Chùa Hải-Đức in Jacksonville

[Home] [Up] [Điểm Sách] [Sutras] [Dharma Talks] [GĐPT] [Sinh Hoạt] [Our Activities] [Kinh] [Pháp Thoại audio mp3] [Tin Tức Phật Giáo] [Thuyết Pháp] [Thơ Văn] [Ngoại Điển] [Phật Học] [Tụng Kinh] [Nghi Lễ - Rituals]

KINH

DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA

Đời Diêu-Tần Ngài Tam-Tạng Pháp-Sư: Cưu-Ma-La-Thập dịch chữ Phạm ra chữ Hán.

Tỷ-khưu: Thích-Tuệ-Hải dịch chữ Hán ra chữ Việt

 

 

 

KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA

 QUYỂN THỨ BA

                  Phẩm Dược Thảo Dụ thứ Năm

                  Phẩm Thụ Kư thứ Sáu

                  Phẩm Hóa Thành Dụ thứ Bảy

 

PHẨM “DƯỢC THẢO DỤ” THỨ NĂM

 

Nghe ĐH Minh-Quang Nguyễn Lê Đức giảng tại Chùa Hải-Đức hồi 11 giờ sáng ngày 11 tháng 1 năm 2009. Bấm chuột phải để hạ tải.

Khi ấy Đức Thế-Tôn bảo Ngài Ma-ha Ca-Diếp và các đại đệ-tử rằng: Quư hóa thay! Quư hóa thay! Ông Đại Ca-Diếp! Ông nói công-đức chân thật của Như-Lai thật là khéo léo! Đúng thật như lời ông nói. Như-Lai lại có vô-lượng vô-biên A-tăng-kỳ công-đức, dù các ông có nói hàng vô-lương ức kiếp cũng không hết được.

Ông Ca-Diếp nên biết! Như-Lai là đấng pháp-vương của hết thảy các pháp, nếu Ngài có nói chỗ nào đều không hư-vọng. Đối với các pháp, Ngài đều dùng trí phương-tiện mà diễn nói ra. Ban đầu pháp của Ngài nói ra đều khiến cho đi đến ngôi Nhất-thiết-trí. Đức Như-Lai xem biết chỗ quy thú của hết thảy các pháp, và cũng biết rơ chỗ thâm tâm sở thành của hết thẩy chúng-sinh, Ngài đều thông suốt vô-ngại. Lại đối với các pháp cứu-kính, Ngài đều suốt hết rơ ràng, chỉ bảo môn trí-tuệ cho bết thẩy chúng-sinh.

Ông Ca-Diếp! Ví như núi, sông, hang, suối, ruộng đất sinh ra cây cỏ, rừng rậm, và các cỏ thuốc ở trong cơi tam thiên đại thiên, bao nhiêu chủng loại, tên gọi màu sắc khác nhau, mây dầy tỏa khắp cả cơi tam thiên đại thiên, đồng thời một trận mưa xuống thấm ướt khắp cả cây cối rừng rậm, mọi thứ cỏ thuốc: rễ nhỏ, cành nhỏ, rọc nhỏ, lá nhỏ; rễ vừa, cành vừa, rọc vừa, cá vừa; rễ lớn, cành lớn, rọc lớn, lá lớn. Những cây lớn, nhỏ tùy theo hạng thượng, trung, hạ mà sự hấp thụ được đều có sai khác. Một đám mây mưa xuống, tương xứng với tính chất của từng giống cây mà được sinh trưởng, nở hoa kết quả. Tuy đều do một giải đất sinh ra, một trận mưa thấm ướt, mà những thứ cây cỏ kia thấm nhuần đều có sai khác.

Ông Ca-Diếp nên biết! Đức Như-Lai cũng lại như thế, Ngài xuất-hiện ra đời, như đám mây lớn nổi lên, dùng âm thanh lớn làm vang tất cả thế-giới, cơi trời, cơi người, A-tu-la. Như đám mây lớn kia, che phủ khắp cả tam thiên đại thiên quốc-độ. Ở trong đại-chúng Ngài xướng lên rằng: “Ta là Như-Lai, Ứng-cúng, Chính-biến-tri, Minh-hạnh-túc, Thiện-thệ, Thế-gian-giải, Vô-thượng-sĩ, Điều-ngự trượng-phu, Thiên Nhân sư, Phật, Thế-tôn. Người chưa được độ. th́ khiến cho được độ; người chưa tỏ ngộ, th́ khiến cho tỏ ngộ; người chưa yên vui, th́ khiến cho yên vui; người chưa chứng Niết-bàn, th́ khiến cho chứng Niết-bàn; đời này đời sau đều biết rơ như thực. Ta là người hiểu hết tất cả, thấy suốt tất cả, là người hiểu đạo,là người khai đạo, là người nói đạo Các ông và cơi trời, cơi người A-tu-la… đều nên đến đó mà nghe Pháp”.

Bấy giờ có vô số ngh́n muôn ức các loại chúng-sinh đều đi đến chốn Đức Phật để nghe nói Pháp. Đức Như-Lai khi ấy xem xét từng căn tính của mỗi chúng sinh, linh lợi hay ngu tối, tinh-tiến hay lười biếng, rồi tùy theo chỗ chúng khả kham được mà v́ đó nói pháp. Tất cả bao nhiêu chủng loại, đều khiến cho hoan-hỷ, thiện lợi. Những chúng-sinh được nghe pháp đó rồi, đời nay an-ổn, đời sau sinh về chốn lành, lấy đạo làm vui, và cũng được nghe nói pháp. Khi đă được nghe pháp rồi, th́ ĺa hết mọi chướng-ngại, tùy theo sức ḿnh kham chịu, mà dần dần được vào Phật đạo. Ví như đám mây lớn kia mưa xuống, khắp cả cỏ cây, rừng rậm, và các cỏ thuốc… tùy theo chủng tính từng loài, đều được thấm nhuần đầy đủ, và cùng sinh trưởng.

Pháp của Như-Lai nói ra đều cùng một tướng, một vị. Nghĩa là: “Tướng giải-thoát, tướng xa ĺa, tướng tịch-diệt, rốt ráo đến ngôi Nhất-thiết chủng-trí”. Có những chúng-sinh được nghe giáo pháp của Như-Lai, dù là thụ-tŕ , đọc tụng, theo đúng lư-thuyết tu-hành, sẽ được công-đức, mà tự ḿnh không hay biết.

Tại v́ sao? V́ chỉ có Đức Như-Lai mới thấu suốt được chủng tướng, thể-tính của chúng-sinh này: Nhớ việc ǵ? Nghĩ việc ǵ? Và tu việc ǵ? Tại sao mà nhớ? Tại sao mà nghĩ? Tại sao mà tu? Dùng pháp nào để nhớ? Dùng pháp nào để nghĩ? Dùng pháp nào để tu? Và dùng pháp nào được pháp nào? Chúng-sinh trụ ở các ngôi ấy, chỉ có Đức Như-Lai mới biết thấy rơ ràng như thực vô ngại. Ví như những cây cối, rừng rậm, và các cỏ thuốc… kia. Nó không tự biết tính thượng, trung, hạ của nó”.

Đức Như-Lai biết pháp đó một tướng, một vị. Nghĩa là: “Tướng giải-thoát, tướng xa ĺa, tướng tịch-diệt, tướng cứu-kính Niết-bàn thường tịch-diệt, chung quy đến chỗ rỗng không”. Phật biết thế rồi, xem xét tâm mong muốn của chúng-sinh mà d́u dắt giúp đỡ họ, cho nên không v́ đó mà nói ngay “Nhất-thiết chủng-trí”.

Ông Ca-Diếp! Các ông là người rất hiếm có, hay biết rơ Đức Như-Lai tùy nghi nói pháp, mà có thể tin, nhận. Sở dĩ v́ sao? “Chư Phật Thế-Tôn tùy nghi nói pháp khó hiểu, khó biết”.

Bấy giờ Đức Thế-Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên, liền nói kệ rằng:

Phật phá các cơi

Nên hiện ra đời

Tùy chúng-sinh muốn

Nói hết thẩy pháp.

Như-Lai tôn trọng

Trí-tuệ sâu xa

Pháp yếu lặng lẽ

Không cần nói vội.

Người trí có nghe

Th́ liền tin hiểu.

Kẻ ngu nghi ngờ

Th́ là mất hẳn.

V́ thế Ca-Diếp!

Tùy sức mà nói

Dùng hết mọi duyên…

Cho được chính-kiến.

Ca-Diếp nên biết

Ví như mây lớn

Nổi ở thế-gian

Phủ kín tất cả

Mây tuệ chứa nhuần

Chớp ḷe chiếu sáng

Tiếng sấm xa vang

Khiến chúng vui vẻ

Mặt trời che phủ

Trên đất mát mẻ

Mây mù tỏa khắp

Như được bóng râm

Mưa đều khắp nơi

Bốn phương dội xuống

Nước chẩy chan ḥa

Khắp đất đều ướt.

Núi, sông, hang hiểm

Răm rắp sinh ra

Cây cối cỏ thuốc

Lớn, nhỏ mọi thứ.

Trăm giống lúa mầm

Cùng mía và nho

Nhờ mưa thấm ướt

Đều được tốt tươi.

Đất khô đều ẩm

Cây thuốc xanh tươi

Mây mờ hiện ra

Nước mưa một vị.

Cỏ cây rừng rậm

Tùy loại thấm nhuần

Hết thẩy các cây

Hàng thượng, trung, hạ

Tùy theo lớn, nhỏ

Đều được lớn thêm

Cành, rễ, rọc, lá

Hoa, quả đẹp xinh

Một trận mưa đến

Đều được thấm nhuần.

Tùy theo thể-tướng

Tính phân lớn, nhỏ

Thấm ướt là một

Đều được tốt tươi.

Đức Phật cũng vậy

Hiện ra nơi đời

Như đám mây lớn

Che khắp tất cả.

Đă hiện ra đời

V́ các chúng-sinh

Phân-biệt diễn nói

Những pháp chân thật.

