Chùa Hải-Đức in Jacksonville

[Home] [Up] [Điểm Sách] [Sutras] [Dharma Talks] [GĐPT] [Sinh Hoạt] [Our Activities] [Kinh] [Pháp Thoại audio mp3] [Tin Tức Phật Giáo] [Thuyết Pháp] [Thơ Văn] [Ngoại Điển] [Phật Học] [Tụng Kinh] [Nghi Lễ - Rituals]

KINH

DIỆU PHÁP LIÊN HOA

 

 

Hán dịch: Tam tạng Pháp sư Cưu Ma La Thập

Việt dịch: Tỳ Kheo Thích Minh Định

 

 

                  Quyển Ba

                  Phẩm Dược Thảo Dụ thứ Năm

                  Phẩm Thọ Kư thứ Sáu

                  Phẩm Hóa Thành Dụ thứ Bảy

 

Quyển Ba

 

Phẩm Dược Thảo Dụ thứ Năm 

 

 

                  Bấy giờ, Đức Thế Tôn bảo Ngài Ma Ha Ca Diếp, và các vị đại đệ tử: Lành thay, lành thay! Ca Diếp khéo nói công đức chân thật của Như Lai, đúng như lời các ông vừa nói. Như Lai c̣n có vô lượng vô biên A tăng kỳ công đức, dù các ông trải qua vô lượng ức kiếp, nói cũng không hết được.  

                  Ca Diếp nên biết! Như Lai là vua của các pháp, nếu có nói ra lời ǵ đều không hư vọng, trong tất cả các pháp, Phật đều dùng trí huệ phương tiện mà diễn nói, pháp của Phật nói ra, thảy đều đến nơi nhất thiết trí. Như Lai quán sát, biết được chỗ quy về của tất cả các pháp, cũng biết được tâm lư trong thâm tâm của tất cả chúng sinh, thông đạt vô ngại, và thấu rơ rốt ráo hết các pháp, mở bày nhất thiết trí huệ cho chúng sinh.

                  Ca Diếp! Ví như núi sông khe suối đất đai, trong ba ngàn đại thiên thế giới, sinh ra cây cối lùm rừng và các cỏ thuốc, bao nhiêu thứ loại tên gọi màu sắc đều khác nhau. Mây dày phủ khắp ba ngàn đại thiên thế giới, đồng thời đều mưa xuống như nhau, thấm nhuần hết thảy cây cối lùm rừng và các cỏ thuốc. Cây nhỏ rễ nhỏ, nhánh nhỏ lá nhỏ; cây vừa rễ vừa, nhánh vừa lá vừa; cây lớn rễ lớn, nhánh lớn lá lớn. Các cây lớn nhỏ, tùy theo sự lớn, vừa, nhỏ, mà hấp thụ khác nhau. Một đám mây mưa xuống, mà tùy theo giống loại cây cỏ, mà được sinh trưởng, đơm hoa kết trái, tuy là một mảnh đất sinh ra, một trận mưa thấm nhuần, mà các cây cỏ mỗi thứ, đều có sự khác nhau.

                  Ca Diếp nên biết! Như Lai cũng lại như thế, xuất hiện ra đời như vầng mây lớn, dùng âm thanh lớn, vang khắp thế giới trời người A tu la. Như vầng mây lớn kia, che khắp ba ngàn đại thiên thế giới, ở trong đại chúng mà xướng lời nầy: Ta là Như Lai, Ứng Cúng, Chánh biến tri, Minh hạnh túc, Thiện thệ thế gian giải, Vô thượng sĩ, Điều ngự trượng phu, Thiên nhân sư, Phật, Thế Tôn. Người chưa được độ, th́ khiến cho được độ, người chưa hiểu, th́ khiến cho được hiểu, người chưa an, th́ khiến cho được an, người chưa được Niết bàn, th́ khiến cho được Niết bàn. Đời nầy đời sau, Phật đều biết đúng như thật. Ta là bậc nhất thiết trí, bậc thấy tất cả, bậc biết đạo, bậc khai mở đạo, bậc thuyết đạo. Các ông: Trời, người, A tu la, đều nên đến đây để nghe pháp. 

                  Bấy giờ, có vô số ngàn vạn ức loại chúng sinh, đều đến chỗ Đức Phật để nghe pháp. Lúc đó, Đức Như Lai quán sát các căn lợi độn, tinh tấn, hay giải đăi, của các chúng sinh đó. Tùy theo sự kham nhận của họ, mà v́ họ nói pháp, đủ thứ vô lượng đều khiến cho họ vui mừng mau được lợi lành. Các chúng sinh đó, nghe pháp đó rồi, hiện đời được yên ổn, đời sau sinh vào chỗ tốt lành, được thọ hưởng niềm vui trong đạo, cũng được nghe pháp. Nghe pháp rồi, ĺa được các chướng ngại, ở trong các pháp, tùy theo sức của ḿnh kham được, dần dần được vào đạo. Như vầng mây lớn đó, mưa xuống khắp tất cả cây cối lùm rừng, và các cỏ thuốc, tùy theo giống loài mà thấm nhuần đầy đủ, đều được lớn lên. Như Lai nói pháp một tướng, một vị, đó là tướng giải thoát, tướng ĺa khổ, tướng sinh diệt, rốt ráo đến nơi Nhất thiết chủng trí. Nếu có chúng sinh nào, nghe được pháp của Như Lai nói, hoặc thọ tŕ đọc tụng, theo lời nói mà tu hành, th́ sẽ được công đức, tự ḿnh chẳng hay biết. Tại sao? V́ chỉ có Như Lai mới biết được, chủng tử sắc tướng thể tánh của chúng sinh đó, nghĩ việc ǵ, niệm việc ǵ, tu việc ǵ, nghĩ thế nào, nhớ thế nào, tu thế nào? Dùng pháp ǵ để nghĩ, dùng pháp ǵ để nhớ, dùng pháp ǵ để tu? Dùng pháp ǵ được pháp ǵ? Chúng sinh trụ đủ thứ các bậc, chỉ có Như Lai thấy được như thật, thấu rơ chẳng có chướng ngại.

