh, th́ đời đời răng nanh thưa, thiếu, môi xấu, mũi tẹt, tay chân co quắp, mắt lé thong-manh, thân thể hôi thối, mụn lở dữ dội, máu mủ tràn trề, bụng ỏng ngắn hơi, các chứng bệnh nặng quái ác. V́ thế ông Phổ-Hiền! Nếu thấy người nào thụ-tŕ kinh điển này, phải đứng dậy tiếp rước từ xa, phải như kính Phật.

Khi Phật nói phẩm Phổ-Hiền Khuyến Phát này, th́ Hằng-hà sa đẳng vô-lượng vô-biên các Bồ-tát, được trăm ngh́n muôn ức Toàn đà-la-ny ba ngh́n đại thiên thế-giới vi-trần… các Bồ-tát đầy đủ đạo Phổ-Hiền.

Khi Phật nói kinh này, Bồ-tát Phổ-Hiền cùng các hàng Bồ-tát… ngài Xá-Lợi-Phất… cùng hàng Thanh-văn… và các trời, rồng, nhân với phi nhân... tất cả đại hội đều rất vui mừng, vâng theo lời Phật, làm lễ mà đi.

 


KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA

Quyển Thứ Bẩy

 

Diệu-Âm, hạnh Phổ-Hiền, đều thành-tựu trước sau, kinh này truyền rộng khắp, toàn nhờ công tổng-tŕ, bọn tà ma ngoại đạo .theo gió lướt xa đi, đạo chân-thường rộng khắp, muôn pháp đều viên-dung.

 

Nam-Mô Pháp-Hoa Hội-Thượng Phật Bồ-Tát. (3 lần)

 

Một câu được nhiễm thần,

Đều giúp đến bờ giác.

Suy nghĩ cùng tu tập,

Hằng dùng làm thuyền bè.

Tùy-hỉ, và thấy nghe

Thường làm chủ với bạn.

Dù chấp lấy hay bỏ,

Lọt tai kết thành duyên.

Hoặc thuận cùng với nghịch,

Nhờ đó được thoát khỏi.

Nguyện ngày nào giải-thoát,

Cùng y báo chính báo.

Thường tuyên kinh Diệu-Pháp

Một cơi đến một trần

Đều là v́ lợi vật,

Cúi xin các Đức Phật

Ngầm nhờ gia-hộ cho,

Hết thẩy các Bồ-tát

Mật giúp sức uy linh,

Nơi nào chưa nói kinh

Đều v́ người khuyến thỉnh,

Phàm nơi có nói pháp

Đều thân thừa cúng-dàng.

Một câu một bài kệ

Tăng tiến đạo Bồ-đề.

Một sắc một vị hương

Măi không hề thoái chuyển.

Hải hội Pháp-Hoa, Đức Phật thân nói, ba chu chín dụ nghĩa sâu mầu, bảy quyển gồm bao hàm hơn sáu muôn lời, xướng tụng lợi trời, người .

 

Nam-Mô Hộ-Pháp Chư-Thiên Bồ-Tát. (3 lần) 

 


PHẦN HỒI-HƯỚNG

 

TÂM KINH BÁT-NHĂ

BA-LA-MẬT-ĐA

 

Kh́ ngài Quán-tự-tại Bồ-tát, thực-hành sâu xa pháp Bát-nhă Ba-la-mật-đa. Ngài soi thấy năm uẩn đều không, qua hết thẩy khổ ách.

Này ông Xá-Lỵ-Tử! Sắc chẳng khác không, không chẳng khác sắc, sác tức là không, không tức là sắc, Thụ, Tưởng, Hành, Thức cũng đều như thế.

