Chùa Hải-Đức in Jacksonville

[Home] [Up] [Điểm Sách] [Sutras] [Dharma Talks] [GĐPT] [Sinh Hoạt] [Our Activities] [Kinh] [Pháp Thoại audio mp3] [Tin Tức Phật Giáo] [Thuyết Pháp] [Thơ Văn] [Ngoại Điển] [Phật Học] [Tụng Kinh] [Nghi Lễ - Rituals]

 

KINH

DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA

Đời Diêu-Tần Ngài Tam-Tạng Pháp-Sư: Cưu-Ma-La-Thập dịch chữ Phạm ra chữ Hán.

Tỷ-khưu: Thích-Tuệ-Hải dịch chữ Hán ra chữ Việt

 

KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA 

QUYỂN THỨ TƯ

                  Phẩm Ngũ Bách Đệ Tử Thụ Kư thứ Tám

                  Phẩm Thụ Kư Học, Vô Học thứ Chín

                  Phẩm Pháp Sư thứ Mười

                  Phẩm Thấy Bảo Tháp thứ Mười Một

                  Phẩm Đề Bà Đạt Đa thứ Mười Hai

                  Phẩm Tŕ thứ Mười Ba

PHẨM “NGŨ BÁCH ĐỆ-TỬ THỤ-KƯ” THỨ TÁM

 

Nghe ĐH Minh-Quang Nguyễn Lê Đức giảng tại Chùa Hải-Đức hồi 11 giờ sáng ngày 15 tháng 3 năm 2009. Bấm chuột phải để hạ tải.

Bấy giờ ông Phú-Lâu-Na Di-Đa-La Ny-Tử, từ nơi Phật được nghe nói pháp tùy nghi trí-tuệ phương-tiện ấy, lại được nghe Phật thụ-kư cho các đại đệ-tử đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác; lại được nghe những việc nhân-duyên đời trước; lại được nghe chư Phật có sức thần-thông đại-tự-tại, và những điều chưa từng có, th́ tâm thanh-tịnh hớn hở. Liền từ ṭa ngồi đứng dậy đi đến trước Phật, đầu mặt lễ sát chân, rồi đứng lui về một bên ngắm nh́n tôn nhan của Phật, mắt không tạm rời, mà tự nghĩ rằng:

“Đức Thể-Tôn thật là bậc kỳ-diệu phi thường làm những việc hy-hữu, tùy thuận nơi đời không biết bao nhiêu chủng tính, Ngài đều dùng phương-tiện thấy biết hết cả, mà v́ đó nói pháp, để cứu vớt chúng-sinh ra khỏi những nơi tham-lam, chấp-trược. Chúng ta đối với công-đức của Phật, không thể dùng lời mà tuyên nói được, duy có Đức Thế-Tôn mới có thể biết được bản-nguyện nơi thâm tâm chúng ta”.

Bấy giờ Phật bảo các vị Tỷ-khưu rằng: “Các ông thấy ông Phú-Lâu-Na Di-Đà-La Ny-Tử đó chăng? Ta thường khen ông là người giỏi nhất trong những người thuyết-pháp và cũng khen hết thẩy công-đức síêng năng tinh-tiến của ông hộ-tŕ giúp cho pháp của ta sáng tỏ; hay ở trong bốn chúng chỉ bảo những điều lợi-ích yên vui, giải thích đầy đủ chính-pháp của Phật, mà làm lợi-ích cho người đồng tu phạm-hạnh. Ngoài Như-Lai ra không ai có thể hiểu thấu hết lời lẽ biện luận của ông. Các ông đừng bảo rằng: ông Phú-Lâu-Na chỉ hộ-tŕ giúp cho giáo-pháp ta sáng tỏ, mà ở chốn chín mươi ức chư Phật đời quá-khứ, ông cũng hộ-tŕ làm cho chính-pháp của Phật sáng tỏ; ở trong những người thuyết-pháp ông cũng lại là bậc nhất”.

Đối với pháp “không” của chư Phật nói ra, ông đều hiểu rơ ràng thấu đáo, chứng được bốn trí vô-ngại, thường hay nói pháp thanh-tịnh, suy nghĩ chắc chắn không có nghi lầm, đầy đủ sức thần-thông của Bồ-tát, tùy theo thọ-mệnh, thường tu phạm-hạnh. Người ở thời Đức Phật kia đều bảo ông thật là bậc Thanh-văn, nhưng ông Phú-Lâu-Na chỉ dùng phương-tiện đó để làm lợi-ích cho vô-lượng trăm ngh́n chúng-sinh. Lại hay hóa-độ cho vô-lượng a-tăng-kỳ người, khiến họ lập nguyện vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác. V́ muốn cho cơi Phật thanh-tịnh, nên ông thường làm Phật-sự để giáo-hóa chúng-sinh.

Các vị Tỷ-khưu! Ông Phú-Lâu-Na ở thời Đức Phật bấy giờ, trong những người nói Pháp ông cũng được là bậc nhất, nay ở chốn ta trong những người nói Pháp ông cũng là bậc nhất, chư Phật ở đời Hiền-kiếp, và đời mai sau trong những người nói pháp, ông cũng lại là bậc nhất, mà đều hộ-tŕ giúp cho giáo pháp của Phật được sáng tỏ. Và cũng hộ-tŕ trợ tuyên pháp của vô-lượng vô-biên chư Phật đời mai sau, chỉ bảo sự lợi-ích cho vô-lượng vô-biên chúng-sinh khiến họ an-lập nơi đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác. V́ muốn thanh-tịnh cơi Phật, nên thường chăm siêng tinh-tiến giáo-hóa chúng-sinh khiến họ dần dần đầy đủ đạo Bồ-tát. Quá vô-lượng a-tăng-kỳ kiếp, sẽ ở ngay cơi đó, thành đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác; hiệu là Pháp-Minh Như-Lai, Ứng-cúng, Chính-biến-tri, Minh-hạnh-túc, Thiện-thệ, Thế-gian-giải, Vô-thượng-sĩ, Điều-ngự trượng-phu, Thiên Nhân-sư, Phật, Thế-Tôn.

Đức Phật đó lấy các cơi tam thiên đại-thiên thế-giới, nhiều như số cát sông Hằng làm một cơi Phật. Đất đai bằng bẩy báu, bằng phẳng như bàn tay, không có núi, đồi, khe, suối, ng̣i, lạch. Điện-đài, lầu quán đều bằng bẩy báu, đầy dẫy trong cơi đó. Cung-điện của chư Thiên gần với hư-không, cơi trời, cơi người giao-tiếp, hai bên đều thấy được nhau. Không có đường ác cũng không có đường tà, hết thẩy chúng-sinh đều hóa sinh ra, không có sự dâm dục, được thần-thông lớn, ánh sáng nơi ḿnh phát ra, bay đi tự-tại, chí niệm bền chắc, tinh-tiến trí-tuệ, đều là sắc vàng ṛng, đủ ba mươi hai tướng đẹp, để trang-nghiêm ḿnh.

Chúng-sinh ở nước đó, thường dùng hai món ăn: Một là món ăn Pháp-hỉ, hai là món ăn Thuyền-duyệt. Có các Bồ-tát nhiều vô-lượng a-tăng-kỳ ngh́n muôn ức na-do-tha được thần-thông lớn, bổn trí vô-ngại, hay dạy dỗ khéo léo các loài chúng-sinh. Các hàng Thanh-văn có dùng số tính đếm cũng không thể biết được. Đều được đầy đủ sáu pháp thần-thông, ba pháp minh và tám pháp giải-thoát.

Đức Phật ở nước đó thành-tựu vô-lượng công-đức trang nghiêm như thế, kiếp tên là Bảo-Minh, nước tên là Thiện-Tịnh. Đức Phật thọ-mệnh vô-lượng a-tăng-kỳ kiếp, chính pháp trụ măi măi. Sau khi Phật diệt-độ, tháp xây bằng bẩy báu ở khắp cả trong nước.

Bấy giờ Đức Thế-Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên, liền nói kệ rằng:

Các Tỷ-khưu lắng nghe!

Đạo các Phật tử làm

Khéo học các phương-tiện

Không thể nghĩ bàn được.

Biết chúng ưa pháp nhỏ

Sợ hăi nơi trí lớn

Cho nên các Bồ-tát

Làm Thanh-văn, Duyên-giác

Dùng vô số phương-tiện

Hóa độ cho chúng-sinh.

Tự nói là Thanh-văn

Cách rất xa Phật đạo

Độ thoát vô-lượng chúng

Thảy đều được thành-tựu

Tuy ưa nhỏ, biếng lười

Khiển dần sẽ thành Phật

Trong mật-hạnh Bồ-tát

Ngoài hiện là Thanh-văn

Ít dục chán sinh-tử

Tự thanh-tịnh cơi Phật

Bảo chúng có ba độc

Lại hiện tướng tà kiến

Đệ-tử ta như thể

Phương-tiện độ chúng-sinh

Ta dù nói đầy đủ

Hết thẩy việc hóa hiện

Khi chúng-sinh nghe rồi

Ḷng sinh ra nghi kỵ

Ông Phú-Lâu-Na đây

Xưa ở ngh́n Đức Phật

Siêng tu làm việc đạo

Tuyên giúp pháp chư Phật

V́ cầu Vô-thượng tuệ

Mà ở nơi chư Phật

Hiện ở trên đệ-tử

Có trí-tuệ nghe nhiều

Hay nói pháp vô-úy

Khiến cho chúng vui mừng

Chưa từng có mỏi mệt

Để giúp đỡ Phật sự.

Đă độ, được thần-thông

Đủ bốn trí vô-ngại

Biết mọi căn lợi, độn

Thường nói pháp thanh-tịnh

Diễn bày nghĩa như thể

Chỉ dậy ngh́n ức chúng

Khiến trụ phép Đại-thừa

Mà tự tịnh cơi Phật.

Đời au cũng cúng-dàng

Vô-lượng vô số Phật

Giúp đỡ tuyên chính-pháp

Cũng tự tịnh cơi Phật.

Thường dùng các phương-tiện

Nói pháp không sợ sệt

Độ chúng không kể xiết.

Thành tựu Nhất-thiết-trí

Cúng-dàng các Như-Lai

Giữ ǵn tạng pháp báu

Về sau được thành Phật

Danh hiệu là Pháp-Minh

Nước gọi là Thiện-tịnh

Bẩy báu hợp lại thành

Kiếp tên gọi Bảo-Minh

Chúng Bồ-tát rất đông

Số nhiều vô-lượng ức

Đều được thần-thông lớn

Đầy đủ tướng uy-đức

Khắp hết cả nước ấy.

Thanh-văn cũng vô số

Ba minh, tám giải-thoát

Được bốn trí vô-ngại

V́ thế đều là Tăng.

Chúng-sinh trong nước ấy

Dâm-dục đều đă hết

Toàn là biến hóa sinh

Đủ mọi tướng trang-nghiêm

Ăn Pháp-hỷ, Thuyền-duyệt

Không tưởng món ăn khác.

Không có các nữ nhân

Cũng không cả đường ác.

Tỷ-khưu Phú-Lâu-Na

Công-đức đều đầy đủ

Được cơi tịnh như thế

Chúng hiền-thánh rất đông

Ta nay chỉ nói qua

Vô-lượng sự như thế.

Bấy giờ một ngh́n hai trăm vị A-la-hán tâm được tự-tại, liền nghĩ rằng: “Chúng ta nay được điều vui mừng chưa từng có, nếu Đức Thế-Tôn thấy ta mà đều thụ-kư cho như các vị đại-đệ-tử khác, th́ chẳng vui thích lắm sao?”