Đại Thánh Thế-Tôn

Ở trong tất cả

Các cơi trời, người…

Tuyên nói lời này:

Ta là Như-Lai

Bậc Lưỡng-túc Tôn

Xuất-hiện ra đời

Ví như mây lớn

Nhuần khắp tất cả

Chúng-sinh khô khao

Khiến đều khỏi khổ

Được vui yên ổn.

Vui cơi thế-gian

Và vui Niết-bàn.

Các chúng trời, người…

Dốc ḷng lắng nghe

Đều đến được đấy

Gần đấng Vô-thượng.

Ta là Thế-Tôn

Không ai b́ kịp!

an chúng-sinh

Nên hiện ra đời

V́ đại-chúng nói

Pháp tịnh cam-lồ.

Pháp đó một vị

Giải-thoát, Niết-bàn.

Dùng một diệu-âm

Diễn xướng nghĩa mầu

Thường v́ Đại-thừa

Mà gây duyên tốt.

Ta coi tất cả

Đều là b́nh-đẳng

Không có bỉ, thử

Cùng tâm ghét, yêu.

Ta không tham đắm

Cũng không hạn ngại

Hằng v́ hết thẩy

B́nh-đẳng nói pháp.

Ví dù một người

Chúng nhiều cũng vậy

Thường nói pháp mầu

Không hề việc khác.

Đi đứng, nằm, ngồi

Không hề chán mỏi.

Cơi đời đầy đủ

Như mưa ướt khắp

Trên, dưới, sang, hèn

Tŕ giới, hủy giới

Đầy đủ uy-nghi

Và không đầy đủ.

Chính-kiến, tà-kiển

Thông-minh, ngu-tối

Đều mưa pháp-vũ

Mà không mệt mỏi.

Hết thẩy chúng-sinh

Nghe pháp của ta

Tùy sức nhận được

Ở về các ngôi

Hoặc cơi trời, người

Chuyển-luân thánh-vương

Các vua Thích, Phạm

Là cỏ thuốc nhỏ.

Hiểu pháp vô-lậu

Chúng được Niết-bàn

Khởi sáu phép thông

Và ba phép minh

Riêng ở núi rừng

Thường tu thuyền-định

Chứng ngôi Duyên-giác

Là cỏ thuốc vừa.

Cầu nơi Thế-Tôn

Tu sẽ thành Phật

Tu định tinh-tiến

Là cỏ thuốc lớn.

Lại các Phật-tử!

Chuyên tâm Phật đạo

Làm hạnh Từ-bi

Biết ḿnh thành Phật

Quyết định không ngờ

Đó là cây nhỏ.

An-trụ thần-thông

Chuyển xe bất-thoái

Độ ngh́n trăm ức

Vô-lượng chúng-sinh

Những Bồ-tát đó

Gọi là cây lớn.

Phật b́nh đẳng nói

Như vị nước mưa

Tùy tính chúng-sinh

Hưởng thụ bất đồng.

Như cây cỏ kia

Đượm nhuần đều khác.

Phật lấy đó dụ

Phương-tiện mở bày

Tất cả ngôn-từ

Diễn nói một pháp.

Với trí-tuệ Phật

Như giọt nước biển

Ta mưa pháp-vũ

Tràn đầy thế-gian.

Pháp toàn một vị

Tùy sức tu-hành.

Như rừng rậm kia

Mọi cây cỏ thuốc

Tùy theo lớn, nhỏ

Dần thêm tốt tươi

Pháp của chư Phật

Thường dùng một vị

Khiến cho thế-gian

Đều được đầy đủ.

Tu-hành dần dần

Đều được đạo quả

Thanh-văn, Duyên-giác

Ở chốn núi rừng

Trụ thân sau cùng

Nghe pháp chứng quả

Đó là cỏ thuốc

Đều được lớn thêm.

Nếu các Bồ-tát

Trí-tuệ bền chắc

Thấu suốt ba cơi

Cầu Tối-thượng-thừa

Đó là cây nhỏ

Mà được lớn thêm.

Có người trụ thuyền

Được sức thần-thông

Nghe nói pháp “Không”

Ḷng rất vui mừng

Phóng vô số quang

Độ cho chúng-sinh

Đó là cây lớn

Được lớn tốt thêm.

Này ông Ca-Diếp!

Pháp Phật nói ra

Như đám mây lớn

Một vị nước mưa

Nhuận nơi hoa người

Đều được thành quả.

Ca-Diếp nên biết!

Ta dùng nhân-duyên

Các món thí-dụ

Mở bảo đạo Phật

Là ta phương-tiện

Chư Phật cũng vậy.

Nay v́ các ông

Nói việc rất thực

Các chúng Thanh-văn

Không phải diệt-độ

Việc các ông làm

Là đạo Bồ-tát

Tu học lần lần

Sẽ đều thành Phật.

 

 

KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA

 

PHẨM “THỤ KƯ” THỨ SÁU

 

Nghe ĐH Minh-Quang Nguyễn Lê Đức giảng tại Chùa Hải-Đức hồi 11 giờ sáng ngày 8 tháng 2 năm 2009. Bấm chuột phải để hạ tải.

Khi ấy Đức Thế-Tôn nói bài kệ rồi, bảo các đại-chúng và xướng lên rằng: “Đệ-tử ta đây là ông Đại-Ca-Díếp, về đời sau này, sẽ phụng thờ ba trăm muôn ức chư Phật Thế-Tôn, cúng-dàng, cung-kính, tôn trọng, ngợi khen, rộng nói vô-lượng đại-pháp của chư Phật, ở thân sau cùng liền được thành Phật, hiệu là Quang-Minh Như-lai, Ứng-cúng, Chính-biến-tri, Minh-hạnh-túc, Thiện-thệ, Thế-gian-giải, Vô-thượng-sĩ, Điều-ngự trượng-phu, Thiên Nhân-sư, Phật, Thế-Tôn. Nước đó tên là Quang-Đức, kiếp tên là Đại-Trang-Nghiêm. Đức Phật sống lâu mười hai tiểu-kiếp, chính pháp ở đời hai mươi tiểu-kiếp, tượng pháp cũng ở đời hai mươi tiểu-kiếp. Cơi nước trang nghiêm đẹp đẽ, không có các thứ xấu xa nhơ bẩn: ngói sỏi, gai góc, tiện-lợi bất tịnh. Nước đó bằng phẳng, không có cao, thấp, hầm hố, g̣ đống. Ngọc lưu-ly làm đất, cây báu làm thành hàng, vàng ṛng làm giây, giăng hai bên đường- Các thứ hoa báu rải khắp, các nơi sạch sẽ. Bồ-tát ở nước đó nhiều vô-lượng ngh́n ức; các hàng Thanh-văn cũng nhiều vô sổ, không có việc ma, ví dù có ma và dân ma, đều là người hộ-tŕ Phật Pháp”.

Bấy giờ Đức Thế-Tôn, muốn tuyên lại nghĩa trên, liền nói kệ rằng:

Bảo các Tỷ-khưu:

Ta dùng mắt Phật

Thấy ông Ca-Diếp

Về đời sau đây

Quá vô số kiếp

Sẽ được thành Phật.

Và đời sau đây

Cúng-dàng tôn-kính

Ba trăm muôn ức

Chư Phật Thế-Tôn

V́ cầu Phật tuệ

Tu-hành thanh-tịnh

Cúng-dàng tối thượng

Nhị-túc-tôn rồi

Tụ tập hết thẩy

Trí-tuệ vô-thượng

Đến thân sau cùng

Được thành quả Phật.

Nước đó thanh-tịnh

Đất bằng lưu-ly

Nhiều thứ cây báu

Bày hàng bên đường.

Ai thấy cũng vui

Thường tỏa hương thơm

Rải các hoa quư

Những thứ lạ thường

Làm cho trang-nghiêm.

Đất đai bằng phẳng

Không có hầm hố

Các hàng Bồ-tát

Kể không thể xiết.

Tâm đều ḥa vui

Đến thần-thông lớn

Phụng-tŕ chư Phật.

Kinh sách Đại-thừa

Các hàng Thanh-văn

Thân vô-lậu sau

Là Pháp-vương tử

Cũng không kể xiết.

Dù dùng thiên-nhăn

Cũng không đếm được.

Phật nước đó thọ

Hai mươi tiểu-kíếp.

Chính pháp ở đời

Hai mươi tiểu-kiếp.

Tượng pháp cũng ở

Hai mươi tiểu-kiếp.

Đức Phật Quang-Minh

Việc Ngài như vậy.

Bấy giờ Ngài Đại-Mục-Kiền-Liên, Ngài Tu-Bồ-Đề, Ngài Ma-ha Ca-Chiên-Diên ... thẩy đều run sợ, một ḷng chắp tay, chiêm-ngưỡng dung nhan của Đức Thế-Tôn mắt không tạm rời, ai nấy đồng thanh mà nói kệ rằng:

Đấng Đại Hùng Thế-Tôn

Vua Pháp các họ Thích

V́ thương sót chúng con

Mà ban giọng tiếng Phật.

Nếu thâm tâm con biết

Thấy Phật thụ-kư cho

Như dùng Cam-lộ tắm

Trừ nóng được mát mẻ

Như từ nước đói đến

Bỗng gặp cỗ của vua

Ḷng con đang nghi sợ

Chưa dám lấy ăn ngay

Nếu được vua chỉ giáo

Th́ sau mới dám ăn.

Chúng con nay cũng vậy

Hằng lo lỗi Tiểu-thừa

Không biết làm thế nào

Được tuệ vô-thượng Phật.

Dù nghe âm-thanh Phật

Nói chúng con thành Phật

Ḷng con đang lo sợ

Như chưa dám ăn ngay

Nếu được Phật thụ-kư

Con mới được yên vui

Đấng Đại-hùng Thế-Tôn

Thường muốn cho đời yên

Xin thụ-kư cho con

Như đói cần cho ăn.

Bấy giờ Đức Thế-Tôn biết rơ chỗ tâm niệm của các vị đại đệ-tử. Ngài liền bảo các vị Tỷ-khưu rằng: “Ông Tu-Bồ-Đề đây về đời sau này, phụng thờ thân cận cúng-dàng, cung-kính, khen ngợi, ba trăm muôn ức na-do-tha Đức Phật, thường tu phạm-hạnh, thực-hành đầy đủ đạo Bồ-tát, đến thân sau cùng, được thành quả Phật, hiệu là Danh-Tướng Như-Lai, Ứng-cúng, Chính-biến-tri, Minh-hạnh-túc, Thiện-thệ, Thế gian-giải, Vô-thượng-sĩ, Điều-ngự trượng-phu, Thiên Nhân-sư, Phật, Thế-Tôn.