Này ông Xá-Lỵ-Tử! Tướng không của mọi pháp, không sinh, không diệt, không nhơ, không sạch, không thêm, không bớt; cho nên trong chân-không, không có Sắc, không có Thụ; Tưởng, Hành, Thức; không có Mắt, Tai, Mũi, Lưỡi, Thân, Ư, không có Sắc, Thanh, Hương, Vị, Xúc, Pháp, không có Nhăn-giới, cho đến không có Ư-thức-giới, không có Vô-minh, cũng không có cái hết Vô-minh, cho đến già, chết, cũng không có cái hết già, chết, không có Khổ, Tập, Diệt, Đạo, không có trí-tuệ, cũng không có chứng đắc, v́ không có chỗ chứng đắc.

Bồ-tát y theo Bát-nhă Ba-la-mật-đa, nên tâm không ngăn ngại, v́ không ngăn ngại, nên không sợ hăi, xa hẳn mộng tưởng điên-đảo, đạt tới Cứu-kính Niết-bàn. Chư Phật trong ba đời cũng y vào Bát-nhă Ba-la-mật-đa được đạo Vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác.

Cho nên biết Bát-nhă Ba-la-mật-đa, là đại thần chú, là đại minh chú, là vô-thượng chú, là vô đẳng đẳng chú, trừ được hết thẩy khổ, chân thật không hư.

V́ vậy nói ra bài chú Bát-nhă Ba-la-mật-đa, liền nói chú rằng: “Yết-Đế, Yết-Đế, Ba-la Yết-Đế, Ba-la Tăng Yết-Đế, Bồ-Đề Tát-Bà-Ha”. (3 lượt)

 

 

VĂN TỤNG KINH HỒI HƯỚNG

 

Đệ-tử chúng con... v́ sức nghiệp ma, tâm thần rối loạn, căn tính mê mờ, bỗng nhiên chợt nghĩ, thay đổi lung tung, dáo dở chất chồng, xem văn mờ ư, nhầm chữ sai câu, trái với chính âm trong, đục, nệ vào tà kiến giải bày, hoặc v́ việc đoạt mất trí, tâm chẳng để vào kinh, đang khi tụng niệm dậy ngồi, bỏ dở câu cách quăng, ngồi lâu trễ nải, nhân đó giận hờn, chốn nghiêm-tịnh để vướng bụi nhơ; nơi kính-cẩn hoặc làm cẩu thả. Thân, khẩu mặc dùng nhếch nhác; xiêm y lễ mạo lôi thôi, cung chẳng như nghi, để không đúng chỗ. Mở cuốn rối ren, rớt rơi, dơ nát. Hết thẩy chẳng chuyên chẳng thành, thật là đáng thẹn đáng sợ.

Kính xin chư Phật, Bồ-tát trong cơi pháp-giới hư-không, hết thẩy Hiền thánh thiên thần, thiên long, hộ pháp, từ-bi thương xót, sám rửa lỗi lầm, khiến cho công-đức tụng kinh, đều được chu-viên thành-tựu.

Đệ-tử chúng con... nguyện tâm hồi-hướng, c̣n e hoặc khi dịch nhuận lỗi lầm, hoặc lúc giải chua thiếu sót, truyền thụ sai thù, âm thích lẫn lộn. Những lỗi xét nét đổi thay, những lầm cắt, in viết chép. Dù thầy dù thợ, đều xin sám-hối. Nhờ sức thần của chư Phật, khiến cho tội lỗi tiêu tan. Thường quay xe pháp, cứu vớt hàm-linh. Nguyện đem công-đức, tŕ chú tụng kinh, hồi hướng về Hộ-Pháp, Long-thiên Thánh-chúng.Thần núi sông linh thiêng trong tam giới, vị chủ tể thủ-hộ chốn già-lam, cầu mong được hưởng phúc thiện b́nh-an, trang-nghiêm đạo quả vô-thượng Bồ-Đề, nguyện cho khắp cả pháp-giới chúng-sinh, cùng được vào bể Như-Lai pháp tính.

(Đánh 3 tiếng chuông đảo mơ tụng tiếp)

 

KỆ NIỆM PHẬT

 

Đại từ đại bi thương chúng-sinh

Đại hỷ, đại xả cứu muôn loài.