Đức Phật biết rơ tâm niệm của các vị đó, Ngài liền bảo ông Ca-Diếp rằng: “Hiện diện một ngh́n hai trăm vị A-la-hán đây, nay ta sẽ lần lượt thụ-kư cho đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác. Ở trong chúng đây, đại đệ-tử của ta là Kiều-Trần-Như Tỷ-khưu, sẽ cúng-dàng sáu muôn hai ngh́n Đức Phật, sau này sẽ được thành Phật, hiệu là Phổ- Minh Như-Lai. Ứng-cúng, Chính-biến-tri, Minh-hạnh-túc, Thiện-thệ, Thế-gian-giải, Vô-thượng-sĩ, Điều-ngự trượng-phu, Thiên Nhân-sư, Phật, Thế-Tôn. Năm trăm ví A-la-hán đó: ông Ưu-Lâu-Tần-Loa Ca-Diếp, ông Già-Gia Ca-Diểp, ông Na-Đề Ca-Diếp, ông Ca-Lưu Đà-Di, ông Ưu-Đà-Di, ông A-Nâu-Lâu-Đà, ông Ly-Bà-Đa, ông Kiếp-Tân-Na, ông Bạc-Câu-La, ông Chu-Đà Sa-Già, v.v... đều sẽ được đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác, và đều cùng một tên hiệu là Phổ-Minh.

Khi ấy Đức Thế-Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên, mà nói kệ rằng:

Kiều-Trần-Như Tỷ-khưu

Được gặp vô số Phật

Qua kiếp a-tăng-kỳ

Được thành bậc Chính-gíác

Thường phóng hào-quang lớn

Đầy đủ các thần-thông

Tiếng vang khắp mười phương

Được hết thẩy tôn-kính

Thường nói đạo cao siêu

Cho nên hiệu Phổ-Minh

Cơi nước đó trong sạch

Bồ-tát đều mạnh mẽ

Đều lên lầu gác đẹp

Dạo các nước mười phương

Dùng đồ cúng vô-thượng

Hiến dâng các Đức Phật

Làm việc cúng-dàng rồi

Trong ḷng rất hoan-hỷ

Giây phút về nước ḿnh

Có sức thần như thế.

Phật thọ sáu muôn kiếp

Chính pháp trụ gấp đôi

Tượng pháp gấp bội nữa

Pháp diệt trời, người lo.

Năm trăm Tỷ-khưu đó

Sẽ lần lượt thành Phật

Đồng hiệu là Phổ-Minh

Thụ-kư chuyển cho nhau.

Sau khi ta diệt-độ

Mỗ-giáp sẽ thành Phật

Hóa-độ cho cơi đời

Cũng như ta ngày nay.

Cơi nước đều nghiêm sạch

Và các sức thần-thông

Các Bồ-tát, Thanh-văn

Chính-pháp và Tượng-pháp

Thọ mệnh kiếp nhiều, ít

Đều như trên đă nói.

Ca-Diếp ông nên biết!

Năm trăm vị tự-tại

Các hàng Thanh-văn khác

Cũng lại sẽ như thế

Ai vắng mặt hội này

Ông v́ họ tuyên nói.

Bấy giờ năm trăm vị A-la-hán đều ở trước Phật, được thụ-kư rồi, ai nấy đều vui mừng hớn hở, liền từ ṭa ngồi đứng dậy, đi đến trước Phật, đầu mặt lễ sát chân, hối lỗi trách ḿnh mà bạch Đức Thế-Tôn rằng: “Chúng con thường khởi ra ư nghĩ cho ḿnh đă được rốt ráo diệt-độ, hôm nay mới biết đó dường như là người vô trí. V́ sao? V́ chúng con lẽ ra được trí-tuệ của Như-Lai, mà lại tự cho cái trí nhỏ mọn kia là đă đầy đủ”.

Bạch Đức Thế-Tôn! Ví như có người bạn thân say rượu nằm ngủ, khi ấy người bạn thân kia v́ có việc quan phải đi, liền lấy viên ngọc quư vô giá đem cho, buộc vào trong áo người say rồi mới ra đi. Người say nằm kia đều không biết ǵ, khi tỉnh dậy dạo đi nước khác, v́ sự ăn mặc nên phải t́m kiếm việc làm thật là vất vả; nếu có được chút ít th́ cho là đủ. Về sau người bạn thân kia lại gặp thấy, liền bảo người say đó rằng: “Lạ thay ông này! Sao v́ sự ăn mặc mà lại đến như thế? Trước kia tôi muốn cho ông được yên vui, tha hồ hưởng thụ năm dục; nên năm đó, ngày tháng đó, tôi đem ngọc quư vô giá buộc vào trong áo của ông, nay vẫn c̣n đó mà ông không biết, chỉ v́ t́m cầu sự sống mà phải nhọc nhằn buồn khổ thật là khờ vậy. Nay ông đem viên ngọc quư kia đổi lấy các thứ cần dùng sẽ được như ư muốn, không c̣n bị phải thiếu thốn”.

Đức Phật cũng lại như thế, khi Ngài c̣n là Bồ-tát thường dạy dỗ khiến cho chúng con phát tâm Nhất-thiết-trí, mà chúng con lại bỏ quên không hay không biết, mới được đạo A-la-hán đă vội cho ḿnh là diệt-độ, đến nỗi đời sống vất vả, được ít mà cho là đủ; nguyện Nhất-thiết-trí vẫn c̣n không mất. Nay Đức Thế-Tôn giác-ngộ cho chúng con, Ngài nói thế này: “Tỷ-khưu các ông! Đạo của các ông làm chưa phải chỗ diệt-độ rốt ráo. Ta từng đă muốn cho các ông gieo trồng căn lành của Phật, v́ vậy mới dùng phương-tiện thị hiện tướng Niết-bàn, mà các ông lại cho là thực được diệt-độ”.

Bạch Đức Thế-Tôn! Chúng con nay mới biết thực là Bồ-tát được thụ-kư đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác. V́ nhân-duyên ấy, nên chúng con rất đỗi vui mừng được chưa từng có.

Bấy giờ các ông A-Nhă Kiều-Trần-Như… muốn tuyên lại nghĩa trên, mà nói kệ rằng:

Chúng con nghe lời Phật

An-ổn thụ-kư cho

Vui mừng chưa từng có

Lễ Phật trí vô-lượng

Nay ở trước Thế-Tôn

Tự hối mọi lỗi lầm

Nơi vô-lượng Phật-bảo

Được ít phần Niết-bàn

Như người ngu vô trí

Liền tự cho là đủ.

Ví như gă nghèo nàn

Đi đến nhà bạn thân

Nhà người này giàu có

Bày đủ món quư ngon

Dùng ngọc châu vô giá

Buộc giấu vào trong áo.

Cho rồi lặng lẽ đi

Người say không hay biết

Đến khi tỉnh dậy rồi

Dạo đi sang nước khác

Cầu cơm, áo nuôi ḿnh

Đời sống rất khổ cực

Được ít cho là đủ

Chẳng dám mong ǵ hơn

Chẳng biết trong nơi áo

Có ngọc báu vô-giá.

Bạn thân cho ngọc kia

Sau gặp gă nghèo này

Buồn bực trách gă rồi

Bảo cho chỗ dấu ngọc.

Người nghèo thấy ngọc báu

Ḷng rất đỗi vui mừng

Giầu có nhiều của cải

Hưởng năm dục tha hồ

Chúng con nay cũng vậy

Thế-Tôn từ bao lâu

Thường thương thấy giáo-hóa

Khiến gieo nguyện cao siêu

V́ chúng con ngu ngốc

Chẳng biết cũng chẳng hay

Được ít phần Niểt-bàn

Cho đủ không cầu nữa

Nay Phật giác-ngộ con

Nói chưa thật diệt-độ

Được Phật-tuệ cao siêu

Mới là chân-thật diệt.

Con nay từ nghe Phật

Thụ-kư việc trang-nghiêm

Và thụ quyết chuyển nhau

Thân tâm đều hoan-hỷ.

 


KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA

 PHẨM “THỤ-KƯ HỌC, VÔ-HỌC” THỨ CHÍN

 

Nghe ĐH Minh-Quang Nguyễn Lê Đức giảng tại Chùa Hải-Đức hồi 11 giờ sáng ngày 22 tháng 3 năm 2009. Bấm chuột phải để hạ tải.

Bấy giờ ông La-Hầu-La khởi ra ư niệm rằng: Chúng ta thường tự suy nghĩ, nếu được Đức Phật thụ-kư cho chẳng vui sướng lắm sao? Liền từ ṭa ngồi đứng dậy đi đến trước Phật, đầu mặt.lễ sát chân, mà bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Chúng con ở đây cũng sẽ có phần, chỉ có Đức Như-Lai là nơi nương tựa duy nhất của chúng con. Vả lại, chúng con là người hiểu biết của hết thẩy thế-gian, trời, người, a-tu-la.Ông A-Nan thường là người thị-giả, hộ-tŕ tạng pháp, La-Hầu-La con là con của Phật. Nếu Phật thấy mà thụ-kư cho đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác, th́ nguyện của chúng con đă măn, và ḷng mong mỏi của chúng con cũng được đầy đủ”.

Bấy giờ các đệ-tử Thanh-văn học và vô-học hai ngh́n người đều từ ṭa ngồi đứng dậy, hở áo vai hữu, đều đi đến trước Phật, một ḷng chắp tay, chiêm ngưỡng Đức Thế-Tôn như chỗ sở nguyện của ông A-Nan và ông La-Hầu-La, rồi đứng về một bên.

Lúc đó Phật bảo ông A-Nan rằng: “Về đời mai sau ông sẽ được thành Phật, hiệu là Sơn-Hải-Tuệ Tự-Tại Thông-Vương Như-Lai, Ứng-cúng, Chính-biến-tri, Minh-hạnh-túc, Thiện-thệ, Thế-gian-giải, Vô-thượng-sỹ, Điều-ngự trượng-phu, Thiên Nhân-sư, Phật, Thế-Tôn. Ông sẽ cúng-dàng sáu mươi hai ức chư Phật, và hộ-tŕ tạng Pháp của Ngài, nhiên hậu được đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác, giáo-hoá hai mươi ngh́n muôn ức Hằng-hà sa các Bồ-tát đều khiến cho được đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác. Nước tên là Thường-Lập Thắng-Phan, cơi đó thanh-tịnh, ngọc lưu-ly làm đất; kiếp là Diệu-Âm Biến-Măn. Đức Phật ấy thọ mệnh vô-lượng ngh́n muôn ức a-tăng-kỳ kiếp. Nếu người ở trong ngh́n muôn ức vô-lượng a-tăng-kỳ kiếp, dùng số tính đếm cũng không thể biết được. Chính pháp ở đời gấp bội thọ mệnh; tượng pháp ở đời lại gấp bội chính pháp”.

Ông A-nan! Công-đức của Đức Phật Sơn-Hải-Tuệ Tự-Tại Thông-Vương được vô-lượng ngh́n muôn ức Hằng-hà sa chư Phật Như-Lai ở khắp mười phương đều khen ngợi tán thán.

Bấy giờ Đức Thế-Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên, liền nói kệ rằng:

Ta ở trong tăng nói

A-Nan người tŕ pháp

Sẽ cúng-dàng chư Phật

Sau mới thành Chính-giác

Hiệu là Sơn-Hải-Tuệ

Tự-Tại Thông-Vương Phật

Nước đó rất thanh-tịnh

Tên Thường-Lập Thắng-Phan

Giáo-hóa các Bồ-tát

Số nhiều như Hằng-sa

Phật có uy-đức lớn

Danh vang khắp mười phương

Thọ mệnh khôn lường tính

V́ thương xót chúng-sinh

Chính pháp gấp bội thọ

Tượng pháp lại gấp bội

Như số cát sông Hằng

Vô số các chúng-sinh

Ở trong cơi Phật này

Gieo nhân-duyên Phật đạo.

Khi ấy các vị Bồ-tát mới phát tâm, có tám ngh́n người ở trong pháp hội, đều khởi ra ư nghĩ rằng: “Chúng ta c̣n chưa nghe thấy các vị đại Bồ-tát được thụ-kư như thế, chắc là có lư do ǵ nên các vị Thanh-văn mới được sự quyết-định như thế!”