Kiếp tên Hữu-Bảo, nước tên Bảo-Sinh. Nước đó bằng phẳng, ngọc pha-lê làm đất, cây báu trang-nghiêm, không có g̣, hầm, cát, sỏi, gai góc, tiện-lợi dơ dáy. Hoa báu phủ đất, khắp nơi đều thanh-tịnh. Nhân-dân nước đó đều ở trên đài báu, lầu gác làm bằng ngọc quư. Hàng Thanh-văn đệ tử nhiều vô-lượng vô-biên không thể tính đếm, thí-dụ mà hay biết được. Các hàng Bồ-tát cũng nhiều vô số muôn ngh́n ức na-do-tha. Đức Phật thọ mệnh mười hai tiểu-kiểp, chính pháp ở đổi hai mươi tiểu-kiếp, tượng pháp ở đời cũng hai mươi tiểu-kiếp. Đức Phật nước đó thường v́ bốn chúng nói Pháp, ở trên hư không, độ thoát cho vô-lượng Bồ-tát, và hàng Thanh-văn.

Khi ấy Đức Thể-Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên, liền nói kệ rằng:

Các chúng Tỷ-khưu!

Ta bảo các ông

Đều nên một ḷng

Nghe lời ta nói:

Đại đệ-tử ta

Tu-Bồ-Đề đây

Sẽ được thành Phật

Hiệu là Danh-Tướng.

Cúng-dàng vô số

Muôn ức chư Phật.

Làm theo lời Phật.

Dần đủ đạo lớn

Thân rốt sau được

Ba mươi hai tướng

Đẹp đẽ uy nghiêm

Tựa như núi báu.

Cơi nước của Phật.

Nghiêm-tịnh bậc nhất.

Chúng-sinh thấy Ngài

Ai cũng mến ưa

Phật ở trong đó

Độ vô-lượng chúng.

Trong Pháp của Phật

Bồ-tát đông nhiều

Thẩy đều linh lợi

Chuyển xe bất thoái.

Nước đó thường lấy

Bồ-tát trang nghiêm.

Các hàng Thanh-văn

Số nhiều khôn xiết.

Đều được tam-minh

Đủ sáu thần-thông

Và tám giải-thoát

Có uy-đức lớn

Đức Phật nói Pháp

Hiện ra vô-lượng

Thần-thông biến hóa

Không thể nghĩ bàn

Các cơi trời, người

Nhiều như Hằng-sa

Đều cùng chắp tay

Nghe lới Phật dạy.

Đức Phật đó thọ

Mười hai tiểu-kiếp.

Chính pháp ở đời

Hai mươi tiểu-kiếp.

Tượng pháp cũng ở

Hai mươi tiểu-kíếp.

Bấy giờ Đức Thế-Tôn lại bảo các hàng Tỷ-khưu rằng: “Nay ta bảo cho các ông: ông Đại-Ca-Chiên-Diên đây, về đời sau này, dùng các đồ cúng, cúng-dàng tôn thờ, cung-kính, tôn trọng tám ngh́n ức Đức Phật. Sau khi chư Phật diệt-độ đều xây tháp miếu cao ngh́n do-tuần, ngang, dọc bằng nhau, năm trăm do-tuần, dùng đồ thất bảo, vàng, bạc, ngọc lưu-ly, xà-cừ, mă-năo, chân-châu, mai-khôi hợp lại làm thành. Dùng các thứ hoa làm tràng anh-lạc, hương thoa, hương bột, hương đổt, tán lụa, tràng phan cúng-dàng tháp miếu.

Sau đó, lại sẽ cúng-dàng hai muôn ức Đức Phật, cũng lại như thế. Cúng-dàng chư Phật đó rồi, thực hành đầy đủ đạo Bồ-tát, sẽ được thành Phật, hiệu là Diêm-Phù Na-Đề Kim-Quang Như-Lai, Ứng-cúng, Chính-biến-tri, Minh-hạnh-túc, Thiện-thệ, Thế-gian-giải, Vô-thượng-sĩ, Điều-ngự trượng-phu, Thiên Nhân-sư Phật, Thế-Tôn.

Nước đó bằng phẳng, ngọc pha-lê làm đất, cây báu đẹp đẽ trang-nghiêm, vàng ṛng làm giây giăng hai bên đường, hoa quư rải đất, khắp nơi thanh-tịnh, ai thấy cũng đều hoan-hỷ, không có bốn tên ác đạo: địa-ngục, ngạ-quỷ, súc-sinh và a-tu-la. Lại có các hàng trời, người, những bậc Thanh-văn, và các Bồ-tát vô-lượng muôn ức trang-nghiêm cơi đó. Đức Phật thọ mệnh mười hai tiểu-kiếp, chính pháp ở đời hai mươi tiểu-kiếp, tượng pháp cũng trụ hai mươi tiểu-kiếp.

Khi ấy Đức Thế-Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên, liền nói kệ rằng:

Các chúng Tỷ-khưu!

Đều một ḷng nghe

Như lời ta nói

Đúng thực không sai.

Ông Ca-Chiên-Diên

Sẽ đùng hết thẩy

Đồ cúng tốt đẹp

Cúng-dàng chư Phật.

Sau Phật diệt-đô

Dựng tháp bảy báu

Cũng dùng hoa hương

Cúng-dàng Xá-lợi

Đến thân sau cùng

Được trí-tuệ Phật

Thành ngôi Chính-giác.

Cơi nước thanh-tịnh

Độ thoát vô-lượng

Muôn ức chúng-sinh

Đều được mười phương

Đến nơi dâng-cúng.

Hào-quang của Phật

Không ǵ sánh bằng

Phật ấy hiệu là:

Diêm-Phù Kim-Quang.

Bồ-tát, Thanh-văn

Dứt hết hữu-lậu

Vô-lượng vô số

Trang-nghiêm nước đó.

Bấy giờ Đức Thế-Tôn lại bảo đại-chúng rằng: Nay ta bảo cho các ông! Ông Đại-Mục-Kiền-Liên đây, sẽ dùng hết thẩy đồ cúng, cúng-dàng, cung-kính, tôn-trọng, tám ngh́n chư Phật. Sau khi chư Phật diệt-độ, đều xây tháp miếu cao ngh́n do-tuần, ngang đọc đều bằng nhau năm trăm do-tuần. Dùng bảy báu : vàng, bạc, ngọc lưu-ly, xà-cừ, mă-năo, chân-châu, mai-khôi hợp lại làm nên. Dùng các thứ hoa làm tràng anh-lạc, hương thoa, hương bột, hương đốt, tán lụa phan phướn để cúng-dàng Phật. Về sau lại sẽ cúng-dàng hai trăm muôn ức chư Phật, cũng lại như thế, nhiên hậu sẽ được thành Phật, hiệu là : Đa-Ma-La-Bạt Chiên-Đàn-Hương Như-Lai, Ứng-cúng, Chính-biến-tri, Minh-hạnh-túc, Thiện-thệ, Thế-gian-giải, Vô-thượng-sĩ, Điều-ngự trượng-phu, Thiên Nhân-sư, Phật, Thể-Tôn.

Kiếp đó tên là Hỷ-Măn, nước tên là Ư-Lạc. Nước đó bằng phẳng: ngọc pha-lê làm đất, cây báu đẹp đẽ trang-nghiêm, rải hoa chân-châu, khắp nơi đều là thanh-tịnh, ai nấy trông thấy cũng hoan-hỷ. Trời, người, rất đông, các hàng Bồ-tát, Thanb-văn số nhiều vô-lượng. Đức Phật thọ mệnh hai mươi bốn tiểu-kiếp, chính pháp ở đời bốn mươi tiểu-kiếp, tượng pháp cũng trụ bốn mươi tiểu-kiếp.

Khi ấy Đức Thế-Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên, liền nói kệ rằng:

Đệ-tử ta đây:

Đại Mụe-Kiền-Liên

Bỏ thân này rồi

Được gặp tám ngh́n

Hai trăm muôn ức

Chư Phật Thế-Tôn

V́ cầu đạo Phật

Cung-kính cúng-dàng

Ở nơi chư Phật.

Thường tu phạm hạnh

Hàng vô-lượng kiếp

Phụng tŕ Phật pháp.

Sau khi Phật diệt

Xây tháp bảy báu

Tháp vàng tiêu biểu

Hương hoa, kỹ nhạc

Dùng để cúng-dàng

Tháp miếu của Phật

Dần dần đầy đủ

Đạo Bồ-tát rồi

Ở nước Ư-Lạc

Được thành Phật quả

Hiệu Đa-Ma-La

Bạt-Chiên-Đàn-Hương.

Đức Phật thọ mệnh

Hai mươi bốn kiếp

Thường v́ trời, người

Diễn nói Phật đạo

Vô-lượng Thanh-văn

Như cát sông Hằng

Tam minh, lục thông

Có uy-đức lớn

Bồ-tát vô số

Chí bền tinh-tiến

Với trí-tuệ Phật

Đều không thoái chuyển.

Sau Phật diệt-độ

Chính pháp ở đời

Bốn mươi tiểu-kiếp

Tượng pháp cũng vậy

Các đệ-tử ta

Uy-đức đầy đủ

Số năm trăm người

Về đời mai sau

Đều thụ-kư cho

Được thành Phật đạo.

Ta và các ông

Nhân-duyên đời trước

Nay ta sẽ nói

Các ông lắng nghe.  

 

 

KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA

 

PHẨM “HÓA THÀNH DỤ” THỨ BẢY

 

Nghe ĐH Minh-Quang Nguyễn Lê Đức giảng tại Chùa Hải-Đức hồi 11 giờ sáng ngày 22 tháng 2 năm 2009. Bấm chuột phải để hạ tải.