Tướng đẹp sáng ngời khôn xiết kể!  

Đệ-tử nhất tâm thành kính niệm.

Nam-mô Sa-bà giáo-chủ Bản-sư Thích-Ca Mâu-Ni Phật (3 lượt)

Nam-mô Thích-Ca Mâu-Ni Phật (1 tràng hay 3 tràng tùy ư)

Nam-mô Văn-Thù Sư-Lợi Bồ-tát (10 lượt)

Nam-mô Phổ-Hiền Bồ-tát (10 lượt)

Nam-mô Thanh-Tịnh Đại-Hải-Chúng Bồ-tát. (10 lượt)

 

(Dứt mơ đứng dậy lễ)

Nam-mô Tận-hư-không, biến pháp-giới, thập-phương tam thế nhất-thiết thường-trụ Tam bảo.(3 lượt)

Nam-mô Sa-bà Giáo-Chủ Bản-Sư Thích-Ca Mâu-Ni Phật (1 lễ)

Nam-mô Phạm-Vơng Giáo-Chủ Lư-Xá-Na Phật (1 lễ)

Nam-mô Tây-Phương Cực-Lạc Giáo-Chủ A-Di-Đà Phật (1 lễ)

Nam-mô Pháp-Hoa Hội-Thượng Nhất-thiết chư Phật (1 lễ)

Nam-mô Đương-Lai Giáo-Chủ Di-Lặc Tôn Phật (1 lễ)

Nhất tâm đỉnh lễ Đại-Trí Văn-Thù Sư-Lợi Bồ-tát, biến pháp giới chư đại Bồ-tát. (1 lễ)

Nhất-tâm đỉnh lễ Đại-Hạnh Phổ-Hiền Bồ-tát, biến pháp giới chư đại Bồ-tát. (1 lễ)

Nhất-tâm đỉnh lễ Đại-Bi Quán-Thế-Âm Bồ-tát, biến pháp giới chư đại Bồ-tát. (1 lễ)

Nhất tâm đỉnh lễ Đại-Lực Đại-Thế-Chí Bồ-tát, biến pháp giới chư đại Bồ-tát. (1 lễ)

Nhất tâm đỉnh lễ Thanh-Tịnh Đại-Hải-Chúng, biến pháp giới chư hiền thánh tăng. (1 lễ)

Nhất tâm đỉnh lễ Lịch Đại Tổ-Sư Bồ-tát. (1 lễ)

Nhất tâm đỉnh lễ Hộ-Pháp chư thiên Bồ-tát. (1 lễ)

Nhất tâm đỉnh lễ Tam-châu cảm ứng Hộ-pháp Vi-Đà tôn thiên Bồ-tát. (1 lễ)

Con nay xin v́ bốn ân, ba cơi pháp giới chúng-sinh, nguyện cho ba chướng tiêu trừ, dốc ḷng phát-nguyện. (l lễ)

 

(Đều quỳ tụng Phát nguyện)

Chúng-sinh bao nhiêu xin độ hết

Phiền-năo bao nhiêu xin dứt hết

Pháp-môn bao nhiêu xin học hết

Phật đạo cao siêu nguyện viên-thành.

 

Công-đức tụng kinh rất tuyệt vời

Bao nhiêu thắng phúc xin hồi-hướng

Nguyện khắp chúng-sinh trong bể khổ

Chóng được sinh về nước Cực-lạc.

Hết thẩy mười phương tam thế Phật

Các đại Bồ-tát, Giác hữu-t́nh

Được đại trí-tuệ đến bờ giác

Tiếp dắt bốn loài cùng chín cơi

Đều Siêu thăng Hoa-tạng, Huyền-môn

Chốn tối tăm tám nạn, ba đường

Đồng thể nhập Như-Laị pháp tính.