Bấy giờ Đức Thế-Tôn biết rơ tâm niệm của các Bồ-tát nên Ngài bảo rằng: “Các thiện-nam-tử! Ta với ông A-Nan cùng ở chốn Đức Phật Không Vương, đồng thời phát tâm vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác, ông A-Nan thường ưa nghe nhiều, c̣n ta th́ siêng tu tinh-tiến; v́ thế nên ta đă thành đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác, mà ông A-Nan th́ hộ-tŕ tạng pháp của ta, và cũng hộ-tŕ tạng pháp của chư Phật mai sau, để giáo-hóa cho các hàng Bồ-tát được thành-tựu; v́ bản nguyện như thế cho nên được ta thụ-kư”.

Ông A-Nan hiện diện ở trước Phật tự ḿnh được nghe thụ-kư, và cơi nước trang-nghiêm, sở nguyện đầy đủ, th́ tâm rất vui mừng được điều chưa từng có, tức th́ nhớ nghĩ đến tạng pháp của vô-lượng ngh́n muôn ức chư Phật đời quá-khứ, thông suốt vô ngại, như những chỗ ngày nay được nghe, và cũng biết rơ bản nguyện của ḿnh. Khi ấy ông A-Nan liền nói kệ rằng:

Thế-Tôn bậc hiếm có

Khiến con nhớ đời xưa

Vô-lượng pháp của Phật

Như chỗ nghe ngày nay

Con nay không c̣n ngờ

Ở yên nơi Phật đạo

Phương-tiện làm thị-giả

Hộ-tŕ Pháp của Phật.

Bấy giờ Đức Phật bảo ông La-Hầu-La rằng: “Về đời sau này ông sẽ được thành Phật, hiệu là Đạo-Thất-Bảo-Hoa Như-Lai, Ứng-cúng, Chính-biến-tri, Minh-hạnh-túc, Thiện-thệ, Thế-gian-giải, Vô-thượng-sỹ, Điều-ngự trượng-phu, Thiên Nhân-sư, Phật, Thế-Tôn. Sẽ cúng-dàng chư Phật, Như-Lai, số nhiều như vi trần ở mười phương thế-giới, thường làm trưởng-tử của chư Phật, cũng như ngày nay không khác”.

Cơi nước của Đức Phật Đạo-Thất-Bảo-Hoa rất trang-nghiêm, thọ mệnh kiếp số, sự giáo-hóa đệ-tử, chính pháp, tượng pháp cũng như Đức Sơn-Hải-Tuệ Tự-Tại Thông-Vương Như-Lai không khác, và cũng v́ Đức Phật này mà làm trưởng-tử. Sau thời-gian ấy, sẽ được đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác.

Khi ấy Đức Thế-Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên, liền nói kệ rằng:

Khi ta làm Thái-tử

La-Hầu làm trưởng-tử

Nay ta thành Phật đạo

La-Hầu làm pháp-tử

Về trong đời mai sau

Gặp vô-lượng ức Phật

Đều v́ làm trưởng-tử

Dốc ḷng cầu Phật đạo

Mật hạnh của La-Hầu

Duy ta mới biết được

Hiện làm trưởng-tử ta

Để dậy các chúng-sinh

Vô-lượng ức ngh́n muôn

Công-đức nhiều khôn xiết

Ở yên trong Phật pháp

Để cầu đạo vô-thượng.

Bấy giờ Đức Thế-tôn thấy các vị học và vô-học hai ngh́n người, tâm ư dịu dàng, lặng lẽ thanh-tịnh, một ḷng nh́n Phật, Phật bảo ông A-Nan rằng: “Ông thấy những vị học và vô-học hai ngh́n người đó chăng?”

- Dạ, con đă được thấy.

- Ông A-Nan! Những người đó sẽ cúng-dàng cung-kính, tôn-trọng hộ-tŕ tạng pháp của chư Phật Như-Lai số nhiều như bụi nhỏ của năm mươi thế-giới, cuối cùng ở khắp các nước trong mười phương, đồng thời đều được thành Phật, cùng chung một hiệu là Bảo-Tướng Như-Lai, Ứng-cúng, Chính-biến-tri, Minh-hạnh-túc, Thiện-thệ, Thế-gian-giải, Vô-thượng-sỹ, Điều-ngự trượng-phu, Thiên Nhân-sư, Phật, Thế-Tôn. Đức Phật ấy thọ mệnh một kiểp, cơi nước trang-nghiêm, hàng Bồ-tát, Thanh-văn, Chính-pháp, Tượng-pháp thảy đều đồng nhau.

Khi ẩy Đức Thế-tôn muốn tuyên lại nghĩa trên, liền nói kệ rằng:

Hai ngh́n Thanh-văn đây

Nay đứng ở trước ta

Thẩy đều được thụ-kư

Đời sau sẽ thành Phật

Được cúng-dàng chư Phật

Như bụi nhỏ nói trên

Giữ ǵn tạng chính pháp

Sau sẽ thành Chính-giác

Ở các nước mười phương

Đồng đều một danh hiệu

Cùng ngồi chốn Đạo-tràng

Để chứng tuệ vô-thượng

Đều hiệu là Bảo-Tướng

Cơi nước và đệ-tử

Chính pháp cùng tượng pháp

Bằng nhau không sai khác

Đều dùng các thần-thông

Độ mười phương chúng-sinh

Danh vang cùng khắp cả

Dần vào cơi Niết-bàn.

Bấy giờ các vị học, và vô-học hai ngh́n người, nghe Phật thụ-kư cho rồi, đều vui mừng hớn hở, mà nói kệ rằng:

Thế-Tôn đèn tuệ sáng

Con nghe lời thụ-kư

Ḷng hoan-hỷ tràn đầy

Như dội nước Cam Lộ.

 


KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA

 

PHẨM “PHÁP SƯ” THỨ MƯỜI

 

Bấy giờ Đức Thế-Tôn nhân v́ Bồ-tát Dược-Vương mà bảo tám vạn vị Đại-sĩ rằng:

“Ông Dược-Vương! Có thấy chăng? Trong đại-chúng nơi đây vô-lượng chư Thiên, Long-vương, Dạ-xoa, Càn-thát-bà, A-tu-la, Ca-lâu-la, Khẩn-na-la, Ma-hầu-la-già, Nhân và phi nhân, cùng các vị Tỷ-khưu, Tỷ-khưu-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di, người cầu đạo Thanh-văn, người cầu ngôi Bích-chi-phật, người cầu Phật đạo. Những người như thế, đều ở trước Phật nghe kinh Dlệu-Pháp Liên-Hoa, dù một bài kệ, dù một câu kinh, cho đến một niệm tùy-hỷ ấy, ta đều thụ-kư cho sẽ được đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác’.

Phật bảo ông Dược-Vương rằng: Hơn nữa sau khi Như-Lai diệt-độ, nếu có người nào nghe kinh Diệu-Pháp Liên-Hoa, nhẫn đến một bài kệ, một câu kinh, một niệm tùy-hỷ ấy, ta cũng ghi nhận cho ở trong đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác. Nếu lại có người thụ-tŕ đọc tụng, giải nói, viết chép kinh Diệu-Pháp Líên-Hoa, nhẫn đến một bài kệ, đối với quyển kinh này cung-kính như Phật, dùng các thứ cúng-dàng như: Hoa hương, tràng anh-lạc, hương bột, hương xoa, hương đốt, lọng lụa, tràng phan, y phục, tṛ vui… cho đến chắp tay cung-kính.

Ông Dược-Vương nên biết! Những người như thế, họ đă từng cúng-dàng mười muôn ức Phật, và ở chốn chư Phật thành tựu nguyện lớn, v́ ḷng thương chúng-sinh, cho nên lại sinh về cơi nhân-gian.

Ông Dược-Vương! Nếu có người hỏi rằng: Những chúng-sinh nào, về đời vị-lai sẽ được thành Phật? Th́ nên bảo ngay cho những người ấy rằng: về đời mai sau tất nhiên sẽ được thành Phật. Tại v́ sao? Nếu người thiện-nam, thiện-nữ nào đối với kinh Pháp-Hoa này, dù là thụ-tŕ đọc tụng một câu, nhẫn đến giải nói, viết chép hết thẩy cúng-dàng kinh quyển bằng hương hoa, chuỗi ngọc, hương bột, hương xoa, hương đốt, lọng lụa, tràng phan, y-phục, kỹ-nhạc, chắp tay cung-kính. Hết thẩy người đời đều nên kính ngưỡng người đó, và nên dùng đồ cúng-dàng Đức Như-Lai mà cúng-dàng người đó, nên biết người đó là bậc đại Bồ-tát, thành-tựu đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác. V́ thương xót chúng-sinh mà phát-nguyện sinh về cơi này, để rộng nói phân biệt kinh Diệu-Pháp-Hoa. Huống chi là người đều hay thụ-tŕ và dùng các thứ cúng-dàng.

Ông Dược-Vương nên biết! Người đó đă tự bỏ nghiệp báo thanh-tịnh, nên sau khi ta diệt-độ, v́ ḷng thương chúng-sinh, mà sinh vào đời ác, để đem kinh này diễn nói rộng ra. Nếu người thiện-nam, thiện-nữ nào, sau khi ta diệt-độ hay v́ riêng một người mà nói kinh Pháp-Hoa, nhẫn đến một câu, th́ nên biết người ấy là sứ-giả của Như-Lai, là người Như-Lai sai khiến, là người làm việc của Như-Lai. Huống chi ở trong pháp-hội v́ đại-chúng diễn nói rộng ra.

Ông Dược-Vương! Nếu có người độc ác nào, đem ḷng chẳng tốt, ở trong một kiếp, hoặc ở ngay trước Phật, thường chê bai Phật, tội đó c̣n nhẹ; nếu có người dùng một lời hung ác, chê bai người tại-gia, xuất-gia đọc tụng kinh Pháp-Hoa này, th́ tội đó mới là rất nặng.

Ông Dược-Vương! Thảng hoặc có người đọc tụng kinh Pháp-Hoa này, th́ nên biết người đó, dùng đức tướng trang-nghiêm của Phật mà trang-nghiêm nơi ḿnh, sẽ được Đức Như-Lai dùng vai mang đỡ; người ấy đi đến nơi nào, th́ người nơi ấy, hướng theo làm lễ, một ḷng chắp tay cung-kính cúng-dàng, tôn-trọng khen ngợi, dùng hoa hương, chuỗi ngọc, hương bột, hương xoa, hương đốt, tán lụa, tràng phan, y-phục, đồ ngon, ḥa tấu kỹ-nhạc,  dùng đồ dâng cúng quư giá trong đời, mà đem dâng cúng người đó. Nên dùng ngọc báu cơi trời mà rải dâng cúng, ngọc báu cơi trời góp lại hiến dâng người đó.

Tại v́ sao? V́ người này, hoan-hỉ nói pháp, mà người nghe giây lát, liền được rốt ráo đến đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác”.

Bấy giờ Đức Thế-Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên, liền nói kệ rằng:

Nếu muốn trụ Phật đạo

Thành-tựu trí tự-nhiên

Thường nên siêng cúng-dàng

Thụ-tŕ kinh Pháp-Hoa.

Nếu ai muốn chóng được

Nhất-thiết-chủng trí-tuệ

Nên thụ-tŕ kinh này

Cúng-dàng người đọc tụng.

Nếu ai hay thụ-tŕ

Kinh Diệu-Pháp-Hoa này

Biết đó là sứ Phật

Thương nhớ các chúng-sinh.

Những ai hay thụ-tŕ

Kinh Diệu-Pháp Liên-Hoa

Bỏ ở nơi thanh-tịnh

Thương chúng-sinh cơi này.

Nên biết người như thế

Tùy ư nơi muốn sinh

Hay ở nơi đường ác

Rộng nói đạo cao siêu.

Nên dùng hương, hoa trời

Và y báu cơi trời

Góp báu tốt trên trời

Cúng-dàng người nói pháp.

Đời ác, sau ta diệt

Người hay tŕ kinh này

Nên chắp tay kính lễ

Như cúng-dàng Thế-Tôn.