Đức Phật bảo các vị Tỷ-khưu: về đời quá-khứ vô-lượng vô-biên a-tăng-kỳ kiếp không thể nghĩ bàn được. Bấy giờ có Đức Phật hiệu là Đại-Thông Trí-Thắng Như-Lai, Ứng-cúng, Chính-biến-tri, Minh-hạnh-túc, Thiện-thệ, Thế-gian-giải, Vô-thượng-sĩ, Điều-ngự trượng-phu, Thiên Nhân-sư, Phật, Thế-Tôn. Nước đó tên là Hảo-Thành, và kiếp tên là Đại-Tướng.

Các ông Tỷ-khưu! Đức Phật kia từ khi diệt-độ tới nay, rất là lâu xa. Ví như những trái đất (địa chủng) ở khắp cơi tam-thiên đại-thiên thế-giới, giả sử có người lấy những trái đất đó mài làm thành mực, rồi đi qua hàng ngh́n cơi nước ở phương Đông mới chấm xuống một điểm lớn bằng hạt bụi, lại đi qua ngh́n quốc-độ, lại chấm xuống một điểm. Cứ như thế lần lượt đi chấm hết số mực mài bằng các trái đất ấy, vậy ư các ông thế nào? Những quốc-độ đó, dù là thầy dạy toán, hay đệ-tử của thầy dạy toán, có thể biết được số đó chăng?

Dạ, bạch Đức Thế-Tôn! Không thể biết được.

Các ông Tỷ-khưu! Người đó đi qua bao nhiêu cơi nước, dù chấm hay không chấm số mực đều nghiền nát thành bụi, mỗi một hạt bụi là một kiếp, mà từ khi Đức Phật kia diệt-độ tới nay, lại nhiều hơn sổ đó vô-lượng vô-biên trăm ngh́n muôn ức a-tăng-kỳ kiếp. Ta dùng sức thấy biết của Như-Lai xem kiếp số lâu xa kia tựa như ngày nay.

Khi ấy Đức Thế-Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên, liền nói kệ rằng:

Ta nhớ đời quá-khứ

Vô-lượng vô-biên kiếp

Có Phật Lưỡng-túc-tôn

Là Đại-Thông-Trí-Thắng.

Nếu người dùng sức mài

Cơi tam-thiên, đại-thiên…

Hết cả các trái đất

Đều đem làm thành mực

Đi qua ngh́n cơi nước

Mới chấm một điểm bụi.

Cứ chấm măi như thế

Hết các bụi mực này.

Những cơi nước như thế

Chấm cùng với không chấm…

Lại nghiền hết thành bụi

Mỗi hạt bụi một kiếp.

Những số bụi nhỏ này

Kiếp đó nhiều hơn thế.

Phật kia diệt tới nay

Kiếp khôn lường như thế.

Trí vô-ngại Như-Lai

Biết Phật kia diệt-độ

Và Bồ-tát, Thanh-văn

Thấy như nay diệt-độ.

Các Tỷ-khưu nên biết!

Trí Phật sạch nhiệm-mầu

Vô-lậu không ngăn ngại

Thông suốt vô-lượng kiếp.

Đức Phật bảo các vị Tỷ-khưu: Đức Phật Đại Thông Trí-thắng thọ năm trăm bốn mươi muôn ức na-do-tha kiếp. Đức Phật ấy vốn ngồi ở nơi đạo-tràng, phá quân ma rồi, khi Ngài sắp thành đạo Vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác, mà Phật pháp không hiện ra ở trước như thể một tiểu-kiếp, măi đến mười kiếp Ngài ngồi kiết-già-phu, thân tâm không hề lay động, mà pháp của chư Phật vẫn c̣n chẳng hiện ra ở trước.

Bấy giờ chư Thiên cơi trời Đao-Lợi, trước hết v́ Đức Phật kia, mà ở dưới gốc cây Bồ-đề giải ṭa sư-tử cao một do tuần. Đức Phật ngồi ở nơi đây được đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác. Khi Ngài mới ngồi vàn ṭa đó, th́ các vị vua Phạm-thiên, mưa xuống các thứ hoa cơi trời, bề mặt bốn mươi do-tuần, gió thơm thoảng đưa tới, thổi bỏ những cánh hoa tàn, lại rải hoa mới xuống, cứ tiếp tục như thế đủ mười tiểu-kiếp, thường mưa những thứ hoa đó để cúng-dàng Đức Phật, cho đến khi diệt-độ. Các vị trời cơi Tứ-thiên-vương v́ cúng-dàng Phật cho nên thường đánh trống cơi trời, ngoài ra chư thiên cơi khác ḥa tấu kỹ-nhạc cơi trời đủ mười tiểu-kiếp, cho đến khi Ngài diệt-độ cũng lại như thế.

Các Tỷ-khưu! Đức Phật Đại-Thông Trí-Thắng măi đến hơn mười tiểu-kiếp, pháp của chư Phật mới hiện ra ở trước và thành ngôi vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác. Khi Đức Phật này chưa đi xuất-gia, có mười sáu người con. Người con thứ nhất tên là Trí-Tích. Những người con ấy, đều có các thứ đồ chơi quư giá lạ thường; khi thấy nghe cha được đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác, đều bỏ những đồ quư giá kia đến chốn Phật. Các bà mẹ thướt mướt theo đi tiễn đưa. Tổ-phụ là vua Chuyển-Luân Thánh-Vương cùng một trăm vị đại-thần và hơn trăm ngh́n muôn ức nhân-dân cùng vây quanh đi theo đến chốn đạo-tràng, ai nấy đều muốn được thân-cận Đức Đại-Thông Trí-Thắng Như-Lai để cúng-dàng, cung-kính, tôn-trọng, khen ngợi. Khi đến nơi rồi, đầu mặt lễ sát dưới chân, và nhiễu Phật ba ṿng rồi một ḷng chắp tay chiêm-ngưỡng Đức Thể-Tôn, mà dùng kệ tụng rằng:

Thế-Tôn uy-đức lớn

V́ cứu-độ chúng-sinh

Hằng vô-lượng ức năm

Nay mới được thành Phật.

Các nguyện đă đầy đủ

Vô-thượng quư hóa thay!

Thế-Tôn thật hiếm có

Một lần ngồi mười kiếp

Thân thể và chân tay

Lặng lẽ yên bất động

Nơi tâm thường vẳng lặng

Chưa từng có tán loạn

Rốt ráo tịch-diệt măi

Ở yên pháp vô-lậu

Nay thấy Đức Thế-Tôn

An-ổn thành Phật đạo.

Chúng con được thiện lợi

Khen ngợi rất vui mừng

Chúng-sinh thường đau khổ

Tối tăm không thầy dạy

Không biết đạo diệt-khổ

Không biết cầu giải-thoát

Chốn ác đêm dài thêm

Hàng chư thiên giảm bớt

Từ tối vào chỗ tối

Lâu chẳng nghe tên Phật.

Nay Phật được Tối-thượng

Đạo an-ổn vô lậu

Chúng con và trời, người

V́ được lợi-ích lớn.

V́ thế đều cúi đầu

Nương về đấng Vô-thượng.

Khi ấy mười sáu vương-tử dùng lời kệ ngợi khen Phật rồi, ân-cần cầu thỉnh Đức Thế-Tôn chuyển xe diệu pháp, đều nói lên rằng: “Cúi xin Đức Thế-Tôn rủ ḷng thương mà nói pháp, khiến cho cơi trời, cơi người được nhiều lợi ích yên vui”. Lại nói kệ rằng:

Đấng Đại-Hùng vô-thượng

Trăm phúc tướng trang-nghiêm

Được trí-tuệ cao vời

Xin v́ đời diễn nói:

Độ thoát cho chúng con

Và các loài chúng-sinh

Phân biệt chỉ dậy rơ

Cho được Trí-tuệ Phật

Nếu chúng con thành Phật

Chúng-sinh cũng được thế

Thế-Tôn biết chúng-sinh

Nơi thâm tâm suy nghĩ

Và biết chỗ hành đạo

Lại biết sức trí-tuệ

Cầu vui và tu phúc

Chỗ nghiệp trước ḿnh làm

Thế-Tôn đều biết hết

Nên chuyển xe vô-thượng.

Phật bảo các vị Tỷ-khưu: Đức Phật Đại-Thông Trí-Thắng khi được đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác, th́ ở khắp mười phương đều có năm trăm muôn ức thế-giới của chư Phật, sáu điệu đều rung động. Trong các nước đó, những chỗ tối tăm mà ánh sáng mặt trời mặt trăng không thể soi tới, th́ nay đều sáng rực rỡ, chúng-sinh trong cơi đó đều thấy rơ nhau, và ai nấy đều nói lên rằng: “Trong đây làm sao bỗng nhiên sinh ra chúng sinh?” Lại các cơi nước đó, từ nơi cung-điện của chư thiên, cho đến cơi Phạm-cung, sáu điệu rung động. Ánh sáng rực rỡ chiếu sáng khắp cả thế-giới, hơn cả ánh sáng của các cơi Trời.

Nghe ĐH Minh-Quang Nguyễn Lê Đức giảng tại Chùa Hải-Đức hồi 11 giờ sáng ngày 1 tháng 3 năm 2009. Bấm chuột phải để hạ tải.

Bấy giờ ở trong năm trăm muôn ức các quốc-độ về phương Đông, cung-điện của cơi Phạm-thiên sáng suốt rực rỡ gấp bội ánh sáng ngày thường. Các vị vua cơi Phạm-thiên đều tự nghĩ rằng: “Lạ thay! Hôm nay cung-điện hiện ra ánh sáng mà từ xưa chưa từng có? V́ nhân-duyên ǵ mà hiện ra tướng ánh sáng này?”

Khi ấy các vua Phạm-thiên liền đều đi đến với nhau cùng bàn việc đó. Bấy giờ trong chúng có một vị vua Đại-Phạm-thiên tên là Cứu-Nhất-Thiết v́ các Phạm-chúng mà nói kệ rằng:

Cung-điện của chúng ta

Ánh sáng chưa từng có

Đây là lư do ǵ?

Ta nên cùng t́m xem

Là trời sinh đức lớn

Hay Phật hiện ra đời?

Mà ánh sáng lớn này

Chiếu khắp cả mười phương?