                  Như các cây cối lùm rừng cỏ thuốc kia, chẳng tự biết tánh thượng trung hạ. Như Lai biết pháp một tướng, một vị, đó là tướng giải thoát, tướng ĺa khổ, tướng sinh diệt, tướng rốt ráo Niết bàn thường tịch diệt, cuối cùng trở về không. Phật biết vậy rồi, bèn quán tâm mong muốn của chúng sinh, mà d́u dắt họ, cho nên chẳng v́ họ vội nói Nhất thiết chủng trí.  

                  Ca Diếp! Các ông rất là hi hữu, biết Như Lai tùy nghi nói pháp, hay tin nhận thọ tŕ. Tại sao?chư Phật Thế Tôn tùy nghi nói pháp, khó hiểu khó biết.  

                  Bấy giờ, Đức Thế Tôn muốn thuật lại nghĩa nầy, bèn nói bài kệ rằng:

 

                  Pháp Vương phá các cơi

                  Xuất hiện ra nơi đời

                  Tùy sở thích chúng sinh

                  Nói đủ thứ diệu pháp.

                  Đức Như Lai tôn trọng

                  Trí huệ rất sâu xa

                  Lâu chẳng nói pháp nầy

                  Không vội vàng nói ra.

                  Người trí nếu nghe được

                  Bèn sinh tâm tin hiểu

                  Kẻ vô trí nghi hoặc

                  Vĩnh viễn mất giống Phật.

                  Do đó, nầy Ca Diếp!

                  Tùy sức họ nói pháp

                  Dùng đủ thứ nhân duyên

                  Khiến họ được chánh kiến.

                  Ca Diếp ông nên biết!

                  Ví như vầng mây lớn

                  Nổi lên trong thế gian

                  Che phủ khắp tất cả.

                  Mây trí huệ đượm nhuần

                  Ánh chớp sáng chói ḷa

                  Tiếng sấm vang động xa

                  Khiến chúng sinh vui đẹp.

                  Nhật quang bị che lấp

                  Trên mặt đất mát mẻ

                  Mây giăng phủ mù mịt

                  Như có thể nắm lấy.

                  Trận mưa lớn nhuận khắp

                  Đều xối xuống bốn phương

                  Nước chảy tuôn vô lượng

                  Thấm ngầm vào ḷng đất.

                  Nơi núi sông hang hiểm

                  Chỗ thâm u sinh ra

                  Các cây cối cỏ thuốc

                  Đủ thứ cây lớn nhỏ.

                  Trăm giống lúa mộng mạ

                  Các thứ mía và nho

                  Nhờ nước mưa đượm nhuần

                  Thảy đều tốt tươi cả.

                  Đất khô khắp thấm nhuần

                  Thuốc cây đều sum sê

                  Vầng mây kia mưa xuống

                  Nước mưa thuần một vị.

                  Các cây cối lùm rừng

                  Tùy theo sự đượm nhuần

                  Tất cả các cây cối

                  Bậc thượng trung và hạ.

                  Tùy theo tánh lớn nhỏ

                  Thảy đều được lớn lên

                  Thân gốc rễ cành lá

                  Hoa quả đơm đủ màu.

                  Một trận mưa rưới xuống

                  Thảy đều được tươi thấm

                  Theo thể tướng của nó

                  Tánh phân ra lớn nhỏ.

                  Nước đượm nhuần vẫn một

                  Đức Phật cũng như thế

                  Xuất hiện ra nơi đời

                  Ví như vầng mây lớn.

                  Che trùm khắp hết thảy

                  Đă xuất hiện ra đời

                  V́ tất cả chúng sinh

                  Phân biệt và diễn nói.

                  Thật tướng của các pháp

                  Đấng đại Thánh Thế Tôn

                  Nơi chư thiên loài người

                  Trong tất cả chúng hội.

                  Mà tuyên nói lời nầy:

                  Ta là bậc Như Lai

                  Là đấng Lưỡng Túc Tôn

                  Xuất hiện ra nơi đời.

                  Dường như vầng mây lớn

                  Thấm nhuần khắp tất cả

                  Những chúng sinh khô khan

                  Đều khiến cho ĺa khổ.

                  Được yên ổn vui sướng

                  Hưởng sự vui thế gian

                  Và sự vui Niết Bàn

                  Hết thảy chúng trời người.

                  Một ḷng khéo lóng nghe

                  Đều nên đến chỗ nầy

                  Hầu hạ đấng vô thượng

                  Ta là bậc Thế Tôn.

                  Chẳng có ai bằng được

                  V́ an ổn chúng sinh

                  Nên xuất hiện ra đời

                  V́ các đại chúng nói.

                  Pháp cam lồ trong sạch

                  Pháp đó thuần một vị

                  Vị giải thoát Niết bàn

                  Dùng một tiếng diệu âm.

                  Diễn xướng nghĩa nhiệm mầu

                  Thường v́ pháp đại thừa

                  Mà kết làm nhân duyên

                  Ta xem tất cả chúng.

                  Hết thảy đều b́nh đẳng

                  Chẳng phân biệt đó đây

                  Cùng với tâm thương ghét

                  Ta chẳng có tham trước.

                  Cũng chẳng có hạn ngại

                  Luôn luôn v́ tất cả

                  B́nh đẳng mà nói pháp

                  Dù chỉ v́ một người.

                  Trong chúng đông cũng thế

                  Thường diễn nói các pháp

                  Từng không việc ǵ khác

                  Ngồi đứng hoặc đến đi.

                  Thảy đều chẳng mỏi nhàm

                  Đầy đủ cho thế gian

                  Như mưa thấm nhuần khắp

                  Kẻ sang hèn trên dưới.

                  Người tŕ giới, phạm giới

                  Oai nghi đều đầy đủ

                  Và chẳng được đầy đủ

                  Kẻ chánh kiến, tà kiến.

                  Lợi căn hoặc độn căn

                  Thảy đều mưa pháp vũ

                  Mà chẳng biết mệt mỏi

                  Hết thảy các chúng sinh.