Món ăn ngon, ngọt, tốt

Và các thứ y-phục

Cúng-dàng Phật-tử đó

Mong được nghe giây lát.

Nếu ai đời mai sau

Hay thụ-tŕ kinh này

Ta khiến trong hàng người

Làm việc của Như-Lai.

Dù ở trong một kiếp

Thường mang ḷng chẳng lành

Dở mặt mắng nhiếc Phật

Phải tội nặng không lường.

Có ai đọc, tụng, tŕ

Kinh Diệu-Pháp-Hoa này

Giây lát mắng lời ác

Tội đó c̣n nặng hơn .

Có người cầu Phật đào

Trong thời-gian một kiếp

Chắp tay ở trước ta

Dùng vô số kệ khen

Nhờ nhân-duyên khen Phật

Được vô-lượng công-đức.

Khen ngợi người tŕ kinh

Phúc đó lại hơn kia.

Trong tám mươi ức kiếp

Dùng Sắc, Thanh tuyệt vời

Cùng với Hương, Vị, Xúc

Cúng-dàng người tŕ Kinh

Cúng-dàng như thế rồi

Nếu được nghe giây lát

Th́ sẽ tự vui mừng

Ta nay được lợi lớn

Dược-Vương! Nay bảo ông

Các kinh ta nói ra

Mà ở trong kinh đó

Pháp-Hoa là bậc nhất.

 

Nghe ĐH Minh-Quang Nguyễn Lê Đức giảng tại Chùa Hải-Đức hồi 11 giờ sáng ngày 5 tháng 4 năm 2009. Bấm chuột phải để hạ tải.

 

Bấy giờ Phật bảo đại Bồ-tát Dược-Vương rằng: “Những kinh sách của ta nói ra, nhiều vô-lượng ngh́n muôn ức, dù đă nói, đang nói hay sẽ nói, mà ở trong đó kinh Pháp-Hoa này, rất là khó tin khó hiểu.

Ông Dược-Vương! Kinh này là tạng pháp bí mật cốt yếu của chư Phật, không thể đem phân chia bừa băi cho khắp mọi người, kinh này chư Phật, Thế-Tôn bảo thủ, ǵn giữ, từ xưa tới nay chưa từng nói rơ. Ngay khi Đức Như-Lai c̣n hiện-tại, c̣n có nhiều người oán ghét kinh này, huống chi sau khi Như-Lai diệt-độ.

Ông Dược-vương nên biết! Sau khi Như-Lai diệt-độ, nếu người nào hay thụ-tŕ, đọc tụng, viết chép, cúng-dàng kinh này, hoặc nói cho người khác nghe, th́ được Như-Lai lấy áo choàng cho; lại được chư Phật hiện ở các phương khác giúp đỡ cho. Người đó có sức tin lớn, chí nguyện lớn và thiện căn lớn; nên biết người đó được ở chung với Đức Như-Lai, được Đức Như-Lai lấy tay xoa đầu.

Ông Dược-Vương! Bất cứ ở nơi chốn nào, dù nói, dù đọc, dù tụng, dù viết chép, dù quyển kinh này ở nơi chốn nào, đều nên xây tháp bằng bẩy báu rất cao, rộng, đẹp đẽ, không cần phải tôn chí Xá-lợi.

Tại v́ sao? V́ trong tháp đó đă có toàn thân Đức Như-Lai. Tháp này nên dùng hết thẩy hoa hương, anh-lạc, tràng phan, lọng lụa, kỹ-nhạc, ca hát, tán-tụng, cúng-dàng, cung-kính, tôn-trọng, khen ngợi. Nếu có người nào, được thấy tháp này mà lễ bái cúng-dàng, th́ nên biết những người đó đều gần đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác.

Ông Dược-Vương! Nếu có nhiều người tại-gia, xuất-gia thực-hành đạo Bồ-tát, nhưng lại không hay được thấy, đọc tụng, viết chép, thụ-tŕ, cúng-dàng kinh Pháp-Hoa này, th́ nên biết người ấy chưa phải là thực-hành Bồ-tát đạo. Nếu có người được nghe kinh-điển này th́ người đó mới là thực-hành Bồ-tát-đạo. Có những chúng-sinh cầu tu Phật đạo, nếu được thấy, được nghe kinh Pháp-Hoa này, nghe rồi tin hiểu thụ-tŕ, th́ nên biết người đó được gần đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-gíác.

Ông Dược-Vương! Ví như có người khát cần t́m uống nước, đào măi ở nơi đồi cao t́m nước, nhưng vẫn c̣n thấy đất khô, biết rằng cách nước c̣n xa, gia công đào măi không ngừng, dần dần thấy nơi đất ướt, rồi đến đất bùn, tâm người đó quyết định biết gần đến nước, Bồ-tát cũng lại như thế. Nếu chưa nghe, chưa hiểu, chưa hay tu tập kinh Pháp-Hoa này, nên biết người đó cách đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác rất xa; nếu được nghe, hiểu suy nghĩ tu tập, tất nhiên biết rằng người đó được gần đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác.

Tại v́ sao? V́ hết thẩy các Bồ-tát đều do ở nơi kinh này mà được đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác. V́ kinh này hay mở cửa phương-tiện chỉ rơ tướng Chân-thực. Tạng kinh Pháp-Hoa này sâu kín, vững chắc, cao siêu ít ai có thể đến được, nay Phật v́ các Bồ-tát mà mở bảo để giáo-hóa cho được thành-tựu.

Ông Dược-Vương! Nếu có Bồ-tát nào nghe kinh Pháp-Hoa này mà kinh, ngờ, sợ sệt, th́ nên biết người đó là Bồ-tát mới phát tâm. Nếu hàng Thanh-văn nghe kinh này mà kinh, ngờ, sợ sệt, th́ nên biết người đó là tăng-thượng-mạn.

Ông Dược-Vương! Nếu có người thiện-nam, thiện-nữ nào, sau khi Như-Lai diệt-độ, muốn v́ bốn chúng nói kinh Pháp-Hoa này, th́ người nói phải nên làm thế nào? Nghĩa là: Người thiện-nam, thiện-nữ nên vào nhà Như-Lai, mặc áo của Như-Lai và ngồi ṭa của Như-Lai, bấy giờ mới nên v́ hàng tứ chúng rộng nói kinh này.

Nhà Như-Lai là đem ḷng đại-từ-bi đổi với tất cả trong các loài chúng-sinh. Áo Như-Lai là đem ḷng nhu ḥa, nhẫn-nhục. Ṭa của Như-Lai là an trụ vào Nhất-thiết pháp-không, rồi sau mới dùng tâm không lười biếng, v́ các Bồ-tát và hàng tứ chúng rộng nói kinh Pháp-Hoa này.

Ông Dược-Vương! Ta ở nước khác sai khiến hàng hóa-nhân tập hợp lại làm chúng nghe Pháp, và cũng sai các hàng Tỷ-khưu, Tỷ-khưu-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di đến nghe người đó nói Pháp. Những hàng hóa-nhân ấy, nghe rồi tin chịu, thuận theo không trái. Nếu người nói Pháp ở nơi vắng vẻ th́ ta sai các trời, rồng, quỷ, thần, càn-thát-bà, a-tu-la… lại nghe người đó nói Pháp. Tuy ta ở nước khác nhưng luôn luôn khiến cho người nói Pháp thấy được thân ta. Nếu đối với kinh này, quên mất một câu, một chữ, ta lại v́ người đó nói, khiến cho được đầy đủ.

Khi ấy Đức Thế-Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên, liền nói kệ rằng:

Muốn bỏ mọi lười biếng

Hăy nên nghe kinh này.

Kinh này khó được nghe

Người tin theo cũng khó.

Như người khát t́m nước

Đào moi nơi đồi cao

Vẫn thấy đất khô cứng

Biết cách nước c̣n xa

Dần thấy ướt, đất bùn

Biết chắc sắp đến nước

Dược-Vương ông nên biết!

Những người như thế ấy

Không nghe kinh Pháp-Hoa

Cách trí Phật rất xa

Nếu nghe thâm kinh này

Quyết rơ pháp Thanh-văn.

Kinh này vua các kinh

Nghe rồi nghiền ngẫm kỹ

Nên biết những người ấy

Gần trí-tuệ của Phật.

Nếu người nói kinh này

Nên vào nhà Như-Lai

Mặc áo của Như-Lai

Và ngồi giường Như-Lai

Ở nơi chúng không sợ

V́ người nói rộng ra.

Đại-từ-bi làm nhà

Dịu dàng, nhẫn-nhục áo

Các pháp “không” làm ṭa

Ở đó v́ nói pháp.

Nếu khi nói kinh này

Có người mắng lời ác

Dao, gậy, đá đánh đập

V́ niệm Phật nên nhẫn.

Ta ở muôn ức cơi

Hiện tịnh-thân bền chắc

Trong vô-lượng ức kiếp

V́ chúng-sinh nói pháp.

Sau khi ta diệt-độ

Ai hay nói kinh này

Ta sai hóa tứ-chúng

Tỷ-khưu, Tỷ-khưu-ni

Và thiện-nam, thiện-nữ

Cúng-dàng bậc pháp-sư

Dẫn dắt các chúng-sinh

Hội họp cho nghe pháp.

Nếu người toan làm hại

Dùng dao, gậy, ngói, đá

Th́ sai biến-hóa-nhân

Hộ-vệ cho người đó.

Nếu người nói pháp kia

Một ḿnh nơi vắng vẻ

Im bặt không tiếng người

Đọc, tụng kinh điển này

Khi ấy ta hiện làm

Thân thanh-tịnh sáng ngời.

Nếu quên mất chương, câu

Thời khiến cho thông suốt.

Nếu người đủ giới đúc

Hoặc v́ bốn chúng nói

Nơi vẳng đọc, tụng kinh

Đều được thấy thân ta.

Nếu ở nơi vắng vẻ

Ta sai trời, long-vương

Chúng dạ-xoa, quỷ, thần

Làm chúng nghe nói pháp

Người đó hay nói pháp

Phân tách được lầu thông

Nhờ chư Phật hộ-tŕ

Khiến đại-chúng hoan-hỷ

Nếu gần gũi pháp-sư

Chóng thành Bồ-tát đạo

Thuận theo thầy tu học

Được thấy Hằng-sa Phật.


KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA

 

PHẨM “THẤY BẢO THÁP” THỨ MƯỜI MỘT

 

Nghe ĐH Minh-Quang Nguyễn Lê Đức giảng tại Chùa Hải-Đức hồi 11 giờ sáng ngày 12 tháng 4 năm 2009. Bấm chuột phải để hạ tải.

 

Khi ấy ở ngay trước Phật có tháp làm bằng bẩy báu hiện ra, cao năm trăm do-tuần, bề ngang, bề rộng hai trăm năm mươi do-tuần, bỗng từ nơi đất hiện lên, lơ lửng ở trên hư-không, trang sức bằng các vật báu; năm ngh́n bao lơn, ngh́n muôn pḥng nhà, và vô số tràng phan dùng để trau dồi đẹp đẽ. Các chuỗi ngọc tủa xuống, linh báu có hàng muôn ức, treo ở bên trên. Bốn bề đều thơm ngát mùi hương thơm của gỗ Đa-ma-la bạt-chiên-đàn tỏa khắp thế-giới.

Tháp đó các thứ phan, lọng làm bằng bẩy báu, vàng, bạc, ngọc lưu-ly, xà-cừ, mă-năo, trân-châu, mai-khôi hợp lại làm nên; cao đến cung trời Tứ-thiên-vương, trời Tam-thập tam-thiên, rải hoa mạn-đà-la cơi trời để cúng-dàng bảo tháp. Ngoài ra c̣n có các vị trời, rồng, quỷ Dạ-xoa, Càn-thát-bà, A-tu-la, Ca-lâu-la, Khẩn na-la, Ma-hầu-la-già, nhân và phi-nhân, số đông hàng ngh́n muôn ức, đều đem hết thẩy hoa hương, chuỗi ngọc, phan, lọng, cùng các kỹ-nhạc cúng-dàng tháp báu và cung-kính tôn-trọng khen ngợi.