Bấy giờ năm trăm muôn ức quốc-độ, các vua Phạm-vương, cùng hội họp ở cung-điện, đều lấy vạt áo đựng các thứ hoa trời, rồi cùng đi đến phương Tây, để t́m tướng đó, th́ thấy Đức Đại-Thông Trí-Thẳng Như-Lai, ngồi trên toà sư-tử, ở nơi đạo-tràng dưới gốc cây Bồ-đề. Các hàng chư thiên, long-vương, càn-thát-bà, khẩn-na-la, ma-hầu-la-già, nhân và phi nhân... cung-kính vây quanh, và thấy mười sáu vị vương-tử thỉnh Phật chuyển xe diệu-pháp. Tức thời các Phạm-thiên đầu mặt lễ Phật, nhiễu trăm ngh́n ṿng, liền lấy hoa trời rải lên trên Đức Phật. Hoa của Phạm-thiên giải cao như núi Tu-di, và đem cúng-dàng cây Bồ-đề của Phật. Cây Bồ-đề đó cao mười do-tuần. Dâng hoa cúng-dàng rồi, ai nấy đều đem cung-điện dâng lên Đức Phật kia mà bạch rằng: “Cúi xin Ngài đoái thương mà ban cho lợi-ích, chúng con dâng hiến cung-điện này, xin Ngài rủ ḷng nhận cho”.

Bấy giờ các vua Phạm-thíên ở ngay trước Phật, đều đồng thanh dùng kệ khen rằng:

Thế-Tôn rất hiếm có

Thật khó gặp gỡ được!

Đủ vô-lượng công-đức

Hay cứu giúp hết thẩy

Đại-sư cơi trời, người

Thương sót cả thế-gian

Chúng-sinh khắp mười phương

Đều được nhờ lợi-ích

Nơi chúng con tới đây

Năm trăm muôn ức nước

Bỏ vui sâu thuyền-định

V́ muốn cúng-dàng Phật

Chúng cơn phúc đời trước

Cung-điện rất trang-nghiêm

Nay đem dâng Thế-Tôn

Xin Ngài thương chấp nhận.

Khi ấy các vua Phạm-thiên, dùng kệ khen ngợi Phật rồi, đều cùng bạch rằng: “Cúi xin Đức Thế-Tôn chuyển xe diệu-pháp để độ thoát cho chúng-sinh mà mở đạo Niết-bàn”.

Bấy giờ các vua Phạm-thiên đều một ḷng đồng thanh mà nói kệ rằng:

Đấng Đại-Hùng Thế-Tôn

Xin Ngài diễn nói pháp

Dùng sức đại từ-bi

Độ chúng-sinh khổ năo.

Khi ấy Đức Đại-Thông Trí-Thắng Như-Lai im lặng nhận cho.

Lại nữa, các ông Tỷ-khưu! Năm trăm muôn ức cơi nước ở phương Đông-Nam, các vua Phạm-thiên, đều tự thấy ánh sáng ở cung-điện chiếu rực rỡ, từ xưa chưa từng có, đều vui mừng hớn hở sinh ra tâm hi-hữu, liền đi đến với nhau cùng bàn việc đó. Trong chúng bấy giờ có một vị Đại-Phạm-thiên-vưong tên là Đại-Bi, v́ các phạm-chúng mà nói kệ rằng:

Việc đó nhân-duyên ǵ

Mà hiện ra tướng ấy?

Cung-điện của chúng ta

Sáng suốt xưa chưa có

V́ đức lớn trời sinh

Hay Phật hiện ra đời?

Tướng này chưa từng thấy

Hăy nhất tâm t́m cầu

Qua ngh́n muôn ức cơi

Cùng xét t́m điềm đó

Phần nhiều Phật ra đời

Độ chúng-sinh thoát khổ.

Bấy giờ năm trăm muôn ức các vua Phạm-thiên cùng họp ở cung-điện; đều lấy vạt áo đựng các hoa trời, cùng nhau đi đến phương Tây-Bắc để t́m kiếm tướng đó, th́ thẩy Đức Đại-Thông Trí-Thắng Như-Lai ngồi trên ṭa sư-tử, ở nơi đạo-tràng, dưới gốc cây Bồ-đề, các vị chư thiên, long-vương, càn-thát-bà, khẩn-na-la, ma-hầu-la-già, nhân với phi nhân, thẩy đều cung-kính vây quanh, và thấy mười sáu vị vương-tử thỉnh Phật chuyển xe diệu-pháp.

Khi ấy các vua Phạm-thiên đầu mặt lễ Phật, rồi nhiễu một trăm ngh́n ṿng, và lấy hoa trời giải lên Đức Phật. Hoa giải cúng Phật, cao như núi Tu-đi, và đem cúng-dàng cây Bồ-đề của Phật mà bạch rằng: “Cúi xin Ngài đoái thương mà ban cho lợi-ích, chúng con hiến dâng cung-điện đây, xin Ngài rủ ḷng chấp nhận cho”.

Lúc đó các vua Phạm-thiên ở ngay trước Phật, một ḷng đồng thanh dùng kệ tụng rằng:

Thánh Chúa vua trong trời

Tiếng Ca-lăng tần-già

Thương sót các chúng-sinh

Chúng con nay kính lễ

Thế-Tôn bậc hiếm có

Lâu mới hiện một lần

Một trăm tám mươi kiếp

Qua không hề có Phật

Ba đường ác tràn đầy

Chúng chư thiên giảm bớt

Nay Phật hiện nơi đời

Làm mắt cho chúng-sinh

Chỗ người đời hướng về

Cứu giúp cho tất cả

Cha lành của chúng-sinh

Xót thương làm lợi-ích

Chúng con nhờ phúc trước

Nay được gặp Thế-Tôn.

Khi ẩy các vua Phạm-thiên dùng lời kệ khen ngợi Phật rồi, ai nấy đều bạch rằng: “Cúi xin Đức Thế-Tôn xót thương hết thẩy, mà chuyển xe diệu-pháp, độ thoát cho chúng-sinh”.

Khi ấy các vua Phạm-thiên một ḷng đồng thanh mà nói kệ rằng:

Đại Thánh chuyển pháp-luân

Hiển rơ mọi pháp tướng

Độ khổ năo chúng-sinh

Khiến được đại hoan-hỷ

Chúng-sinh nghe pháp này

Được đạo, hay sinh thiên

Giảm bớt mọi đường ác

Điều nhẫn, thiện tăng thêm.

Bấy giờ Đức Đại-Thông Trí-Thắng Như-Lai im lặng nhận lời.

Lại nữa, các vị Tỷ-khưu! Năm trăm muôn ức cơi nước ở phương Nam, các vua Đại-phạm đều thấy cung-điện của ḿnh sáng chiếu rực rỡ, từ xưa chưa bao giờ có, liền vui mừng hớn hở sinh tâm hi-hữu, liền đi đến với nhau cùng bàn việc đó. V́ lư-do ǵ mà cung-điện của chúng ta có ánh sáng như thế? Bấy giờ trong đại-chúng có một vị Đại-Phạm-thiên-vương tên là Diệu-Pháp, v́ các Phạm-chúng mà nói kệ rằng:

Các cung-điện chúng ta

Ánh sáng thật uy diệu

Đây không phải vô cớ

Tướng ấy nên t́m xem

Hàng hơn trăm ngh́n kiếp

Chưa từng thấy tướng này

Chắc đại-đức trời sinh?

Hay Đức Phật ra đời?Bẩy giờ năm trăm muôn ức các vua Phạm-thiên, cùng họp ở nơi cung-điện, đều lấy vạt áo đựng các hoa trời, rồi cùng đi đến phương Bắc t́m kiếm tướng này, thấy Đức Đại-Thông Trí-Thắng Như-Lai ngồi ṭa sư-tử, ở nơi đạo-tràng, dưới cây Bồ-đề, các vị chư thiên, long-vương, càn-thát-bà, khẩn-na-la, ma-hầu-la-già, nhân với phi nhân... thảy đều cung-kính vây quanh, và thấy mười sáu vị vương-tử, thỉnh Phật chuyển xe diệu-pháp.

Khi ấy các vua Phạm-thiên đầu mặt lễ Phật và nhiễu một trăm ṿng, liền lấy hoa trời rải lên trên Phật. Hoa rải cúng Phật cao như núi Tu-di và đem cúng-dàng cây Bồ-đề của Phật. Dâng hoa cúng-dàng rồi, ai nấy đều đem cung-điện dâng lên Đức Phật mà bạch rằng: “Cúi xin Ngài đoái thương mà ban cho sự lợi-ích, chúng con dâng cung-điện này, xin Ngài rủ ḷng nạp thụ cho”.

Bấy giờ các vua Phạm-thiên, liền ở trước Phật, một ḷng đồng thanh dùng kệ tụng rằng:

Thế-Tôn rất khó gặp!

Bậc phá mọi phiền-năo

Hơn trăm ba mươi kiếp

Nay mới được một lần

Những chúng-sinh đói khát

Nhờ mưa pháp tràn đầy

Từ xưa chưa từng thấy

Đấng vô-lượng trí-tuệ

Như hoa Ưu-đàm-bát

Hôm nay mới được gặp

Các cung-điện chúng con

Nhờ hào-quang đẹp đẽ

Thế-Tôn Đại-từ-mẫn

Xin Ngài thương nhận cho.

Khi ấy các vua Phạm-thiên dùng kệ khen ngợi Phật rồi, ai nấy đều bạch Phật rằng: “Cúi xin Đức Thế-Tôn, chuyển xe diệu-pháp, khiến cho hết thẩy thế-gian, chư thiên, ma phạm, sa-môn, bà-la-môn... đều nhờ sự an-ổn, mà được độ thoát”.

Bấy giờ các vua Phạm-thiên một ḷng đồng thanh làm bài kệ tụng rằng:

Xin đấng Thiên-nhân tôn

Chuyển xe pháp vô-thượng

Đánh vang trống pháp lớn

Và thổi loa pháp lớn

Mưa pháp lớn tràn đầy

Độ vô-lượng chúng-sinh

Chúng con đều quy thỉnh

Xin nói tiếng sâu xa.