                  Ai nghe pháp của ta

                  Tùy sức mà lănh thọ

                  Trụ ở nơi các địa

                  Hoặc ở trong trời người.

                  Làm chuyển luân thánh vương

                  Và các vua Thích Phạm

                  Đó là cỏ thuốc nhỏ

                  Biết được pháp vô lậu.

                  Sẽ chứng được Niết bàn

                  Khởi sáu phép thần thông

                  Và đắc được ba minh

                  Ở riêng nơi núi rừng.

                  Thường tu hành thiền định

                  Chứng được quả Duyên Giác

                  Là cỏ thuốc bậc trung

                  Cầu pháp nơi Thế Tôn.

                  Ta sẽ được thành Phật

                  Tinh tấn tu thiền định

                  Là cỏ thuốc bậc thượng

                  Lại có các Phật tử.

                  Chuyên tâm cầu Phật đạo

                  Thường tu hạnh từ bi

                  Biết ḿnh sẽ thành Phật

                  Quyết định chẳng c̣n nghi.

                  An trụ sức thần thông

                  Chuyển pháp luân bất thối

                  Độ hóa vô lượng ức

                  Trăm ngàn loài chúng sinh.

                  Hạng Bồ Tát như thế

                  Đó gọi là cây lớn

                  Phật b́nh đẳng nói pháp

                  Như nước mưa một vị.

                  Tùy căn tánh chúng sinh

                  Tiếp thọ đều khác nhau

                  Như các cỏ cây kia

                  Được đượm nhuần khác nhau.

                  Phật dùng ví dụ nầy

                  Phương tiện mà khai thị

                  Đủ thứ những lời lẽ

                  Để diễn nói một pháp.

                  Nơi trí huệ của Phật

                  Như giọt nước trong biển

                  Ta rưới mưa pháp vũ

                  Đầy khắp trong thế gian.

                  Nói pháp thuần một vị

                  Tùy sức mà tu hành

                  Như lùm rừng cây kia

                  Cỏ thuốc các cây cối.

                  Tùy theo thân lớn nhỏ

                  Dần dần lớn sum sê

                  Pháp của các Đức Phật

                  Thường chỉ thuần một vị.

                  Khiến cho các thế gian

                  Thảy đều được đầy đủ

                  Thứ tự mà tu hành

                  Đều đắc được đạo quả.

                  Hàng Thanh Văn Duyên Giác

                  Thường ở nơi núi rừng

                  Trụ thân cuối cùng nầy

                  Nghe pháp được chứng quả.

                  Đó gọi là cỏ thuốc

                  Thảy đều được lớn lên

                  Nếu các bậc Bồ Tát

                  Trí huệ rất kiên cố.

                  Thấu suốt được ba cơi

                  Cầu chứng tối thượng thừa

                  Đó gọi là cây nhỏ

                  Mà được tăng trưởng lên.

                  Lại có vị trụ thiền

                  Đắc được sức thần thông

                  Nghe các pháp không tướng

                  Trong tâm rất vui mừng.

                  Phóng vô số quang minh

                  Độ tất cả chúng sinh

                  Đó gọi là cây lớn

                  Mà được tăng trưởng lên.

                  Như thế nầy Ca Diếp!

                  Pháp của Phật nói ra

                  Ví như vầng mây lớn

                  Dùng nước mưa một vị.

                  Đượm nhuần nơi hoa người

                  Thảy đều được thành Phật

                  Ca Diếp ông nên biết!

                  Dùng các thứ nhân duyên.

                  Và đủ thứ ví dụ

                  Để mở bày Phật đạo

                  Là phương tiện của ta

                  Các Đức Phật cũng thế.

                  Nay ta v́ các ông

                  Nói pháp chân thật nhất

                  Các chúng hàng Thanh Văn

                  Đều chưa thật diệt độ.

                  Sở hành của các ông

                  Đều là Bồ Tát đạo

                  Nếu từ từ tu học

                  Tất sẽ được thành Phật.

 

 

 

 

KINH

DIỆU PHÁP LIÊN HOA

 

Phẩm Thọ Kư thứ Sáu 

 

 

                  Bấy giờ, Đức Thế Tôn nói bài kệ đó rồi, bảo các đại chúng, xướng lời như vầy: Đệ tử Ma Ha Ca Diếp của ta đây, ở đời vị lai, sẽ phụng thờ ba trăm vạn ức các Đức Phật Thế Tôn, cung kính cúng dường, tôn trọng khen ngợi, rộng tuyên nói vô lượng đại pháp của các Đức Phật. Ở nơi thân cuối cùng được thành Phật, hiệu là Quang Minh Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật, Thế Tôn. Cơi nước tên là Quang Đức, kiếp tên là Đại Trang Nghiêm. Phật sống lâu hai mươi tiểu kiếp, chánh pháp lưu lại ở đời hai mươi tiểu kiếp, tượng pháp lưu lại ở đời cũng hai mươi tiểu kiếp. Cơi nước trang nghiêm tốt đẹp, chẳng có các thứ dơ xấu, ngói sỏi gai góc, và đồ tiện lợi chẳng sạch. Cơi đó bằng phẳng, chẳng có cao thấp, hầm hố g̣ đống. Đất bằng lưu ly, cây báu thẳng hàng, vàng ṛng làm dây dùng để giăng bên đường, rải các hoa báu khắp nơi đều trong sạch. Bồ Tát ở nước đó, có vô lượng ngàn ức, các chúng hàng Thanh Văn cũng vô số, chẳng có việc ma, tuy có ma và dân ma, nhưng họ đều hộ tŕ Phật pháp. 

                  Khi ấy, Đức Thế Tôn muốn thuật lại nghĩa nầy, bèn nói bài kệ rằng:

 

                  Bảo các Tỳ Kheo!

                  Ta dùng mắt Phật

                  Thấy Ca Diếp nầy

                  Ở đời vị lai.

                  Trải vô số kiếp

                  Sẽ được thành Phật

                  Ở đời mai sau

                  Cúng dường phụng thờ.