Bấy giờ ở trong bảo-tháp có tiếng rất lớn phát ra khen rằng: “Quư hóa thay! Quư hóa thay! Đức Thích-Ca Mâu-Ni Thế-Tôn hay đem đại trí-tuệ b́nh-đẳng, v́ đại-chúng nói “Kinh Diệu-Pháp Liên-Hoa, Giáo Bồ-Tát Pháp Phật Sở Hộ-Niệm”. Đúng thật như thế, Đức Thích-Ca Mâu-Ni Thế-Tôn, những lời Ngài nói ra đều là chân thật”.

Lúc đó tứ chúng thấy tháp báu lớn ở trên hư-không, lại nghe thấy trong tháp báu có giọng tiếng lớn vang ra th́ đều được pháp-hỷ rất lấy làm lạ chưa từng có, liền từ ṭa ngồi đứng dậy, chắp tay cung-kính, đứng về một bên.

Khi ấy có một vị đại Bồ-tát tên là Đại-Nhạo-Thuyết, biết rơ chỗ tâm nghi ngờ của hết thẩy thế-gian, Trời, người, A-tu-la… liền bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! V́ nhân-duyên ǵ mà có tháp báu này, từ nơi đất hiện lên? Và ở trong đó lại phát ra âm thanh như thế?”

Bẩy giờ Phật bảo Bồ-tát Đại-Nhạo-Thuyết rằng: “Trong bảo tháp này có toàn thân Đức Như-Lai. Về thời quá-khứ xưa kia, cách đây vô-lượng ngh́n muôn ức a-tăng-kỳ, có thế-giới ở phương Đông, nước đó tên là Bảo-Tịnh; trong nước ấy có Đức Phật hiệu là Đa-Bảo. Đức Phật đó khi thực-hành Bồ-tát đạo, phát lời thệ-nguyện lớn rằng: Nếu khi ta thành Phật, hay sau khi diệt-độ, ở khắp các nước mười phương, bất cứ nơi nào có nói kinh Pháp-Hoa, th́ tháp miếu của ta, v́ nghe kinh Pháp-Hoa mà hiện ra ở trước để chứng-minh và khen rằng: Quư hóa thay! Đức Phật kia thành đạo rồi, tới khi sắp diệt-độ, th́ ở trong đại-chúng trời, người Ngài bảo các vị Tỷ-khưu rằng: Sau khi ta diệt-độ, muốn cúng-dàng toàn thân ta ấy, hăy nên xây dựng một bảo tháp lớn.

Đức Phật đó dùng thần-thông nguyện lực ở khắp mười phương thế-giới, bất cứ ở nơi chốn nào, nếu có nói kinh Pháp-Hoa này, th́ bảo tháp kia đều hiện ra ở trước, mà toàn thân ở trong tháp đó khen rằng: “Quư hóa thay! Quư hóa thay! Ông Đại-Nhạo-Thuyết! Nay bảo tháp của Đức Đa-Bảo Như-Lai, v́ nghe nói kinh Pháp-Hoa cho nên từ nơi đất hiện ra khen rằng: Quư hóa thay! Quư hóa thay!”

Bấy giờ Bồ-tát Đại-Nhạo-Thuyết được nhờ thần lực của Đức Như-Lai mà bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Chúng con nguyện muốn được thấy kim thân của Đức Phật đó”.

Đức Phật bảo Ngài Đại-Nhạo-Thuyết Bồ-tát Ma-ha-tát rằng: “Đức Phật Đa-Bảo đây, có nguyện lực sâu nặng: Nếu bảo tháp của ta, v́ muốn nghe kinh Pháp-Hoa mà hiện ra ở trước các chư Phật; Đức Phật đó muốn đem thân ta chỉ bảo cho hàng tứ chúng nên Đức Phật kia liền phân thân ra chư Phật nói pháp ở khắp mười phương thế-giới, đều hội họp cả lại một nơi, rồi sau thân ta mới xuất hiện ra vậy”.

Ông Đại-Nhạo-Thuyết! Các Đức Phật mà ta chia thân ra để nói pháp ở khắp mười phương thế-giới đó, nay sẽ tập họp cả lại.

Ngài Đại-Nhạo-Thuyết bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Chúng con muốn được thấy chư Phật mà Đức Thế-Tôn phân thân ra, để được lễ bái cúng-dàng”.

Bấy giờ Đức Phật phóng ra một luồng hào-quang trắng, tức thời ở phương Đông thấy có năm trăm muôn ức na-do-tha Hằng-hà sa… các thế-giới của chư Phật. Những thế-giới kia đều dùng ngọc pha-lê làm đất, cây báu, áo báu, để làm đồ trang-nghiêm. Trong nước đó đầy dẫy vô số ngh́n muôn ức Bồ-tát. Màn báu giăng khắp mọi nơi, lưới báu phủ trên. Chư Phật ở nước kia dùng tiếng lớn nhiệm-mầu mà nói ra các pháp; và thấy vô-lượng ngh́n muôn ức Bồ-tát v́ chúng-sinh nói pháp đầy dẫy khắp cả nước phương Nam, phương Tây, phương Bắc, bốn phương bàng, phương trên, phương dưới, tướng hào-quang trắng, chiếu khắp các nơi cũng đều như thế.

Khi ấy chư Phật ở khắp mười phương đều bảo các vị Bồ-tát rằng: “Thiện nam tử! Nay ta hăy nên đi đến chốn Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni, ở cơi Sa-bà thế-giới và cúng-dàng bảo tháp của Đức Đa-Bảo Như-Lai”.

Bấy giờ ở thế-giới Sa-bà liền biến thành thanh-tịnh, ngọc lưu-ly làm đất, cây báu trang-nghiêm, vàng ṛng làm giây để giăng ở tám ngả đường, không có các làng mạc, thôn xóm, thành ấp, bể lớn, sông ng̣i, núi, khe, rừng rậm. Đốt hương báu lớn, hoa mạn-đà-la giải khắp nơi đất, dùng màn lưới báu giăng phủ ở trên, treo các linh báu, chỉ lưu lại chúng trong hội này, c̣n di chuyển các cơi trời, người để ở nơi khác

Khi ấy các Đức Phật đều đem theo một vị đại Bồ-tát để làm thị-giả Khi đi đến thế-giới Sa-bà, đều đến dưới cây báu. Mỗi một cây báu cao năm trăm do-tuần, cành, lá, hoa, quả lần lượt rất trang-nghiêm; dưới mỗi cây báu đều có ṭa sư-tử cao năm do-tuần, cũng dùng các thứ báu lớn để trang sức đẹp đẽ.

Bấy giờ các Đức Phật đều ngồi kết-già-phu ở ngay ṭa đó, cứ như thế dần dà khắp cả ba ngh́n đại thiên thế-giới, mà những thân của Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni phân ra ở một phương, vẫn c̣n chưa hết.

Đức Thích-Ca Mâu-Ni khi ấy muốn dung chứa các Đức Phật của ḿnh phân thân ra, nên ở tám phương lại đều biến thành hai trăm muôn ức na-do-tha nước, đều khiến cho thanh-tịnh, không có địa-ngục, ngạ-quỷ, súc-sinh và a-tu-la. Lại di chuyển các cơi trời, người đi ở cơi khác Những nước hóa hiện ra kia cũng lấy ngọc lưu-ly làm đất, các cây báu để trang-nghiêm. Cây báu đó cao năm trăm do-tuần cành lá, hoa quả lần lượt trau dồi đẹp đẽ. Dưới cây đều có ṭa sư-tử báu, cao năm do-tuần, dùng các thứ báu sửa sang đẹp đẽ; cũng không có bể lớn, sông, ng̣i và núi Mục-chân-lân-đà, núi Ma-ha Mục-chân-lân-đà, núi Thiết-vi, núi Thiết-vi lớn, núi Tu-di… các núi kia thông làm một cơi Phật. Đất báu bằng phẳng, các thứ báu xen nhau làm màn che phủ ở trên, treo các thứ phan, lọng, đốt hương báu lớn, các hoa báu cơi trời rải khắp nơi đất.

Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni v́ các Đức Phật, nên tới ṭa ngồi, ở tám phương kia lại đều biến hiện ra hai trăm muôn ức na-do-tha cơi nước, khiến đều thanh-tịnh, không có địa-ngục, ngạ-quỷ, súc-sinh và a-tu-la. Lại di chuyển các cơi trời, người để ở nơi khác. Những nước hóa hiện ra kia, cũng dùng ngọc lưu-ly làm đất, cây báu trang-nghiêm. Cây đó cao năm trăm do-tuần, cành lá hoa quả, đều lần lượt trang-nghiêm. Dưới cây đều có ṭa sư-tử bằng báu, cao năm do-tuần, cũng dùng thứ báu lớn để sửa sang đẹp đẽ; không có bể lớn, sông, ng̣i, và núi Mục-chân-lân-đà, núi Ma-ha Mục-chân-lân-đà, núi Thiết-vi, núi Thiết-vi lớn, núi Tu-di… Các núi đó đều thông làm một cơi Phật. Đất báu bằng phẳng, các thứ báu xen nhau làm màn che phủ ở trên, treo các thứ phan, lọng, đốt hương báu lớn, hoa báu của chư thiên đều rải khắp nơi đất.

Bấy giờ các Đức Phật do Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni phân thân ra, ở trong trăm ngh́n muôn ức na-do-tha Hằng-hà sa... cơi nước về phương Đông, thẩy đều nói pháp, cùng họp lại ở cơi này. Cứ lần lượt như thế, chư Phật ở mười phương cũng đều họp lại ngồi. tám phương. Khi ấy mỗi một phương có bốn trăm muôn ức na-do-tha cơi nước, chư Phật Như-Lai đều ngồi ở khắp trong đó.

Khi ấy các Đức Phật đều ngồi trên ṭa sư-tử dưới cây báu, rồi sai thị-giả đến hỏi thăm Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni, và đều đưa cho một bó hoa báu mà bảo rằng: “Các thiện-nam-tử! Các ông hăy đi đến chốn Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni, nơi núi Kỳ-xà-quật, theo như lời của ta mà bạch rằng: Đức Như-Lai có được ít bệnh, ít năo, sức khỏe được an vui chăng? Và các hàng Bồ-tát, Thanh-văn đều an ổn cả? Rồi đem hoa báu này cúng-dàng Phật bạch rằng: Đức Phật kia tên là ... cùng muốn mở tháp báu này. Các Đức Phật sai sứ đến cũng đều như thế”.

Bấy giờ Đức Thích-Ca Mâu-Ni thấy các Đức Phật do ḿnh phân thân ra đă tề tập rồi, mỗi vị đều ngồi ở ṭa sư-tử và đều nghe thấy chư Phật cũng muốn mở tháp báu, liền từ ṭa ngồi đứng dậy, trụ ở trong hư-không. Bốn chúng ai nấy đều đứng dậy chắp tay, một ḷng nh́n Phật.

Lúc đó Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni dùng tay hữu mở cửa tháp bằng bẩy báu, phát ra âm-thanh lớn như tháo chốt khóa, mở cửa thành lớn Khi ấy tất cả tứ chúng trong pháp hội đều thấy Đức Đa-Bảo Như-Lai ngồi trên ṭa sư-tử trong bảo tháp, kim thân của Ngài c̣n nguyên vẹn như lúc vào thuyền-định. Lại nghe thấy Ngài nói rằng: “Quư hóa thay! Quư hóa thay! Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni hoan-hỷ nói kinh Pháp-Hoa này, v́ tôi muốn nghe kinh đó nên đi đến nơi đây”.

Khi ấy các hàng tứ chúng... thấy Đức Phật đă diệt-độ từ vô-lượng ngh́n muôn ức kiếp đời quá-khứ nói lới như thế, th́ đều khen rằng chưa từng có, rồi đem hoa báu cơi trời góp lại dâng lên Đức Phật Đa-Bảo, và Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni.