Bấy giờ Đức Đại-Thông Trí-Thắng Như-Lai im lặng nhận lời. C̣n phương Tây Nam, cho đến phương dưới cũng đều như thế.

Khi ấy năm trăm muôn ức cơi nước về phương trên, các vị vua đại Phạm-thiên, ai nấy đều thấy cung-điện của ḿnh hào-quang rực rỡ uy-nghiêm, mà từ xưa chưa từng có, vui mừng hớn hở sinh tâm hi-hữu, liền đều đi đến với nhau, cùng bàn việc đó. V́ lư do ǵ cung-điện của chúng ta lại có ánh sáng như thế? Th́ trong chúng có một vị vua Đại-Phạm-thiên tên là Thi-Khí, v́ các Phạm-chúng mà nói kệ rằng:

Nay bởi lư do ǵ

Các cung-điện chúng ta

Sáng uy-đức rực rỡ

Đẹp đẽ chưa từng có

Tướng huyền diệu thế này

Từ xưa chưa từng thấy?

Vị đại-đức trời sinh

Hay Đức Phật ra đời?

Khi ấy năm trăm muôn ức các vua Phạm-thiên, cùng hội họp ở cung-điện, đều tay vạt áo đựng các hoa trời, rồi cùng đi đến phương dưới t́m kiếm tướng đó. Thấy Đức Đại-thông Trí-Thắng Như-Lai ngồi trên ṭa sư-tử ở nơi đạo-tràng, dưới cây Bồ-đề. Chư thiên, long-vương, càn-thát-bà, khẩn-na-la, ma-hầu-la-già, nhân với phi nhân... thẩy đều cung-kính vây quanh. Và thấy mười sáu vị vương-tử thỉnh Phật chuyển xe diệu-pháp.

Bấy giờ các vua Phạm-thiên đầu mặt lễ Phật, nhiễu quanh trăm ngh́n ṿng, liền lấy hoa trời rải lên Đức Phật. Chỗ rải hoa cao như núi Tu-di, và đem cúng-dàng cây Bồ-đề của Phật. Dâng hoa cúng-dàng rồi, ai nấy đều đem cung-điện dâng lên Đức Phật mà bạch rằng: “Cúi xin Ngài đoái thương mà ban cho lợi-ích, chúng con dâng cung-điện này, xin Ngài rủ ḷng nạp thụ cho”.

Khi ấy các vua Phạm-thiên ở ngay trước Phật, một ḷng đồng thanh làm kệ tụng rằng:

Hay thay thấy chư Phật!

Bậc Thánh-Tôn cứu đời

Hay ở ngục tam-giới

Cứu chúng-sinh ra khỏi

Trí-tôn khắp trời, người

Thương xót loài quần-manh

Ngài mở cửa cam-lộ

Rộng độ cho hết thẩy

Từ vô-lượng kiếp xưa

Qua không hề có Phật

Lúc Phật chưa ra đời

Mười phương thường mờ tối

Ba đường ác thêm nhiều

A-tu-la cũng thịnh

Chư thiên chúng giảm dần

Chết nhiều sa đường ác

Không theo Phật nghe pháp

Thường làm việc chẳng lành

Sắc lực và trí-tuệ

Hết thẩy đều giảm bớt

V́ tội-nghiệp, nhân-duyên

Tưởng vui và mất vui

Vin vào pháp tà-kiến

Không hiểu nghi tắc hay

Không được nhờ Phật dạy

Thường sa nơi đường ác

Phật là mắt của đời

Măi măi mới xuất-hiện

V́ thương xót chúng-sinh

Nên mới hiện ra đời

Vượt lên ngôi Chính-giác

Chúng con rất vui mừng

Và hết thẩy chúng khác

Vui mừng chưa từng có

Các cung-điện chúng con

Nhờ sáng nên đẹp đẽ

Nay đem dâng Thế-Tôn

Xin rủ thương chấp nhận

Nguyện đem công-đức này

Hướng về khắp tất cả

Chúng con và chúng-sinh

Đều được thành Phật đạo.

Bấy giờ năm trăm muôn ức các vua Phạm-thiên, dùng kệ khen ngợi Phật rồi, ai nấy đều bạch Phật rằng: “Cúi xin Đức Thế-Tôn, chuyển xe diệu-pháp khiến cho chúng con được nhiều yên-ổn, và được độ thoát”.

Khi ấy các vua Phạm-thíên nói bài kệ rằng:

Thế-Tôn chuyển xe pháp

Đánh trống pháp cam-lộ

Độ chúng-sinh khổ năo

Mở bảo đạo Niết-bàn

Xin nhận lời con thỉnh

Dùng giọng lớn nhiệm-mầu

Sót thương mà diễn nói

Tập pháp vô-lượng kiếp.

Bấy giờ Đức Đại-Thông Trí-Thắng Như-Lai nhận lời thỉnh cầu của các vua Phạm-thiên và mười sáu vị vương-tử ở khắp mười phương. Tức thời ba lần chuyển xe diệu-pháp thành mười hai hàng, dù là sa-môn, bà-la-môn, dù là trời ma, Phạm và cơi thế-gian khác, không ai có thể chuyển nổi. Nghĩa là khổ, là khổ tập, là khổ diệt, là đạo diệt khổ, và nói rộng ra mười hai pháp nhân-duyên: Vô-minh duyên Hành, Hành duyên Thức, Thức duyên Danh-sắc, Danh-sắc duyên Lục-nhập, Lục-nhập duyên Xúc, Xúc duyên Thụ, Thụ duyên Ái, Ái duyên Thủ, Thủ duyên Hữu, Hữu duyên Sinh, Sinh duyên Lăo, Tử, Ưu, Bi, Khổ-năo.

 Vô-minh diệt thời Hành diệt, Hành diệt thời Thức diệt, Thức diệt thời Danh-sắc diệt, Danh-sắc diệt thời Lục-nhập diệt, Lục-nhập diệt thời Xúc diệt, Xúc diệt thời Thụ diệt, Thụ diệt thời Ái diệt, Ái diệt thời Thủ diệt, Thủ diệt thời Hữu diệt, Hữu diệt thời Sinh diệt, Sinh diệt thời Lăo, Tử, Ưu, Bi, khổ-năo đều diệt. Khi Phật ở trong đại-chúng trời, người nói ra pháp này, có sáu trăm muôn ức na-do-tha người, v́ không lĩnh thụ được Nhất-thiết-pháp mà đối với các lậu, được tâm giải-thoát, và đều được phép thuyền-định, sâu xa mầu-nhiệm, đầy đủ ba phép minh, sáu phép thông, tám pháp giải-thoát.

Khi nói pháp lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ tư, th́ có ngh́n muôn ức Hằng-hà sa na-do-tha chúng-sinh… v́ cũng không lĩnh thụ được Nhất-thiết-pháp mà đối với các món lậu, tâm được giải-thoát. Từ đây trở về sau các hàng Thanh-văn sổ nhiều vô-lượng vô-biên không thể kể xiết.

Bấy giờ mười sáu vị vương-tử đều là đồng-tử đi xuất-gia làm sa-di, mọi căn linh-lợi, trí-tuệ sáng suốt, đă từng cúng-dàng trăm ngh́n muôn ức chư Phật, tu phạm-hạnh thanh-tịnh, để cầu đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác, đều bạch Phật rằng: Bạch Đức Thế-Tôn! Các vị đại-đức Thanh-văn ấy, hàng vô-lượng ngh́n muôn ức đều đă thành-tựu, Đức Thế-Tôn cũng nên v́ chúng con nói pháp vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác. Chúng con được nghe rồi, th́ đều cùng nhau tu học. Bạch Đức Thế-Tôn! Chí-nguyện của chúng con mong muốn được tri-kiến của Như-Lai, chỗ thâm tâm suy nghĩ ấy, Phật đều tự chứng biết.

Khi ấy ở trong đại-chúng vua Chuyển-luân Thánh-vương đem theo tám muôn ức người, thấy mười sáu vị vương-tử đi xuất-gia, những người ấy cũng xin đi xuất-gia, vua bèn ưng thuận cho.

Bấy giờ Đức Phật nhận lời thỉnh cầu của mười sáu vị sa-di hơn hai muôn kiếp rồi, liền ở trong bốn chúng nói kinh Đại-thừa này tên là “Diệu-Pháp Liên-Hoa Giáo Bồ-Tát Pháp, Phật Sở Hộ Niệm”. Đức Phật nói kinh ấy rồi, mười sáu vị sa-di v́ đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác, cũng đều cùng nhau thụ-tŕ đọc tụng lầu thông. Khi nói kinh này, mười sáu vị Bồ-tát Sa-di cũng đều tin theo. Ở trong hàng Thanh-văn cũng có người tin hiểu, ngoài ra các chúng-sinh c̣n có ngh́n muôn ức chủng-loại khác, đều sinh ḷng nghi hoặc. Thời-gian Phật nói kinh này tám ngh́n kiếp chưa từng ngừng bỏ. Phật nói kinh này rồi, liền vào thuyền-định, trong nơi tịnh-thất, tám vạn bốn ngh́n kiếp.

Khi ấy mười sáu vị Bồ-tát Sa-di biết Phật đă vào thuyền-định, ở trong tịnh-thất yên tĩnh, ai nấy đều lên ṭa pháp, cũng v́ bốn bộ chúng mà phân-biệt rộng nói kính “Diệu-Pháp Liên-Hoa” suốt tám vạn bốn ngh́n kiếp. Mỗi vị đều độ được sáu trăm muôn ức na-do-tha, Hằng-hà sa chúng-sinh, và chỉ bảo cho những điều lợi-ích yên vui, khiến cho họ phát tâm vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác.

Đức Phật Đại-Thông Trí-Thắng ngồi thuyền-định hơn tám vạn bốn ngh́n kiếp, từ nơi chính-định trở dậy, đi đến ṭa pháp khoan thai mà ngồi, bảo khắp đại-chúng rằng: “Mười sáu vị Bồ-tát Sa-di đây, rất là hy-hữu, mọi căn linh-lợi, trí-tuệ sáng suốt, đă từng cúng-dàng vô-lượng vô số ngh́n muôn ức chư Phật, và cũng ở chốn chư Phật thường tu phạm-hạnh, vâng giữ trí-tuệ của Phật, để mở bảo chúng-sinh, khiến cho được vào trong đạo. Các ông phải luôn thân-cận cúng-dàng.