                  Ba trăm vạn ức

                  Chư Phật Thế Tôn

                  V́ trí huệ Phật

                  Tịnh tu phạm hạnh.

                  Cúng dường tối thượng

                  Lưỡng Túc Tôn rồi

                  Tu tập tất cả

                  Trí huệ vô thượng.

                  Nơi thân cuối cùng

                  Sẽ được thành Phật.

                  Cơi đó thanh tịnh

                  Đất bằng lưu ly.

                  Nhiều các cây báu

                  Thẳng hàng bên đường

                  Dây vàng giăng đường

                  Người thấy vui mừng.

                  Thường tỏa hương thơm

                  Rải các hoa quư

                  Đủ loại kỳ diệu

                  Dùng để trang nghiêm.

                  Mặt đất bằng phẳng

                  Chẳng có hầm hố

                  Các chúng Bồ Tát

                  Không thể tính kể.

                  Tâm đều nhu ḥa

                  Có đại thần thông

                  Phụng tŕ kinh điển

                  Của các Đức Phật.

                  Các chúng Thanh Văn

                  Thân cuối vô lậu

                  Làm Pháp vương tử

                  Cũng không thể đếm.

                  Dù dùng thiên nhăn

                  Cũng chẳng biết được.

                  Phật đó sống lâu

                  Hai mươi tiểu kiếp.

                  Chánh pháp ở đời

                  Hai mươi tiểu kiếp

                  Tượng pháp cũng trụ

                  Hai mươi tiểu kiếp.

                  Thế Tôn Quang Minh

                  Việc Ngài như thế.  

                  Lúc đó, Ngài Đại Mục Kiền Liên, Ngài Tu Bồ Đề, Ngài Ma Ha Ca Chiên Diên, thảy đều run sợ, một ḷng chắp tay, chiêm ngưỡng tôn nhan của Đức Phật, mắt chẳng tạm rời, bèn cùng nhau đồng thanh nói kệ rằng: 

                  Thế Tôn rất hùng mănh

                  Pháp Vương của ḍng Thích

                  V́ thương xót chúng con

                  Mà ban giọng tiếng Phật.

                  Nếu biết thâm tâm con

                  Được Phật thọ kư cho

                  Như dùng cam lồ rưới

                  Trừ nóng được mát mẻ.

                  Như từ nước đói đến

                  Bỗng gặp cỗ tiệc vua

                  C̣n ôm ḷng nghi sợ

                  Chưa dám tự ăn liền.

                  Nếu được lệnh vua bảo

                  Sau đó mới dám ăn.

                  Chúng con cũng như thế

                  Thường nghĩ lỗi tiểu thừa.

                  Chẳng biết làm thế nào

                  Được Phật huệ vô thượng

                  Tuy nghe tiếng của Phật

                  Nói chúng con thành Phật.

                  Tâm c̣n hoài nghi sợ

                  Như chưa dám ăn liền

                  Nếu được Phật thọ kư

                  Lúc đó mới an vui.

                  Thế Tôn rất hùng mănh

                  Thường muốn an thế gian

                  Xin thọ kư chúng con

                  Như đói cần bảo ăn. 

                  Bấy giờ, Đức Thế Tôn biết tâm niệm của các đại đệ tử, bèn bảo các Tỳ Kheo rằng: Ông Tu Bồ Đề nầy, ở đời vị lai, sẽ phụng thờ ba trăm vạn ức Na do tha vị Phật, cúng dường cung kính tôn trọng, khen ngợi, thường tu phạm hạnh, đầy đủ đạo bồ đề. Nơi thân cuối cùng, sẽ được thành Phật, hiệu là Danh Tướng Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật, Thế Tôn. Kiếp tên là Hữu Bảo, cơi nước tên là Bảo Sinh, cơi đó bằng phẳng, đất bằng pha lê, cây báu trang nghiêm, chẳng có hầm hố cát sỏi gai góc, đồ tiện lợi do bẩn. Hoa báu rải đất khắp nơi đều sạch sẽ. Nhân dân cơi đó, đều ở đài báu lầu các trân quư. Hàng đệ tử Thanh Văn đông vô lượng vô biên, dùng toán số ví dụ cũng không thể biết được. Các chúng Bồ Tát đông vô số ngàn vạn ức Na do tha. Phật sống lâu hai mươi tiểu kiếp, chánh pháp lưu lại đời hai mươi tiểu kiếp, tượng pháp cũng lưu lại đời hai mươi tiểu kiếp. Đức Phật đó, thường ở trong hư không v́ đại chúng nói pháp, độ thoát vô lượng Bồ Tát và chúng hàng Thanh Văn.  

                  Khi đó, Đức Thế Tôn muốn thuật lại nghĩa trên, bèn nói bài kệ rằng:

 

                  Đại chúng Tỳ Kheo!

                  Nay bảo các ông

                  Đều nên một ḷng

                  Lóng nghe ta nói.

                  Đại đệ tử ta

                  Ông Tu Bồ Đề

                  Sẽ được thành Phật

                  Hiệu là Danh Tướng.

                  Sẽ cúng vô số

                  Vạn ức Đức Phật

                  Tu hành theo Phật

                  Dần đủ đại đạo.

                  Thân cuối cùng được

                  Ba mươi hai tướng

                  Tốt đẹp trang nghiêm

                  Dường như núi báu.

                  Cơi nước Phật đó

                  Nghiêm sạch bậc nhất

                  Chúng sinh thấy được

                  Thảy đều ưa thích.

                  Phật ở nơi đó

                  Độ vô lượng chúng

                  Trong pháp hội đó

                  Đông các Bồ Tát.

                  Thảy đều lợi căn

                  Chuyển bánh xe pháp

                  Nước đó thường dùng

                  Bồ Tát trang nghiêm.

                  Các chúng Thanh Văn

                  Không thể tính kể

                  Đều được ba minh

                  Đủ sáu thần thông.

                  Trụ tám giải thoát

                  Có oai đức lớn

                  Phật đó thuyết pháp

                  Hiển hiện vô lượng.

                  Thần thông biến hóa

                  Không thể nghĩ bàn

                  Trời người nhân dân

                  Đông như Hằng sa.