Bấy giờ Đức Phật Đa-Bảo ở trong tháp báu nhường một nửa ṭa cho Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni. Ngài nói: “Xin thỉnh Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni nên tới ngồi trên ṭa này”. Ngay khi ấy Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni vào trong tháp báu, ngồi kết-già-phu ở phần nửa ṭa.

Khi ấy đại chúng thấy hai Đức Như-Lai ngồi kết-già-phu trên ṭa sư-tử trong tháp báu th́ đều nghĩ rằng: “Đức Phật ngồi cao xa quá, cúi xin Đức Như-Lai dùng sức thần-thông, khiến cho lũ chúng con đều được ở trên hư-không”.

Liền đó, Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni dùng sức thần-thông tiếp dắt đại chúng đều lên ở trên hư-không, và dùng âm-thanh lớn bảo tất cả tứ chúng rằng: “Ai có thể diễn nói kinh Diệu-Pháp-Hoa rộng khắp cả trong cơi Sa-bà này, nay chính là đúng lúc? V́ Đức Như-Lai không bao lâu nữa sẽ vào Niết-bàn. Phật .muốn đem kinh Diệu-Pháp-Hoa này, phó-chúc cho những người có nơi đây”.

Bẩy giờ Đức Thế-Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên, liền nói kệ rằng:

Đức Phật Thế-Tôn

Tuy diệt-độ lâu

Ở trong tháp báu

C̣n v́ Pháp tới

Tại sao các người

Không siêng v́ pháp?

Phật đây diệt-độ

Đă vô-lượng kiếp.

Nghe Pháp khắp nơi

V́ khó được gặp.

Bản nguyện Phật kia

Sau ta diệt-độ

Đi đến khắp nơi

Thường v́ nghe pháp.

Ta lại phân thân

Thành vô-lượng Phật

Như cát sông Hằng

Muốn tới nghe Pháp.

Thấy Phật diệt-độ

Đa-Bảo Như-Lai

Đều bỏ cơi đẹp

Và các đệ-tử

Trời, người, long thần…

Các sự cúng-dàng

Khiến pháp trụ măi.

Nên đến cơi này

chư Phật ngồi

Dùng sức thần-thông

Dời vô-lượng chúng

Cho nước trong sạch.

Mỗi một Đức Phật

Đến dưới cây báu

Hoa sen trang-nghiêm

Nơi ao trong sạch.

Đức Phật ngồi trên

Các ṭa sư-tử

Ở dưới cây báu

Sáng suốt trang-nghiêm.

Như trong đêm tôi

Đốt đuốc cháy lớn

Thân tỏa hương thơm

Khắp cả mười phương

Chúng-sinh nhờ đó

Vui mừng khôn xiết.

Ví như gió lớn

Thổi cành cây nhỏ

Dùng phương-tiện ấy

Pháp trụ được lâu.

Bảo các đại-chúng:

Sau ta diệt-độ

Ai hay thụ-tŕ

Đọc tụng kinh này

Nay ở trước Phật

Tự nói lời thề:

Đức Phật Đa-Bảo

Tuy diệt-độ lâu

V́ thệ-nguyện lớn

Tiếng sư-tử vang.

Đức Phật Đa-Bảo

Và với thân ta

Họp các hóa Phật

Biết được ư này.

Các hàng Phật-tử

Ai hay hộ pháp

Hăy phát-nguyện lớn

Khiến pháp ở lâu.

Có ai giữ được

Kinh Pháp-Hoa này.

Th́ là cúng-dàng

Ta và Đa-Bảo

Đức Phật Đa-Bảo

Ở nơi tháp báu

Thường dạo mười phương

Để nghe kinh này

Cũng lại cúng-dàng

Các Đức hóa Phật.

Trang-nghiêm, đẹp sáng

Các cơi nước kia

Ai nói kinh này

Tức là thấy ta

Như-Lai Đa-Bảo

Và các Hóa-Phật.

Các thiện-nam-tử!

Suy nghĩ cho kỹ

Đây là việc khó

Nên phát nguyện lớn.

Các kinh điển khác

Như cát sông Hằng

Dù nói hết được

Chưa phải là khó.

Hoặc đem Tu-di

Ném ra phương khác

Vô số cơi Phật

Cũng chưa phải khó.

Hay dùng ngón chân

Làm động đại-thiên

Ném sang nước khác

Cũng chưa phải khó.

Đứng trên Hữu-đỉnh

V́ chúng diễn nói

Bao nhiêu kinh khác

Chưa phải là khó.

Nếu sau Phật diệt

Ở trong đời ác

Hay nói kinh này

Th́ mới là khó

Giả sử có người

Tay nắm hư-không

Dạo đi khắp nơi

Cũng chưa phải khó.

Sau ta diệt-độ

Tự viết kinh này

Hay bảo người viết

Th́ mới là khó.

Nếu đem đại-địa

Để trên móng chân

Bay lên cơi Phạm

Cũng chưa phải khó.

Sau Phật diệt-độ

Ở trong cơi ác

Tạm đọc kinh này

Th́ mời là khó.

Dù gặp kiếp thiêu

Gánh đội cỏ khô

Vào trong không cháy

Chưa phải là khó.

Sau ta diệt-độ

Nếu tŕ kinh này

V́ một người nói

Th́ mới là khó.

Nếu tŕ tám vạn

Bốn ngh́n tạng pháp

Mười hai bộ kinh

V́ người diễn nói

Khiến cho người nghe

Được sáu thần-thông

Tuy được như vậy

Cũng chưa phải khó.

Sau ta diệt-độ

Nghe theo kinh này

Hỏi rơ nghĩa thú

Th́ mới là khó.

Nếu người nói pháp

Khiến ngh́n muôn ức

Vô-lượng vô số

Hằng-sa chúng-sinh

Được A-la-hán

Đủ sáu thần-thông

Tuy được như thế

Cũng chưa phải khó.

Sau ta diệt-độ

Nếu ai phụng tŕ

Những kinh điển này

Th́ mới là khó.

Ta v́ Phật đạo

Ở vô-lượng cơi

Từ trước tới nay

Rộng nói các kinh

Mà ở trong đó

Kinh này bậc nhất.

Nếu ai tŕ được

Tức là thân Phật.

Các thiện-nam-tử!

Sau khi ta diệt

Ai hay thụ-tŕ

Đọc tụng kinh này

Nay ở trước Phật

Tự nói lời thề!

Kinh này khó giữ

Nếu tạm giữ được

Th́ ta vui mừng

Chư Phật cũng vậy.

Những người như thế

Được chư Phật khen

Là người mạnh mẽ

Là người tinh-tiến

Đó là tŕ-giới

Làm hạnh đầu-đà

Th́ là chóng được

Phật đạo vô-thượng

Hay ở đời sau

Đọc tŕ kinh này

Là chân Phật-tử

Ở ngôi thuần thiện

Sau Phật diệt-độ

Hay hiểu nghĩa này

Tức là mắt sáng

Của các trời, người.

Ở đời sợ hăi

Nói trong giây phút

Được các trời, người

Đều nên dâng-cúng.

 


KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA

 

PHẨM “ĐỀ-BÀ ĐẠT-ĐA” THỨ MƯỜI HAI

 

Nghe ĐH Minh-Quang Nguyễn Lê Đức giảng tại Chùa Hải-Đức hồi 11 giờ sáng ngày 19 tháng 4 năm 2009. Bấm chuột phải để hạ tải.

 

Bấy giờ Phật bảo các vị Bồ-tát và bốn chúng trời, người… rằng: "Về vô-lượng kiếp xưa kia, trong khi ta cầu kinh Pháp-Hoa không có mẩy may biếng mỏi, và ở trong nhiều kiếp ta thường làm vị Quốc-vương, phát-nguyện cầu đạo vô-thượng Bồ-đề mà tâm không hề thoái chuyển, v́ ta muốn được đầy đủ sáu pháp Ba-la-mật, cho nên siêng làm bố-thí, tâm không sẻn tiếc, đến cả voi, ngựa, bẩy báu, quốc thành, vợ con, tôi tớ, hầu hạ, dĩ chí đến cả đầu, mắt, tủy, năo, thân, thịt, chân, tay, tính mệnh ta đều chẳng tiếc.

Thời đó nhân-dân sống lâu vô-lượng. Ta v́ sự cầu pháp mà thôi bỏ ngôi vua, giao việc triều chính cho thái-tử. Đánh trống rao lệnh cầu pháp khắp cả bốn phương: “Ai là người có thể v́ ta nói pháp Đạí-thừa, th́ ta sẽ trọn đời cung cấp hầu hạ”.

Khi ấy có vị tiên-nhân lại tâu với vua rằng: “Tôi có kinh Đại-thừa tên là Diệu-Pháp Liên-Hoa, nếu Ngài không trái ư tôi, tôi sẽ v́ Ngài mà tuyên nói”.

Vua nghe vị tiên-nhân nói, th́ vui mừng hớn hở, hẹn đi theo vị tiên-nhân ấy để cung cấp những việc cần dùng, như hái quả, gánh nước, nhặt củi, nấu cơm, dĩ chí dùng thân làm giương ghế mà thân tâm đều không biết mỏi. Nhà vua khi ấy v́ sự cầu pháp nên phụng-sự vị tiên trải qua hàng ngh́n năm rất chăm siêng cung-cấp, hầu-hạ không hề thiếu thốn.

Bấy giờ Đức Thể-Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên, liền nói kệ rằng:

Ta nhớ kiếp quá-khứ

V́ mong cầu pháp lớn

Tuy làm vị Quốc-vương

Không tham vui năm dục.

Đánh chuông rao bốn phương

Ai người có pháp lớn?

Nếu v́ ta giải nói

Ta nguyện làm tôi tớ.

Khi ấy A-Tư-Tiên

Lại tâu đại-vương rằng:

Tôi có phép nhiệm-mầu

Cơi đời rất hiểm có

Nếu Ngài tu-hành được

Tôi sẽ v́ Ngài nói.

Khi vua nghe Tiên nói

Sinh tâm rất vui mừng

Liền đi theo tiên-nhân

Cung-cấp việc cần dùng… .

Kiếm củi, hái rau, quả

Tùy thời, cung-kính dâng.

V́ ḷng cầu diệu-pháp

Thân tâm không biếng mỏi

V́ khắp cả chúng-sinh

Chăm siêng cầu pháp lớn.

Cũng không phải v́ ḿnh

vời món vui năm dục.

Dù làm vua nước lớn

Siêng cầu được pháp này

Cho đến khi thành Phật

Nên nay v́ ông nói.

Phật bảo các vị Tỷ-khưu: “Vị vua khi đó tức là thân ta, c̣n vị tiên-nhân khi ấy là ông Đề-Bà Đạt-Đa ngày nay. Nhờ ông Đề-Bà Đạt-Đa là người bạn tốt giúp đỡ, cho nên ta được đầy đủ sáu pháp Ba-la-mật, Từ, Bi, Hỉ, Xả, ba mươi hai tướng tôi, tám mươi vẻ đẹp, thân sắc vàng ṛng, mười lực, bốn Vô-sở-úy, bốn Nhiếp-pháp, mười tám pháp Bất-cộng, thần-thông đạo lực, thành ngôi Chính-giác, độ cho khắp cả chúng-sinh, đều nhờ ông Đề-Bà Đạt-Đa là người bạn tốt vậy”.

Phật bảo các hàng tứ chúng: Sau đây vô-lượng kiếp, ông Đề-Bà Đạt-Đa sẽ được thành Phật, hiệu là Thiên-Vương Như-Lai, Ứng-cúng, Chính-biến-tri, Minh-hạnh-túc, Thiện-thệ, Thế-gian-giải, Vô-thượng-sĩ, Điều-ngự trượng-phu, Thiên Nhân-sư, Phật, Thế-Tôn. Thế-giới tên là Thiên-Đạo. Khi ấy Đức Phật Thiên-Vương trụ ở cơi đời hai mươi trung kiếp, rộng v́ chúng-sinh, nói pháp mầu-nhiệm. Hằng-hà sa chúng-sinh chứng quả A-la-hán, vô-lượng chúng sinh phát tâm Duyên-giác, Hằng-hà sa chúng-sinh phát tâm vô-thượng đạn, được Vô-sinh-nhẫn, đến ngôi Bất-thoái-chuyển.