Nghe ĐH Minh-Quang Nguyễn Lê Đức giảng tại Chùa Hải-Đức hồi 11 giờ sáng ngày 8 tháng 3 năm 2009. Bấm chuột phải để hạ tải.

Sở dĩ v́ sao? Nếu hàng Thanh-văn, Bích-chi-phật, và các Bồ-tát, hay tin theo lời mười sáu vị Bồ-tát Sa-di nói kinh pháp đó, mà vâng giữ không chê bai, th́ những người ấy, tất sẽ được đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác, và trí tuệ của Như-lai.

Đức Phật bảo các vị Tỷ-khưu: Mười sáu vị Bồ-tát Sa-di đó, thường ưa nói kinh Diệu-Pháp Liên-Hoa này, mỗi vị Bồ-tát đều hóa-độ được sáu trăm muôn ức na-do-tha, Hằng-hà, sa-đẳng chúng-sinh, và đời đời cùng chung nơi sinh với các Bồ-tát, theo các Bồ-tát nghe pháp, thẩy đều tin hiểu. Nhờ nhân-duyên ấy, được gặp bốn muôn ức chư Phật Thế-Tôn mà đến nay vẫn không ngừng nghỉ .

Các vị Tỷ-khưu! Ta nay bảo cho các ông: Mười sáu vị sa-di đệ-tử của Đức Phật kia, đều được thành đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác, và hiện nay đang thuyết-pháp ở khắp các cơi trong mười phương, có hàng vô-lượng ngh́n muôn ức Bồ-tát, Thanh-văn để làm quyến-thuộc.

Hai vị sa-di làm Phật ở phương Đông, vị thứ nhất tên là A-Súc ở nước Hoan-hỷ, vị thứ hai tên là Tu-Di-Đính. Hai vị làm Phật ở phương Đông-Nam, vị thứ nhất tên là Sư-Tử-Âm, vị thứ hai tên là Sư-Tử-Tướng. Hai vị làm Phật ở phương Nam, vị thứ nhất tên là Hư-Không-Trụ, vị thứ hai tên là Thường-Diệt. Hai vị làm Phật ở phương Tây-Nam, vị thứ nhất tên là Đế-Tướng, vị thứ hai tên là Phạm-Tướng. Hai vị làm Phật ở phương Tây, vị thứ nhất tên là A-Di-Đà, vị thứ hai tên là Độ-Nhất-Thiết Thế-Gian Khổ-Năo. Haí vị làm Phật ở phương Tây-bắc, vị thứ nhất tên là Đa-Ma-La-Bạt Chiên-Đàn-Hương Thần-Thông, vị thứ hai tên là Tu-Di-Tướng. Hai vị làm Phật ở phương Bắc, vị thứ nhất tên là Vân-Tự-Tại, vị thứ hai tên là Vân-Tự-Tại-Vương. Một vị làm Phật ở phương Đông-Bắc tên là Hoại-Nhất-Thiết Thế-Gian Khổ-Năo, c̣n ta là thứ mười sáu, hiệu là Phật Thích-Ca Mâu-Ni ở cơi Sa-Bà này, thành bậc vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác.

Các ông Tỷ-khưu! Lúc chúng ta c̣n làm sa-di, mỗi người đều giáo-hóa hàng vô-lượng trăm ngh́n muôn ức Hằng-hà-sa đẳng chúng-sinh, đều v́ đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác mà theo ta nghe pháp. Những chúng-sinh ấy, tới nay có người vẫn c̣n ở hàng Thanh-văn, ta thường lấy đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác giáo-hóa cho. Những người đó sẽ do pháp này mà dần dần vào trong Phật đạo.

Tại v́ sao? V́ trí-tuệ của Như-Lai khó tin khó hiểu lắm. Mà vô-lương Hằng-hà-sa đẳng chúng-sinh khi ấy, tức là Tỷ-khưu các ông, và sau khi ta diệt-độ, các vị Thanh-văn đệ-tử đời vị-lai vậy. Sau khi ta diệt-độ, lại có những đệ-tử không nghe kinh này, và cũng không biết, không hiểu những việc làm của Bồ-tát, tự cho ḿnh là được công-đức, rồi sinh ra tư-tưởng cho là diệt-độ sẽ vào Niết-bàn. Ta ở nước khác thành Phật lại có tên khác. Người đó tuy sinh ra tư-tưởng cho là diệt-độ vào Niết-bàn, mà ở nước kia cầu trí-tuệ của Phật, được nghe kinh này, duy chỉ có Phật-thừa mà được diệt-độ, ngoài ra không có thừa khác, trừ khi các Đức Như-Lai phương-tiện nói pháp.

Các ông Tỷ-khưu! Nếu một khi Đức Như-Lai tự biết giờ vào Níết-bàn đă đến, chúng lại thanh-tịnh, tin hiểu vững chắc, tỏ rơ “pháp không” , thâm-nhập vào pháp thuyền-định, Ngài liền họp các hàng Bồ-tát và Thanh-văn v́ đó nói kinh này. Ở thế-gian không có hai thừa mà được diệt-độ, duy nhất có một Phật-thừa mới được diệt-độ.

Các ông Tỷ-khưu! Các ông nên biết rằng: Đức Như-Lai dùng phương-tiện đi sâu vào từng căn tính của chúng-sinh, biết ư họ ưa thích pháp Tiểu-thừa, đắm sâu năm dục, v́ những chúng-sinh ấy mới nói ra Niết-bàn. Nếu khi người đó được nghe thời tin theo ngay.

Ví như nơi đường ác hiểm nghèo đáng sợ, dài hàng năm trăm do-tuần, vắng vẻ không người qua lại; nếu có nhiều người muốn vượt qua quăng đường đó, để đi đến chốn Bảo-sở. Có một vị đạo-sư rất thông-minh sáng suốt quen biết nơi đường hiểm ấy, thông hay bị tắc, rồi đem mọi người muốn vượt qua đường hiểm nạn đó. Những người được đi theo, giữa đường mỏi mệt muốn thoái lui, bạch với đạo-sư rằng: “Chúng tôi mỏi mệt mà lại sợ hăi, không thể tiến bước được nữa, quăng đường trước mặt c̣n xa, nay chúng tôi muốn trở lại”.

Bậc đạo-sư có nhiều chước phương-tiện liền nghĩ rằng: “Những người này thật đáng thương! Tại sao đành bỏ trân bảo lớn mà muốn trở lại?” Nghĩ như thế rồi, liền dùng sức phương-tiện, ở ngay giữa đường hiểm, hơn năm trăm do-tuần, hóa làm ra một cái thành lớn, rồi bảo mọi người rằng: “Các người đừng sợ sệt, mà cũng không nên rút lui! Nay thành lớn này có thể nghỉ ở trong đó sử-dụng tùy ư; nếu vào ở trong thành đó sẽ được yên vui; nếu muốn đi đến chỗ có trân bảo ở .rước kia th́ cũng có thể đi đến được”.

Khi ấy những người mỏi mệt kia, tâm rất vui mừng, khen rằng việc chưa từng có. Nay chúng con qua khỏi nơi đường hiểm này, rất được yên ổn. V́ thế mọi người đi thẳng vào trong Hóa-thành, sinh ra tư-tưởng đă được độ thoát một cách yên ổn.

Bấy giờ bậc đạo-sư biết những người này được nghỉ ngơi rồi, không c̣n mỏi mệt, liền diệt Hóa-thành và bảo họ rằng: “Các người nên đi đến chốn trân-châu, ngọc báu gần đây, nơi thành lớn này, ta hóa hiện ra để làm chỗ tạm nghỉ ngơi thôi”.

Các ông Tỷ-khưu! Đức Như-Lai cũng lại như thế, nay v́ các ông mà làm đại Đạo-sư. V́ biết nơi đường hiểm ác sinh-tử, phiền-năo là nguy-hiểm xa vời, nên phải vượt qua. Nếu chúng-sinh chỉ nghe một Phật-thừa th́ không muốn thấy Phật, và cũng không muốn gần gũi. Liền nghĩ rằng: “Đạo Phật xa vời lại phải cần khổ, mới khả dĩ thành được”. Phật biết tâm họ khiếp nhược kém cơi như thế, nên dùng sức phương-tiện mà ở giữa đường hóa làm chỗ tạm nghỉ ngơi, mời nói ra hai Niết-bàn.

Nếu chúng-sinh nào, trụ ở ngôi Nhị-địa, Đức Như-Lai bấy giờ liền v́ họ nói rằng: “Việc làm của các ông chưa xong, chỗ của các ông ở gần với trí-tuệ của Phật, nên quan sát lường tính chỗ Niết-bàn đă chứng đó, chưa phải là chân thật, mà chỉ là sức phương-tiện của Đức Như-Lai nói một Phật-thừa mà phân-biệt nói thành ba. Như bậc Đạo-sư kia v́ sự nghỉ ngơi của chúng nhân mà hóa làm thành lớn; khi biết họ đă được nghỉ ngơi rồi, th́ bảo rằng: “Nơi Bảo-sở ở gần đây, thành này là ta hóa hiện ra, chứ không phải có thực”.

Khi ấy Đức Thế-Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên, mà nói kệ rằng:

Phật Đại-Thông Trí-Thẳng

Mười kiếp ngồi đạo-tràng

Phật pháp chẳng hiện tiền

Không được thành Phật-đạo.

Các thiên, thần, long-vương

A-tu-la hết thẩy…

Thường mưa các hoa trời

Để cúng-dàng Đức Phật.

Chư thiên đánh trống trời

Và làm các tṛ vui

Gió thơm thổi hoa tàn

Lại giải hoa mới tốt

Trải qua mười tiểu-kiếp

Mới được thành Phật đạo

Các cơi trời, cơi người

Đều đem ḷng hớn hở

M-ười sáu người con Phật

Đều cùng với họ hàng

Ngh́n muôn ức vây quanh

Đều đi đến chốn Phật

Đầu mặt lễ chân Phật

Cầu thỉnh chuyển pháp-luân

Thánh Sư-tử mưa pháp

Tràn đầy con, tất cả.