                  Đều cùng chắp tay

                  Nghe Phật nói pháp

                  Phật đó sống lâu

                  Hai mươi tiểu kiếp.

                  Chánh pháp ở đời

                  Hai mươi tiểu kiếp

                  Tượng pháp cũng trụ

                  Hai mươi tiểu kiếp.

                   Bấy giờ, Đức Thế Tôn lại bảo các chúng Tỳ Kheo: Nay ta nói với các ông, ông Ca Chiên Diên nầy, ở đời vị lai, dùng các đồ cúng dường, để cúng dường phụng thờ tám ngàn ức Đức Phật, cung kính tôn trọng. Chư Phật diệt độ rồi, xây dựng các tháp miếu cao một ngh́n do tuần, bề ngang rộng năm trăm do tuần. Dùng vàng, bạc, lưu ly, xa cừ, mă năo, trân châu, xích châu, bảy báu tạo thành. Dùng các thứ chuỗi hoa, hương đốt, hương thoa, hương bột, lọng thêu, tràng phan, để cúng đường tháp miếu. Cúng dường như vậy xong rồi, lại cúng dường hai vạn ức Đức Phật, cũng lại như thế. Cúng dường các Đức Phật đó rồi, đầy đủ đạo Bồ Tát, sẽ được thành Phật, hiệu là Diêm Phù Na Đề Kim Quang Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhơn Sư, Phật, Thế Tôn. Cơi đó bằng phẳng, đất bằng pha lê, cây báu trang nghiêm, vàng ṛng làm dây để giăng bên đường, hoa quư rải trên mặt đất, khắp nơi sạch sẽ, ai thấy cũng hoan hỉ. Chẳng có bốn đường ác: Địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh, A tu la. Trời người rất đông, các chúng hàng Thanh Văn và Bồ Tát, đông vô lượng vạn ức trang ngiêm cơi nước đó. Phật sống lâu hai mươi tiểu kiếp, chánh pháp lưu lại đời hai mươi tiểu kiếp, tượng pháp cũng lưu lại hai mươi tiểu kiếp.  

                  Khi đó, Đức Thế Tôn muốn thuật lại nghĩa nầy, bèn nói bài kệ rằng:

 

                  Các chúng Tỳ Kheo!

                  Đều một ḷng nghe

                  Pháp của ta nói

                  Chân thật không khác.

                  Ca Chiên Diên nầy

                  Sẽ dùng đủ thứ

                  Đồ cúng tốt đẹp

                  Cúng dường chư Phật.

                  Chư Phật diệt rồi

                  Dựng tháp bảy báu

                  Cũng dùng hoa hương

                  Cúng dường xá lợi.

                  Nơi thân cuối cùng

                  Được trí huệ Phật

                  Thành Đẳng chánh giác.

                  Cơi nước sạch sẽ

                  Độ thoát vô lượng

                  Vạn ức chúng sinh

                  Đều từ mười phương.

                  Đến để cúng dường

                  Quang minh Phật đó

                  Không ai sánh bằng

                  Phật đó hiệu là.

                  Diêm Phù Kim Quang

                  Bồ Tát Thanh Văn

                  Dứt hết hữu lậu

                  Vô lượng vô số

                  Trang nghiêm nước đó. 

                  Bấy giờ, Đức Thế Tôn lại bảo đại chúng: Nay ta nói với các ông, Đại Mục Kiền Liên nầy, sẽ dùng đủ thứ đồ cúng dường, để cúng dường tám ngàn các Đức Phật, cung kính tôn trọng. Các Đức Phật đó diệt độ rồi, đều xây dựng tháp miếu, cao một ngàn do tuần, bề ngang rộng năm trăm do tuần, dùng vàng, bạc, lưu ly, xa cừ, mă năo, trân châu, xích châu, bảy báu tạo thành. 

                  Dùng các thứ chuỗi hoa, hương thoa, hương bột, hương đốt, lọng báu, tràng phan, để cúng dường. Việc làm đó xong rồi, lại cúng dường hai trăm vạn ức các Đức Phật, cũng lại như thế. Sẽ được thành Phật, hiệu là Đa Ma La Bạt Chiên Đàn Hương Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật, Thế Tôn. Kiếp tên là Hỉ Măn. Nước tên là Ư Lạc. Cơi đó bằng phẳng, đất bằng pha lê, cây báu trang nghiêm, rải các thứ hoa trân châu, khắp nơi đều sạch sẽ, ai thấy cũng đều hoan hỉ. Rất đông trời người, các chúng Bồ Tát và Thanh Văn số đông vô lượng. Phật sống lâu hai mươi bốn tiểu kiếp, chánh pháp lưu lại đời bốn mươi tiểu kiếp, tượng pháp cũng lưu lại đời bốn mươi tiểu kiếp.  

                  Bấy giờ, Đức Thế Tôn muốn thuật lại nghĩa nầy, mà nói bài kệ rằng:

 

                  Đệ tử ta đây

                  Đại Mục Kiền Liên

                  Bỏ thân nầy rồi

                  Được thấy tám ngàn.

                  Hai trăm vạn ức

                  Chư Phật Thế Tôn

                  V́ thành Phật đạo

                  Cung kính cúng dường.

                  Ở chỗ chư Phật

                  Thường tu phạm hạnh

                  Trong vô lượng kiếp

                  Phụng tŕ Phật pháp.

                  Chư Phật diệt rồi

                  Dựng tháp bảy báu

                  Cao rộng tốt đẹp

                  Dùng các hương hoa.

                  Kỹ nhạc cúng dường

                  Tháp chùa chư Phật.

                  Dần dần đầy đủ

                  Đạo Bồ Tát rồi

                  Ở nước Ư Lạc

                  Sẽ được thành Phật

                  Hiệu Đa Ma La

                  Bạt Chiên Đàn Hương

                  Phật đó sống lâu

                  Hai mươi bốn kiếp.

                  Thường v́ trời người

                  Diễn nói Phật đạo

                  Thanh Văn vô lượng

                  Như cát sông Hằng.