Sau khi Đức Phật Thiên-Vương vào Bát-Niết-bàn, Chính pháp trụ ở đời hai mươi trung kiếp, toàn thân Xá-lợi xây bằng bẩy báu, cao sáu mươi do-tuần, bề dài, bề rộng bốn mươi do-tuần; các hàng trời, người, nhân-dân, đều dùng tạp hoa, hương bột, hương đốt, hương xoa, y-phục, chuỗi ngọc, tràng phan, lọng báu, kỹ-nhạc, ca tụng, lễ bái, cúng-dàng, tháp đẹp làm bằng bẩy báu. Vô-lượng chúng-sinh chứng quả A-la-hán, vô-lượng chúng-sinh ngộ Bích-clú-Phật, và chúng-sinh nhiều không thể kể xiết phát tâm Bồ-đề, đến ngôi Bất-thoái-chuyển.

Đức Phật bản các vị Tỷ-khưu: “Trong đời vị-lai nếu có người thiện-nam, thiện-nữ nào, nghe phẩm Đề-Bà Đạt-Đa trong kinh Diệu-Pháp Liên-Hoa này mà ḷng kính tin thanh-tịnh, không sinh ra một chút nghi ngờ ấy, th́ không phải sa vào địa-ngục, ngạ-quỷ, súc-sinh, được sinh ở trước chư Phật mười phương, và thường được nghe kinh này; nếu sinh vào trong cơi trời, người, được hưởng vui thù thắng lạ thường; nếu ở trước các Đức Phật, th́ do nơi hoa sen hóa sinh ra”.

Bấy giờ ở phương dưới, có vị Bồ-tát đi theo hầu Đức Đa-Bảo Thế-Tôn tên là Trí-Tích, bạch Đức Phật Đa-Bảo rằng: Xin Ngài nên trở về nước nhà. Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni bảo Bồ-tát Trí-Tích rằng: “Này thiện-nam-tử! Hăy đợi ở đây chốc lát, có Bồ-tát tên là Văn-Thù Sư-Lợi có thể gặp nhau để cùng luận nói pháp mầu, rồi hăy trở về bản quốc”.

Khi ấy Bồ-tát Văn-Thù Sư-Lợi ngồi trên hoa sen ngh́n cánh, lớn như bánh xe, các Bồ-tát đi theo cũng ngồi trên hoa sen báu, từ nơi Long-cung nước Sa-Kiệt-La trong bể lớn tự nhiên hiện lên, trụ ở trong hư-không, rồi đi đến núi Linh-Thứu. Lại từ hoa sen bước xuống đi đến chốn Phật, đầu mặt kính lễ dưới chân hai Đức Thế-Tôn. Làm lễ xong, đi đến chốn Ngài Trí-Tích hỏi thăm nhau xong rồi, cùng ngồi về một bên.

Bồ-tát Trí-Tích hỏi Bồ-tát Văn-Thù rằng: “Ngài đi xuống Long-cung hóa-độ cho chúng-sinh, số người độ được bao nhiêu?”

Bồ-tát Văn-Thù Sư-Lợi nói: “Những chúng-sinh tôi hóa-độ được, số nhiều vô-lượng không thể kể xiết, không thể dùng lời nói được, không thể dùng tâm lường được, đợi chốc lát nữa tự khắc Ngài sẽ chứng biết”.

Bồ-tát Văn-Thù nói chưa dứt lời, th́ có vô số Bồ-tát ngồi trên hoa sen báu, từ nơi bể hiện lên, đi đến núi Linh-Thứu, trụ ở trong hư-không. Các Bồ-tát này đều do Ngài Văn-Thù hóa-độ cho, đầy đủ hạnh Bồ-tát, đều cùng luận nói về sáu pháp Ba-la-mật. Những người trước kia làm hạnh Thanh-văn, th́ ở trong hư-không nói hạnh Thanh-văn. Nay đều thực hành nghĩa “không” của pháp Đại-thừa.

Bồ-tát Văn-Thù bảo Bồ-tát Trí-Tích rằng: “Việc giáo-hóa của tôi ở nơi bể là như thế đấy”.

Bấy giờ Bồ-tát Trí-Tích dùng kệ khen ngợi rằng:

Đại-trí đức mạnh mẽ

Hóa-độ chúng không lường

Nay ở đại-hội đây

Và tôi đều đă thấy

Diễn nói nghĩa “Thực-tướng”

Mở rộng pháp Nhất-thừa

Dẫn dắt các chúng-sinh

Chóng được thành Phật quả.

Bồ-tát Văn-Thù Sư-Lợi nói: Khi tôi ở nơi bể, chỉ chuyên diễn nói kinh Pháp-Hoa này.

Bồ-tát Trí-Tích hỏi Bồ-tát Văn-Thù rằng: “Kinh này rất cao-siêu mầu-nhiệm, là ngọc báu trong các kinh, trong đời rất hiếm có; vả lại có chúng-sinh nào chăm siêng tinh-tiến tu-hành kinh này, có thể chóng được thành Phật chăng?”.

Bồ-tát Văn-Thù Sư-Lợi nói: “Có người con gái của vua Long-vương, nước Sa-Kiệt-La mới lên tám tuổi, trí-tuệ sáng suốt, căn tính linh lợi, biết hành-nghiệp của các chúng-sinh rất khéo léo; được môn Đà-la-ni (tổng tŕ). Những tạng pháp rất bí yếu sâu xa của chư Phật nói ra, đều hay thụ tŕ, vào sâu thuyền-định, thấu triệt các pháp, trong khoảng giây lát phát tâm Bồ-đề, được ngôi Bất-thoái-chuyển, tài hùng biện vô ngại, ḷng lành thương chúng-sinh ví như con đỏ. Công-đức đầy đủ, ḷng nghĩ miệng nói, pháp vi diệu rộng lớn, Từ-bi nhân đức khiêm nhường, ư chí ḥa vui, có thể đến đạo Bồ-đề”.

Bồ-tát Trí-Tích nói: “Tôi thấy Đức Thích-Ca Như-Lai tu những  hạnh khổ khó làm, chứa góp công-đức hàng vô-lượng kiếp để cầu đạo Bồ-đề, chưa lúc nào ngừng nghỉ, xem ba ngh́n đại thiên thế-giới, dĩ chí không có chỗ nào bằng chừng hạt cải, há không phải chỗ Bồ-tát v́ chúng-sinh mà bỏ thân mệnh, rồi sau này mời được đạo Bồ-đề. Tôi không tin nàng Long-nữ đây, chỉ trong khoảng giây lát mà đă thành ngôi Chính-giác”.

Bàn nói chưa xong, th́ lúc đó nàng Long-nữ bỗng hiện ra ở trước, đầu mặt cung-kính làm lễ, rồi đứng lui về một bên, nói kệ khen rằng:

Hiểu sâu tướng tội, phúc

Chiếu khắp cả mười phương

Pháp thân mầu-nhiệm tịnh

Đủ ba hai tướng tốt

Và tám mươi vẻ đẹp

Để trang-nghiêm pháp thân

Được trời, người kính ngưỡng

Long, thần đều cung-kính

Tất cả loài chúng-sinh

Ai nấy đều tôn phụng.

Lại nghe thành đạo quả

Duy Phật mới chứng biết

Tôi mở giáo Đại-thừa

Độ chúng-sinh thoát khổ.

Khi ấy Ngài Xá-Lợi-Phất bảo nàng Long-nữ rằng: “Nàng bảo không bao lâu nữa sẽ được đạo vô-thượng, việc đó khó tin lắm. V́ sao? V́ thân phụ-nữ nhơ nhớp không phải là pháp khí, làm sao có thể thành đạo vô-thượng Bồ-đề được? Đạo Phật rộng răi mênh mông, trải vô-lượng kiếp cần khổ, chứa góp đức hạnh, tu đủ các phép lục độ, rồi sau mới thành. Hơn nữa, thân người nữ nhân c̣n có năm chướng: Một, không được làm vua cơi Phạm-thiên. Hai, không được làm vua Đế-thích. Ba, không được làm thân Ma-vương. Bốn, không được làm vua Chuyển-luân thánh-vương. Năm, không được thành Phật. Làm sao thân nữ nhân tại chóng được thành Phật?” Liền đó nàng Long-nữ có một viên ngọc báu giá trị tam thiên đại thiên thế-giới, đem dâng Đức Phật, Phật liền nhận cho.

Nàng Long-nữ hỏi Bồ-tát Trí-Tích và Tôn-giả Xá-Lợi-Phất rằng: “Tôi dâng ngọc báu, Đức Thế-Tôn nhận cho, việc đó có nhanh chóng không?”

Đáp: Rất nhanh.

Nàng nói: “Ngài dùng sức thần-thông xem tôi thành Phật c̣n nhanh hơn thế”.

Ngay khi ấy chúng hội ai nấy đều thấy nàng Long-nữ bỗng nhiên biến thành con trai đủ hạnh Bồ-tát, liền đi đến cơi Vô-cấu ở phương Nam, ngồi trên hoa sen báu, thành ngôi Chính-giác, đủ ba mươi hai tướng tốt, tám mươi vẻ đẹp. Đều v́ hết thảy chúng-sinh ở khắp mười phương diễn nói Diệu-Pháp.

Khi ấy ở cơi Sa-bà các hàng Bồ-tát, Thanh-văn, trời, rồng tám bộ, nhân và phi nhân đều xa thấy nàng Long-nữ thành Phật, v́ khắp cả trời, người trong chúng hội nói pháp, ai nấy tâm rất vui mừng, đều ở xa kính lễ. Vô-lượng chúng-sinh nghe pháp hiểu ngộ, được ngôi Bất-thoái-chuyển, vô-lượng chúng-sinh được thụ-kư chứng đạo. Cơi Vô-cấu thế-giới sáu phen chẩn động, cơi Sa-bà thế-giới ba ngh́n chúng-sinh được trụ ở ngôi Bất-thoái, ba ngh́n chúng-sinh phát tâm Bồ-đề, mà được thụ-kư.

Bồ-tát Trí-Tích và Tôn-giả Xá-Lợi-Phất, cùng hết thẩy trong chúng hội lặng lẽ tin theo.

 


KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA

 

PHẨM “TR̀” THỨ MƯỜI BA

 

Nghe ĐH Minh-Quang Nguyễn Lê Đức giảng tại Chùa Hải-Đức hồi 11 giờ sáng ngày 26 tháng 4 năm 2009. Bấm chuột phải để hạ tải.

Bấy giờ, Ngài Dược-Vương Bồ-tát Ma-ha-tát và Ngài Đại-Nhạo-Thuyết Bồ-tát ma-ha-tát, cùng vời hai muôn vị Bồ-tát làm quyến-thuộc, đều ở trước Phật phát thệ-nguyện rằng: “Kính xin Đức Thế-Tôn đừng lấy làm lo! Sau khi Phật diệt-độ, chúng con sẽ phụng tŕ, đọc tụng, diễn nói kinh điển này. Chúng-sinh về đời ác mai sau, căn lành ít dần, nhiều kẻ tăng-thượng-mạn, tham lợi cúng-dàng, tăng thêm nghiệp căn bất thiện, xa ĺa nơi giải-thoát, tuy khó có thể giáo-hóa được, chúng con sẽ ra sức phát tâm đại nhẫn, để đọc tụng, thụ tŕ, diễn nói, viết chép kinh này, cúng-dàng bằng mọi cách mà không tiếc thân mệnh”.