Thế-Tôn rất khó gặp

Măi măi hiện một lần

V́ giác-ngộ quần sinh

Trấn-động khắp tất cả.

Các thế-giới phương Đông

Năm trăm muôn ức nước

Phạm cung-điện sáng ngời

Từ xưa chưa từng có

Phạm-thiên thấy tướng này

Liền t́m đến chốn Phật

Giải hoa để cúng-dàng

Và dâng hiến cung-điện

Thỉnh Phật chuyển pháp-luân

Dùng kệ mà khen ngợi.

Phật biết chưa đến lúc

Ngồi yên lặng nhận lời.

Ba phương cùng bốn phía

Trên, dưới đều thế cả.

Giải hoa, dâng cung-điện

Thỉnh Phật chuyển pháp-luân

Thế-Tôn thật khó gặp

Nguyện đem gốc từ-bi

Mở rộng cửa cam-lộ

Chuyển xe Pháp tối tôn

Trí-tuệ Phật khôn lường

Nhận những người kia thỉnh.

V́ diễn nói các pháp

Bốn Đế, mười hai Duyên

Vô-ḿnh đến già, chết

Đều từ sinh duyên có.

Những nỗi khổ như thế

Các ông đều nên biết!

Khi tuyên nói pháp này

Sáu trăm muôn ức cơi

Hết được mọi nỗi khổ

Đều thành A-la-hán.

Nói pháp lần thứ hai

Mười muôn Hằng-sa chúng

Không thụ một pháp nào

Cũng được A-la-hán.

Từ sau khi đắc đạo

Số nhiều lường khôn xiết

Tính đếm muôn ức kiếp

Không biết được bờ bến.

Khi mười sáu vương-tử

Xuất-gia làm Sa-di

Đều đến thỉnh Phật kia

Diễn nói pháp Đại-thừa

Chúng con và họ hàng

Đều sẽ thành Phật đạo.

Nguyện được như Thể-Tôn

Mắt tuệ tịnh bậc nhất

Phật hiểu tâm đồng-tử

Những việc đời trước làm

Dùng vô-lượng nhân-duyên

Hết thẩy mọi thí-dụ

Nói sáu Ba-la-mật

Và mọi việc thần-thông

Phân biệt pháp chân-thật

Những đạo Bồ-tát làm.

Nói kinh Pháp-Hoa này

Kệ nhiều như cát bụi.

Phật kia nói kinh rồi

Vào tịnh-thất thuyền-định

Nhất tâm ngồi một nơi

Tám vạn bốn ngh́n kiếp.

Mười sáu vị Sa-di

Biết Phật chưa xuất thuyền

V́ vô-lượng ức chúng

Nói Phật tuệ cao siêu

Mỗi vị ngồi ṭa pháp

Nói kinh Đại-thừa này

Sau khi Phật im lặng

Nêu rơ pháp trợ-hóa

Mỗi một vị Sa-di

Độ cho các chúng-sinh

Có sáu trăm muôn ức

Chúng nhiều Hằng-hà-sa

Sau Phật kia diệt-độ

Những người nghe pháp này

Ở tại các cơi Phật

Thường sinh đồng với thầy.

Mười sáu Sa-di này

Làm đầy đủ Phật đạo

Nay hiện ở mười phương

Đều được thành Chính-giác.

Khi ấy người nghe pháp

Đều ở chốn chư Phật

Có người ở Thanh-văn

Dạy dần đến Phật đạo.

Ta ở số mười sáu

Cũng từng v́ các ông

Cho nên dùng phương-tiện

Dẫn dắt vào Phật tuệ.

V́ bởi nhân-duyên xưa

Nay nói kinh Pháp-Hoa

Khiến ông vào Phật đạo

Đừng đem ḷng sợ sệt.

Ví như đường hiểm ác

Vắng vẻ nhiều thú dữ

Lại không có cỏ, nước

Là nơi người lo sợ.

Vô số trăm ngh́n người

Muốn qua đường hiểm ấy

Đường đó rất xa vời

Hàng năm trăm do-tuần.

Khi ấy có Đạo-sư

Có kiến thức sáng suốt

Hiểu biết tâm quyết định

Cứu nguy nơi đường hiểm

Mọi người đều mỏi mệt

Thưa với Đạo-sư rằng:

Chúng con nay mệt, đói

V́ thế muốn lui về.

Đạo-sư tự nghĩ rằng:

Bọn này rất đáng thương

Làm sao muốn trở lại

Để mất châu báu lớn?

Liền nghĩ ra phương-tiện

Mới hiện sức thần-thông

Hóa làm thành quách lớn…

Các pḥng xá nguy nga.

Chung quanh có vườn rừng

Sông, ng̣i cùng ao tắm

Lầu gác cao, cửa lớn

Trai, gái đều đầy đủ.

Liền hóa làm thế rồi

An-ủi chúng đừng sợ

Các người vào thành này

Đều sở thích tùy ư.

Mọi người vào thành rồi

Tâm đều vui mừng lớn

Đều sinh tưởng an-vui

Tự cho là được độ.

Đạo-sư biết đă nghỉ

Họp chúng lại bảo rằng:

Các ngươi nên thẳng tiến

Đây chỉ là Hóa-thành

V́ thấy các người mệt

Giữa đường muốn lui về

Nên dùng sức phương-tiện

Quyền-hóa ra thành này

Các ông nay cố gắng

Nên cùng đến Bảo-sở.

Ta cũng lại như thể

Làm Đạo-sư tất cả

Thấy các người cầu đạo

Giữa đường mà lười bỏ

Chẳng hay qua sinh-tử

Nơi đường hiểm phiền-năo

Nên dùng sức phương-tiện

V́ nghỉ nói Niểt-bàn

Rằng các ông khổ diệt

Việc làm đều đă xong.

Đều biết đến Niết-bàn

Đều được A-la-hán

Giờ đây tập đại-chúng

V́ nói pháp chân thật

Sức chư Phật phương-tiện

Phân biệt nói ba thừa

Duy có một Phật-thừa

V́ nghỉ nên nói hai.

Nay v́ ông nói thật

Ông được chưa phải diệt.

V́ Phật Nhất-thiết-trí

Nên phát tinh-tiến lớn

Ông chứng Nhất-thiết-trí

Mười lực của Phật-pháp

Đủ ba mươi hai tướng

Mới là diệt chân thật.

Chư Phật làm Đạo-sư

V́ nghỉ nói Niết-bàn

Khi đă biết nghỉ rồi

Dẫn vào nơi Phật tuệ.


KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA

Quyển Thứ Ba

 

Một lời thầm mở dạy, Thần hóa hiện giúp ngầm, mưa pháp khắp thấm nhuần, hết thảy được manh nha, quả báo hưởng nơi nhà rộng lớn, chốn bảo-sở chẳng phải xa, quyền biến hóa ra, đồng với hoa đốm hư-không.

Nam-Mô Pháp-Hoa Hội-Thượng Phật Bồ-tát. (3 lần)

 

Ba căn thấm nhuần khắp, đệ-tử được nhờ ân, hóa thành kia chỉ là giả tạo đâu phải là chân? Nh́n lại nhân của Đức Phật Trí-Thắng, mười sáu vị vương-tôn, khắp tám hướng đều chứng kim thân.

Nam-Mô Đại-Thông Trí-Thắng Phật. (3 lần)

 

  

[Up] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 1 - Tuệ Hải dịch] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 2 - Tuệ Hải dịch] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 3 - Tuệ Hải dịch] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 4 - Tuệ Hải dịch] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 5 - Tuệ Hải dịch] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 6 - Tuệ Hải dịch] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, quyển 7 - Tuệ Hải dịch]

            Minh Quang typed & posted October 18, 2008

[Home] [Kinh Chánh-Pháp-Hoa, mục lục] [Kinh A Di Đà] [Kinh Đại Báo Phụ Mẫu Trọng Ân] [Kinh Hoa Nghiêm - Trí Tịnh dịch] [Kinh Địa Tạng] [Kinh Tứ Thập Nhị Chương] [Kinh Vu Lan Bồn] [Kinh Di Giáo] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa] [Công Phu Khuya] [Kinh Quán Vô Lượng Thọ] [Kinh A Di Đà nghĩa] [Kinh Thiện Sanh] [Bích Nham Lục] [Đàm Vô Đức Tứ Phần Luật] [Khuyến Phát Bồ Đề Tâm Văn] [Đại Thừa Kim Cang Kinh Luận] [Kinh Ngọc] [Thập Nhị Môn Luận - Thích Thanh Từ] [Kinh A Di Đà Yếu Giải] [Kinh Dược Sư - Thích Huyền Dung] [Kinh Địa Tạng bản dịch ở Bắc Việt] [Kinh Vô Lượng Thọ - Tuệ Đăng] [Kinh Lăng Già - TN Trí Hải] [Kinh Bát Chu Tam Muội] [Kinh Lăng Già - Tuệ Khai] [Kinh Thắng Man - Thanh Từ] [Kinh Giải Thâm Mật 1] [Kinh Pháp Bảo Đàn1] [Kinh Hư Không Tạng Bồ Tát] [Kinh Duy Ma Cật 1] [Kinh Ngũ Bách Danh Quán Thế Âm] [Chứng Đạo Ca - Vĩnh Giác] [Địa Tŕ Bồ Tát Giới Bổn] [Địa Tŕ Bồ Tát Giới Bổn Tiên Yếu] [Bồ Tát Giới - Thích Trí Quang] [Kinh Lục Độ Tập - Đại Tạng Kinh 152] [Kinh Phạm Vơng Bồ Tát Tâm Địa Phẩm Lược Sớ] [Mục Lục Càn Long Đại Tạng Kinh] [Kinh Đại An Ban Thủ Ư] [Luận A Tỳ Đàm Về Việc Thành Lập Thế Giới] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa - Minh Định dịch] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa - Tuệ Hải dịch] [Luận Đại Thừa Khởi Tín - Mă Minh - Lê Đ́nh Thám dịch] [Kinh Thắng Man Phu Nhân Hội - Chân Hiền Tâm dịch giải] [Kinh Dược Sư - Tuệ Nhận dịch]