                  Có oai đức lớn

                  Ba minh sáu thông

                  Bồ Tát vô số

                  Chí bền tinh tấn.

                  Đều chẳng thối chuyển

                  Nơi trí huệ Phật.

                  Phật diệt độ rồi

                  Chánh pháp trụ thế.

                  Bốn mươi tiểu kiếp

                  Tượng pháp cũng thế

                  Các đệ tử ta

                  Oai đức đầy đủ.

                  Số đông năm trăm

                  Đều được thọ kư

                  Ở đời vị lai

                  Đều được thành Phật.

                  Ta và các ông

                  Đời trước có duyên

                  Nay ta sẽ nói

                  Các ông khéo nghe.

 

 

 

 

KINH

DIỆU PHÁP LIÊN HOA

 

Phẩm Hóa Thành Dụ thứ Bảy

  

                  Đức Phật bảo các vị Tỳ Kheo rằng: Về thuở quá khứ, vô lượng vô biên A tăng kỳ kiếp không thể nghĩ bàn. Bấy giờ, có Đức Phật hiệu là Đại Thông Trí Thắng Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật, Thế Tôn. Cơi nước đó tên là Hảo Thành, kiếp đó tên là Đại Tướng.  

                  Các Tỳ Kheo! Đức Phật đó diệt độ đến nay rất là lâu xa. Ví như tất cả đất đai của ba ngàn đại thiên thế giới. Giả sử, có người đem mài ra thành mực, rồi đi qua phương đông, cách một ngàn cơi nước, mới chấm xuống một chút, lớn như hạt bụi. Rồi đi qua một ngàn cơi nước nữa, lại chấm xuống một chút. Như thế, lần lược chấm hết mực mài bằng đất đai, ư của các ông nghĩ sao? Các cơi nước đó, hoặc thầy toán, hoặc đệ tử của thầy toán, có thể biết được bờ mé của số đó chăng?

                  Không vậy, Đức Thế Tôn.  

                  Các Tỳ Kheo! Cơi nước của người đó đi qua, hoặc chấm mực, hoặc không chấm mực, đều nghiền hết ra làm bụi, cứ một hạt bụi là một kiếp. Từ khi Đức Phật đó diệt độ đến nay, lại lâu hơn số đó, vô lượng vô biên trăm ngàn vạn ức A tăng kỳ kiếp. Ta dùng sức tri kiến của Như Lai, xem thuở lâu xa đó như ngày hôm nay. 

                  Bấy giờ, Đức Thế Tôn muốn thuật lại nghĩa nầy, bèn nói bài kệ rằng:

 

                  Ta nhớ đời quá khứ

                  Vô lượng vô biên kiếp

                  Có Phật Lưỡng Túc Tôn

                  Hiệu Đại Thông Trí Thắng.

                  Như người dùng sức mài

                  Ba ngàn cơi đại thiên

                  Hết tất cả đất đai

                  Thảy đều làm thành mực.

                  Qua khỏi ngàn cơi nước

                  Mới chấm xuống chút mực

                  Lần lược chấm như thế

                  Hết sạch số mực đó.

                  Các cơi nước như thế

                  Chấm mực hoặc không chấm

                  Lại nghiền ra làm bụi

                  Một bụi là một kiếp.

                  Kiếp số lâu xa kia

                  Lại nhiều hơn số bụi

                  Phật đó diệt đến nay

                  Vô lượng kiếp như thế.

                  Trí vô ngại của Phật

                  Biết Phật đó diệt độ

                  Và Thanh Văn Bồ Tát

                  Như thấy nay diệt độ.

                  Các Tỳ Kheo nên biết

                  Trí Phật tịnh vi diệu

                  Vô lậu chẳng v́ ngại

                  Thông đạt vô lượng kiếp. 

                  Đức Phật bảo các Tỳ Kheo: Đức Phật Đại Thông Trí Thắng, sống lâu năm trăm bốn mươi vạn ức Na do tha kiếp. Khi Đức Phật đó ngồi đạo tràng phá ma quân rồi, sắp được đạo Vô thượng chánh đẳng chánh giác, mà các Phật pháp chẳng hiện ra ở trước, Đức Phật ngồi kiết già như thế một tiểu kiếp, cho đền mười tiểu kiếp, thân và tâm đều bất động, mà các Phật pháp cũng chẳng hiện ra.

                  Bấy giờ, chư thiên cơi trời Đao Lợi, trước đă v́ Đức Phật đó, làm ṭa sư tử ở dưới cội bồ đề cao một do tuần. Đức Phật ngự lên ṭa đó, sẽ được Vô thượng chánh đẳng chánh giác. Khi Phật ngồi lên ṭa đó, th́ các vị Phạm Thiên Vương mưa xuống các hoa trời, khắp một trăm do tuần. Gió thơm lại đến thổi đi các hoa héo, rồi mưa xuống hoa tươi, cứ như thế không ngừng, trọn mười tiểu kiếp để cúng dường Đức Phật. Cho đến sau khi Đức Phật diệt độ, vẫn luôn luôn mưa xuống các hoa trời. Bốn vị Tứ Thiên Vương v́ cúng dường Đức Phật, mà thường đánh trống trời, c̣n các vị trời khác th́ tấu nhạc trời, trọn mười tiểu kiếp, đến khi Đức Phật diệt độ cũng lại như thế. 

                  Các Tỳ Kheo! Phật Đại Thông Trí Thắng trải qua mười tiểu kiếp, các Phật pháp mới hiện ra ở trước, thành Vô thượng chánh đẳng chánh giác. Khi Đức Phật đó chưa xuất gia, th́ có mười sáu người con. Người con thứ nhất tên là Trí Tích. Các người con đều có đồ chơi tốt đẹp, quư báu lạ thường, nghe cha đắc được Vô thượng chánh đẳng chánh giác, đều bỏ đồ chơi báu lạ, đi đến chốn Phật. Các bà mẹ khóc rơi lệ đi theo tiễn đưa. Ông nội của các vị đó là Chuyển luân thánh vương, với một trăm vị đại thần, và trăm ngàn vạn ức nhân dân khác, đều cùng nhau vây quanh theo đến đạo tràng. Đều muốn gần gũi Đức Đại Thông Trí Thắng Như Lai, cúng dường cung kính, tôn trọng khen ngợi. Đến rồi, thảy đều cuối đầu đảnh lễ dưới chân Đức Phật, nhiễu Phật xong rồi, một ḷng chắp tay chiêm ngưỡng Đức Thế Tôn, nói bài kệ rằng:

 

                  Thế Tôn oai đức lớn

                  V́ cứu độ chúng sinh

                  Trong vô lượng ức kiếp

                  Nay mới được thành Phật.