 

Nam-mô Sa-bà thế-giới, tam giới đạo sư, tứ sinh từ phụ, nhân, thiên giáo-chủ thiên bách ức hóa thân, Bản-sư Ḥa-thượng, Thích-Ca Mâu-Ni Phật (3 lượt)

 

(Dứt mơ đánh ba tiếng chuông đứng đậy lễ tạ)

 

Tự quy y Phật, xin nguyện chúng-sinh, hiểu theo đạo lớn, phát tâm vô-thượng. (1 lễ)

Tự quy y Pháp, xin nguyện chúng-sinh, thấu rơ kinh tạng, trí-tuệ như biển. (1 lễ)

Tự quy y Tăng, xin nguyện chúng-sinh, thống lư đại chúng, hết thẩy không ngại. (1 lễ)

 

H̉A NAM THÁNH CHÚNG

Nguyện đem công-đức này

Hướng về khắp tất cả

Đệ-tử và chúng-sinh

Đều trọn thành Phật đạo.

(Vái ba vái lui ra)

 

LỄ TẤT

 

 [Up] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 1 - Tuệ Hải dịch] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 2 - Tuệ Hải dịch] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 3 - Tuệ Hải dịch] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 4 - Tuệ Hải dịch] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 5 - Tuệ Hải dịch] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 6 - Tuệ Hải dịch] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 7 - Tuệ Hải dịch]

  

            Minh Quang typed & posted November 27, 2008

 

[Home] [Kinh Chánh-Pháp-Hoa, mục lục] [Kinh A Di Đà] [Kinh Đại Báo Phụ Mẫu Trọng Ân] [Kinh Hoa Nghiêm - Trí Tịnh dịch] [Kinh Địa Tạng] [Kinh Tứ Thập Nhị Chương] [Kinh Vu Lan Bồn] [Kinh Di Giáo] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa] [Công Phu Khuya] [Kinh Quán Vô Lượng Thọ] [Kinh A Di Đà nghĩa] [Kinh Thiện Sanh] [Bích Nham Lục] [Đàm Vô Đức Tứ Phần Luật] [Khuyến Phát Bồ Đề Tâm Văn] [Đại Thừa Kim Cang Kinh Luận] [Kinh Ngọc] [Thập Nhị Môn Luận - Thích Thanh Từ] [Kinh A Di Đà Yếu Giải] [Kinh Dược Sư - Thích Huyền Dung] [Kinh Địa Tạng bản dịch ở Bắc Việt] [Kinh Vô Lượng Thọ - Tuệ Đăng] [Kinh Lăng Già - TN Trí Hải] [Kinh Bát Chu Tam Muội] [Kinh Lăng Già - Tuệ Khai] [Kinh Thắng Man - Thanh Từ] [Kinh Giải Thâm Mật 1] [Kinh Pháp Bảo Đàn1] [Kinh Hư Không Tạng Bồ Tát] [Kinh Duy Ma Cật 1] [Kinh Ngũ Bách Danh Quán Thế Âm] [Chứng Đạo Ca - Vĩnh Giác] [Địa Tŕ Bồ Tát Giới Bổn] [Địa Tŕ Bồ Tát Giới Bổn Tiên Yếu] [Bồ Tát Giới - Thích Trí Quang] [Kinh Lục Độ Tập - Đại Tạng Kinh 152] [Kinh Phạm Vơng Bồ Tát Tâm Địa Phẩm Lược Sớ] [Mục Lục Càn Long Đại Tạng Kinh] [Kinh Đại An Ban Thủ Ư] [Luận A Tỳ Đàm Về Việc Thành Lập Thế Giới] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa - Minh Định dịch] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa - Tuệ Hải dịch] [Luận Đại Thừa Khởi Tín - Mă Minh - Lê Đ́nh Thám dịch] [Kinh Thắng Man Phu Nhân Hội - Chân Hiền Tâm dịch giải] [Kinh Dược Sư - Tuệ Nhận dịch]