Khi ấy trong chúng có năm trăm vị A-la-hán được thụ-kư rồi, đều bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Chúng con cũng tự xin phát-nguyện diễn nói kinh này rộng ra ở các nước khác”. Lại có bậc hữu-học, vô-học tám ngh́n người được thụ-kư, cũng liền từ ṭa ngồi đứng dậy, chắp tay cung-kính hướng lên Đức Phật phát-nguyện rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Chúng con cũng xin ở nước khác diễn nói kinh này rộng ra. Sở dĩ v́ sao? Ở trong cơi Sa-bà, con người làm nhiều điều tệ ác, mang ḷng tăng-thượng-mạn, công-đức mỏng manh, hờn, giận, nịnh, hót, quanh co ḷng không chân thật”.

Bấy giờ Bà Đại-Ái-Đạo Tỷ-khưu-ni (d́ của Phật) cùng với bậc hữu-học, vô-học Tỷ-khưu-ni sáu ngh́n người, đều từ nơi ngồi đứng dậy, một ḷng chắp tay chiêm-ngưỡng dung-nhan Đức Thế-Tôn, mắt không tạm rời.

Lúc đó Đức Thế-Tôn bảo bà Kiều-Đàm-Di rằng: “Tại sao bà có nét mặt buồn rầu nh́n Như-Lai? Chắc tâm bà toan cho rằng tôi không nói đến tên bà để thụ-kư cho đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác chăng?

Bà Kiều-Đàm-Di! Trước tôi đă nói tổng quát là tất cả hàng Thanh-văn đều đă được thụ-kư. Nay bà muốn biết việc thụ-kư ấy, về đời sau đây bà sẽ làm vị đại-pháp-sư ở trong pháp hội của sáu vạn tám ngh́n ức chư Phật, và sáu ngh́n vị Học, Vô-học Tỷ-khưu-ni cũng đều làm pháp-sư. Cứ như thế dần dần bà thực hành đầy đủ đạo Bồ-tát, sẽ được thành Phật, hiệu là Nhất-Thiết Chúng-Sinh Hỷ-Kiến Như-Lai, Ứng-cúng, Chính-biến-tri, Minh-hạnh-túc, Thiện-thệ, Thế-gian-giải, Vô-thượng-.sĩ, Điều-ngự trượng-phu, Thiên nhân-sư, Phật, Thế-Tôn.

Bà Kiều-Đàm-Di! Đức Phật Nhất-Thiết Chúng-Sinh Hỷ-Kiến và sáu ngh́n vị Bồ-tát đó đều lần lượt thụ-kư cho nhau đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác”.

Bấy giờ thân mẫu của La-hầu-la Da-Du-Đà-La Tỷ-khưu-ni liền nghĩ rằng: “Trong việc thụ-kư này chỉ riêng tên ta là Đức Thế-Tôn không nói tới”.

Phật bảo bà Da-Du-Đà-La rằng: “Về đời sau này bà sẽ làm vị đại Pháp-sư, ở trong trăm ngh́n muôn ức pháp hội của chư Phật, tu hạnh Bồ-tát, dần dần đầy đủ Phật đạo, ở trong nước Thiện-quốc, sẽ được thành Phật hiệu là Cụ-Túc Thiên-Vạn Quang-Tướng Như-Lai, Ứng-cúng, Chính-biến-tri, Minh-hạnh-túc, Thiện-thệ, Thế-gian-giải, Vô-thượng-sĩ, Điều-ngự trượng-phu, Thiên nhân-sư, Phật, Thế-Tôn. Đức Phật đó sống lâu vô-lượng a-tăng-kỳ kiếp”.

Bấy giờ bà Đại-Ái-Đạo Tỷ-khưu-ni và bà Da-Du-Đà-La Tỷ-khưu-ni, cùng với quyến-thuộc, đều rất vui mừng được điều chưa từng có liền ở trước Phật mà nói kệ rằng:

Đấng Thế-Tôn Đạo-sư

Cho trời, người an vui

Chúng con nghe thụ-kư

Ḷng an vui tràn đầy.

Các vị Tỷ-khưu-ni nói kệ đó rồi, liền bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Chúng con cũng có thể rộng nói kinh này ở các nước khác .

Bấy giờ Đức Thế-Tôn nh́n thấy tám mươi muôn ức na-do-tha các vị đại Bồ-tát, các vị Bồ-tát đó đều là bậc Bất-thoái-chuyển; chuyển xe pháp bất thoái, được các pháp Tổng-tŕ, liền từ chỗ ngồi đứng dậy, đi đến trước Phật, một ḷng chắp tay, khởi ra ư nghĩ rằng: “Nếu Đức Thế-Tôn dạy bảo chúng ta tŕ, nói kinh này, th́ chúng ta phải theo đúng lời Phật dậy, tuyên nói pháp đó rộng ra”. Lại nghĩ thế này: "Nay Đức Phật im lặng không thấy Ngài dậy bảo điều ǵ, vậy chúng ta phải làm thế nào?”

Các vị Bồ-tát khi ấy, kính cẩn thuận theo ư Phật, và muốn cho bản nguyện được đầy đủ, liền ở trước Phật, làm ra tiếng sư-tử gầm mà phát nguyện rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Sau khi Đức Như-Lai diệt-độ, chúng con sẽ đi lại ṿng quanh khắp cả mười phương thế-giới, có thể khiến cho chúng-sinh viết chép, thụ-tŕ, đọc tụng, giải nói nghĩa của kinh này, nhớ nghĩ chính đáng, theo đúng như pháp tu-hành, là đều nhờ sức uy-thần của Phật. Kính xin Đức Thế-Tôn ở phương xứ xa khác nào cũng ủng-hộ cho”.

Bấy giờ các vị Bồ-tát đều đồng thanh nói bài kệ rằng:

Cúi xin Ngài đừng lo

Sau khi Phật diệt-độ

Trong đời ác sợ hăi

Chúng con sẽ rộng nói.

Có những kẻ vô trí

Nói lời ác mắng nhiếc

Dùng dao, gậy đánh đập

Chúng con đều nhẫn được.

Tỷ-khưu trong đời ác

Tà trí tâm quanh co

Chưa được cho là được

Đầy dẫy tâm ngă-mạn.

Hoặc có a-luyện-nhă

Nạp-y ở chốn vắng

Cho ḿnh là chân đạo

Khinh rẻ người trong đời.

V́ tham lam lợi dưỡng

Nói Pháp với bạch-y

Muốn người đời cung kính

Như lục thông La-hán.

Người đó mang ḷng ác

Thường nghĩ việc thể-tục

Giả danh “A-luyện-nhă”

Hay bịa lỗi chúng con.

Mà nói lời thế này…

Những vị Tỷ-khưu ấy

V́ tham cầu lợi dưỡng

Bàn nói nghĩa ngoại đạo

Tự cho kinh điển này

Mê hoặc dối người đời

V́ nghe để cầu danh

Mới phân biệt kinh này.

Thường ở trong đại-chúng

Muốn phá hoại chúng con.

Đối với vua, đại-thần

Bà-la-môn, cư-sĩ

Và các Tỷ-khưu khác

Chê bai nói xấu con.

Những kẻ tà kiến ấy

Bàn nói nghĩa ngoại đạo

Chúng con v́ kính Phật

Đều nhẫn những ác đó.

Bị phải lời khinh-khi

Các ông đều là Phật.

Những lời khinh-mạn ấy

Đều nhẫn chịu được cả.

Trong đời ác, kiếp nhơ

Có nhiều việc sợ sệt

Quỷ dữ nhập vào thân

Chê bai hủy nhục con.

Chúng con kính tin Phật

Nên mặc giáp nhẫn-nhục

V́ lẽ nói kinh này

Nhẫn những việc khó nhẫn.

Con không tiếc thân mệnh

Chỉ tiếc đạo cao siêu

Về đời sau chúng con

Giữ ǵn lời Phật dạy.

Thế-Tôn tự biết cho

Tỷ-khưu đời vẩn đục

Chẳng biết Phật phương-tiện

Tùy nghi nói pháp mầu.

Nói lời ác chau mày

Thường thường bị xua đuổi

Rời xa nơi chùa, tháp

Những lời ác như thế.

Con nhớ lời Phật dạy

Việc đó đều nên nhẫn.

Các xóm, làng, thành, ấp

Có người nào cầu pháp

Con đều đến tận nơi

Nói pháp Phật di-chúc.

Con là sứ của Phật

Trong chúng không sợ sệt

Con sẽ nói pháp lành

Xin Phật cứ yên ḷng.

Con ở trước Thế-Tôn

Chư Phật mười phương tới

Phát lời thề như thế

Phật tự rơ ḷng con.


KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA

Quyển Thứ Tư

 

Đem theo ngọc báu đi làm thuê, được chút ít cho là đủ nhiều; trên đồi cao đào giếng, chí nguyện muốn suối sâu. Tháp báu hóa hiện lên khắp nơi, lư nhân-quả giải rơ ràng, pháp mầu-nhiệm ư ân cần.

Nam-Mô Pháp-Hoa Hội-Thượng Phật Bồ-Tát. (3 lần)

 

Năm trăm đệ-tử, thụ-kư chứng Phật thừa. Tháp Phật Đa-Bảo hiện trước tiên. Ngài Nhạo-Thuyết mở căn nguyên. V́ pháp cầu thầy hiền, nghe kinh Diệu-Pháp giải rơ nghĩa huyền.

Nam-Mô Quá-Khứ Đa-Bảo Phật. (3 lượt)

 

 

 [Up] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 1 - Tuệ Hải dịch] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 2 - Tuệ Hải dịch] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 3 - Tuệ Hải dịch] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 4 - Tuệ Hải dịch] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 5 - Tuệ Hải dịch] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 6 - Tuệ Hải dịch] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 7 - Tuệ Hải dịch]

            Minh Quang typed & posted October 25, 2008

[Home] [Kinh Chánh-Pháp-Hoa, mục lục] [Kinh A Di Đà] [Kinh Đại Báo Phụ Mẫu Trọng Ân] [Kinh Hoa Nghiêm - Trí Tịnh dịch] [Kinh Địa Tạng] [Kinh Tứ Thập Nhị Chương] [Kinh Vu Lan Bồn] [Kinh Di Giáo] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa] [Công Phu Khuya] [Kinh Quán Vô Lượng Thọ] [Kinh A Di Đà nghĩa] [Kinh Thiện Sanh] [Bích Nham Lục] [Đàm Vô Đức Tứ Phần Luật] [Khuyến Phát Bồ Đề Tâm Văn] [Đại Thừa Kim Cang Kinh Luận] [Kinh Ngọc] [Thập Nhị Môn Luận - Thích Thanh Từ] [Kinh A Di Đà Yếu Giải] [Kinh Dược Sư - Thích Huyền Dung] [Kinh Địa Tạng bản dịch ở Bắc Việt] [Kinh Vô Lượng Thọ - Tuệ Đăng] [Kinh Lăng Già - TN Trí Hải] [Kinh Bát Chu Tam Muội] [Kinh Lăng Già - Tuệ Khai] [Kinh Thắng Man - Thanh Từ] [Kinh Giải Thâm Mật 1] [Kinh Pháp Bảo Đàn1] [Kinh Hư Không Tạng Bồ Tát] [Kinh Duy Ma Cật 1] [Kinh Ngũ Bách Danh Quán Thế Âm] [Chứng Đạo Ca - Vĩnh Giác] [Địa Tŕ Bồ Tát Giới Bổn] [Địa Tŕ Bồ Tát Giới Bổn Tiên Yếu] [Bồ Tát Giới - Thích Trí Quang] [Kinh Lục Độ Tập - Đại Tạng Kinh 152] [Kinh Phạm Vơng Bồ Tát Tâm Địa Phẩm Lược Sớ] [Mục Lục Càn Long Đại Tạng Kinh] [Kinh Đại An Ban Thủ Ư] [Luận A Tỳ Đàm Về Việc Thành Lập Thế Giới] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa - Minh Định dịch] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa - Tuệ Hải dịch] [Luận Đại Thừa Khởi Tín - Mă Minh - Lê Đ́nh Thám dịch] [Kinh Thắng Man Phu Nhân Hội - Chân Hiền Tâm dịch giải] [Kinh Dược Sư - Tuệ Nhận dịch]