                  Các nguyện đă đầy đủ

                  Hay thay lành vô thượng

                  Thế Tôn rất ít có

                  Một phen ngồi mười kiếp.

                  Thân thể và tay chân

                  Vắng lặng yên chẳng động

                  Tâm Phật thường lặng lẽ

                  Chưa từng có tán loạn.

                  Rốt ráo hằng tịch diệt

                  An trụ pháp vô lậu

                  Ngày nay thấy Thế Tôn

                  An ổn thành Phật đạo.

                  Chúng con được lợi lành

                  Rất hớn hở vui mừng

                  Chúng sinh thường khổ năo

                  Đui mù không đạo sư.

                  Chẳng biết đạo dứt khổ

                  Không biết cầu giải thoát

                  Ngày đêm thêm nẻo ác

                  Tổn giảm chúng chư thiên.

                  Từ tối vào nơi tối

                  Trọn chẳng nghe tên Phật

                  Nay Phật được vô thượng

                  Đạo an ổn vô lậu.

                  Chúng con và trời người

                  V́ được lợi lành lớn

                  Cho nên đều cuối đầu

                  Quy mạng đấng Vô Thượng. 

                  Bấy giờ, mười sáu vị vương tử nói kệ khen Đức Phật rồi, bèn thỉnh cầu Đức Thế Tôn chuyển bánh xe pháp, đều thưa rằng: Đức Thế Tôn thuyết pháp được nhiều sự an ổn, thương xót lợi ích các trời người, lại nói bài kệ rằng: 

                  Thế Tôn chẳng ai bằng

                  Trăm phước tự trang nghiêm

                  Được trí huệ vô thượng

                  Xin v́ thế gian nói.

                  Độ thoát cho chúng con

                  Và các loài chúng sinh

                  V́ phân biệt hiển bày

                  Khiến được trí huệ Phật.

                  Nếu chúng con thành Phật

                  Chúng sinh cũng như thế

                  Thế Tôn biết chúng sinh

                  Nghĩ ǵ trong thâm tâm.

                  Cũng biết họ nguyện ǵ

                  Lại biết sức trí huệ

                  Ưa muốn và tu phước

                  Nghiệp tạo ra đời trước.

                  Thế Tôn biết cả rồi

                  Nên chuyển pháp vô thượng. 

                  Phật bảo các Tỳ Kheo: Khi Đức Phật Đại Thông Trí Thắng được Vô thượng chánh đẳng chánh giác, th́ trong mười phương, mỗi phương đều có năm vạn ức thế giới của chư Phật, có sáu thứ chấn động. Trong các cơi nước đó, chỗ tối tăm ánh sáng mặt trời mặt trăng không thể chiếu đến, mà nay đều sáng rực rỡ. Chúng sinh ở trong đó đều thấy nhau, đều nói rằng: Trong đây tại sao bỗng sinh ra chúng sinh? Và cung điện của chư Thiên, cho đến cung điện của Phạm thiên, trong các cơi đó, đều có sáu thứ chấn động. Quang minh chiếu khắp đầy các thế giới, sáng hơn ánh sáng của chư Thiên.

                  Bấy giờ, ở phương đông năm trăm vạn ức cơi nước, các cung điện của cơi trời Phạm Thiên, có ánh sáng chiếu sáng gấp bội hơn ánh sáng thường. Các vị Phạm Thiên Vương đều nghĩ: Hôm nay, ánh sáng chiếu đến cung điện, từ xưa chưa từng có, bởi nhân duyên ǵ mà hiện tướng nầy? Lúc đó, các Phạm Thiên Vương đều đi đến với nhau cùng bàn về việc nầy.  

                  Khi đó, trong chúng có một vị Phạm Thiên Vương tên là Cứu Nhất Thiết, v́ các chúng Phạm Thiên mà nói bài kệ rằng: 

                  Các cung điện chúng ta

                  Ánh sáng xưa chưa có

                  Đây là nhân duyên ǵ?

                  Thảy đều cùng nhau t́m.

                  Là trời đại đức sinh

                  Hay Phật hiện ra đời?

                  Mà ánh sáng lớn nầy

                  Chiếu khắp trong mười phương. 

                  Khi đó, các vị Phạm Thiên Vương của năm trăm vạn ức các cơi nước, cùng với cung điện, ai nấy đều dùng túi y đựng đầy các hoa trời, đồng đi đến hướng tây để t́m tướng ánh sáng đó. Thấy Đức Đại Thông Trí Thắng Như Lai, ngồi trên ṭa sư tử, tại đạo tràng dưới cội bồ đề. Chư Thiên, Long vương, Càn thác bà, Khẩn na la, Ma hầu la già, Nhân, phi nhân .v.v... đều cung kính vây quanh, và thấy mười sáu vị vương tử thỉnh đức Phật chuyển bánh xe pháp. 

                  Tức thời, các vị Phạm Thiên Vương cuối đầu đảnh lễ Đức Phật, nhiễu trăm ngàn ṿng, liền lấy hoa trời rải trên Đức Phật, hoa rải xuống nhiều như núi Tu Di, cùng để cúng dường cây bồ đề của Phật. Cây bồ đề đó cao mười do tuần, cúng dường hoa xong, ai nấy đều đem cung điện dâng lên Đức Phật đó, mà bạch rằng: Xin Đức Phật thương xót lợi ích cho chúng con, cung điện dâng cúng đây, xin Đức Phật hăy nhận để ở.

                   Lúc đó, các vị Phạm Thiên Vương ở trước Đức Phật, một ḷng đồng tiếng nói bài kệ rằng:

                   Thế tôn rất ít có

                  Khó có thể gặp được

                  Đủ vô lượng công đức

                  Hay cứu hộ tất cả.

                  Đại sư của trời người

                  Thương xót nơi thế gian

                  Các chúng sinh mười phương

                  Khắp đều được lợi ích.

                  Chúng con đều đến từ

                  Năm trăm vạn ức cơi

                  Xả bỏ vui thiền định

                  V́ cúng dường đức Phật.

                  Chúng con phước đời trước

                  Cung điện rất tốt đẹp

                  Nay dâng lên Thế Tôn

                  Cúi xin thương nhận ở. 

                  Bấy giờ, các vị Phạm Thiên Vương nói kệ khen Đức Phật rồi, ai nấy đều nói: Cúi xin Đức Thế Tôn chuyển bánh xe pháp độ thoát chúng sinh, mở đường Niết Bàn.

                   Lúc đó, các vị Phạm Thiên Vương một ḷng đồng thanh nói kệ rằng: 

                  Thế hùng Lưỡng Túc Tôn

                  Cúi xin diễn nói pháp

                  Dùng sức đại từ bi

                  Độ chúng sinh khổ năo. 

                  Bấy giờ, Đức Đại Thông Trí Thắng Như Lai im lặng nhận lời. 

                  Lại nữa, các Tỳ Kheo! Phương đông nam, có năm trăm vạn ức cơi nước, các vị Đại Phạm Vương đều thấy ánh sáng chiếu sáng cung điện của ḿnh, từ xưa chưa từng có, thảy đều hớn hở vui mừng, sinh tâm hy hữu, bèn cùng nhau đi đến bàn về việc nầy.  

                  Lúc đó, trong chúng đó có một vị Đại Phạm Thiên Vương tên là Đại Bi, v́ các chúng Phạm Thiên mà nói kệ rằng: 

                  Việc nầy nhân duyên ǵ?

                  Mà hiện tướng như thế

                  Các cung điện chúng ta

                  Ánh sáng chưa từng có.

                  Là trời đại đức sinh

                  Hay Phật hiện ra đời?

                  Chưa từng có tướng nầy

                  Nên cùng một ḷng t́m.

                  Qua ngàn vạn ức cơi

                  Theo luồng sáng t́m đến

                  Phần nhiều Phật ra đời

                  Độ thoát chúng sinh khổ. 

                  Khi đó, các vị Phạm Thiên Vương của năm trăm vạn ức cơi nước, đều mang theo cung điện đi với, ai nấy cũng đều dùng túi đựng đầy hoa trời, cùng đi đến phương tây bắc để t́m tướng đó, thấy Đức Đại Thông Trí Thắng Như Lai ngồi trên ṭa sư tử, nơi Đạo tràng dưới cội bồ đề. Chư thiên, Long vương, Càn thác bà, Khẩn na la, Ma hầu la già, nhân, phi nhân .v.v... thảy đều cung kính vây quanh, và thấy mười sáu vị vương tử đang thỉnh Đức Phật chuyển pháp luân. 

                  Bấy giờ, các vị Phạm Thiên Vương cuối đầu đảnh lễ dưới chân Đức Phật, nhiễu quanh Đức Phật trăm ngàn ṿng, bèn dùng hoa trời rải lên trên Đức Phật. Hoa rải nhiều như núi Tu Di, cùng cúng dường cây bồ đề của Phật, cúng dường hoa rồi, ai nấy đều đem cung điện dâng lên cúng dường Đức Phật đó, mà bạch rằng: Cúi xin Đức Phật thương xót lợi ích chúng con, cung điện dâng cúng đây, xin Đức Phật hăy nhận.

                   Khi đó, các vị Phạm Thiên Vương ở trước Đức Phật, một ḷng đồng thanh nói bài kệ rằng:

                  Thánh chúa Thiên Trung Vương

                  Tiếng ca lăng tần già

                  Thương xót các chúng sinh

                  Chúng con nay kính lễ.

                  Thế Tôn rất ít có

                  Lâu xa hiện một lần

                  Một trăm tám mươi kiếp

                  Trải qua chẳng có Phật.

                  Đầy dẫy ba đường ác

                  Chúng chư thiên giảm bớt

                  Nay Phật hiện ra đời

                  Mắt sáng của chúng sinh.

                  Chỗ thế gian nương tựa

                  Cứu hộ thảy mọi loài

                  Cha lành của chúng sinh

                  Thương xót làm lợi ích.

                  Chúng con nhờ phước xưa

                  Nay được gặp Thế Tôn. 

                  Lúc đó, các vị Phạm Thiên Vương nói kệ khen Đức Phật rồi, ai nấy đều bạch rằng: Cúi xin Đức Thế Tôn thương xót tất cả, chuyển bánh xe pháp, độ thoát chúng sinh.

                   Khi đó, các vị Phạm Thiên Vương một ḷng đồng thanh mà nói kệ rằng: 

                  Đại Thánh chuyển pháp luân

                  Hiển bày các pháp tướng

                  Độ chúng sinh khổ năo

                  Khiến được vui mừng lớn.

                  Chúng sinh nghe pháp nầy

                  Đắc đạo hoặc sinh thiên

                  Các đường ác giảm dần

                  Người khéo nhẫn thêm nhiều. 

                  Bấy giờ, Đức Đại Thông Trí Thắng Như Lai im lặng nhận lời. 

                  Lại nữa, các Tỳ Kheo! Ở phương nam, có năm trăm vạn ức cơi nước, các vị Đại Phạm Vương, đều thấy ánh sáng chiếu sáng cung điện của ḿnh, từ xưa chưa từng có tướng điềm lành nầy, ai nấy đều vui mừng hớn hở, sinh tâm hy hữu, bèn cùng nhau tụ lại luận bàn việc nầy. V́ nhân duyên ǵ mà cung điện của chúng ta có ánh sáng nầy?  

                  Lúc đó, trong chúng có một vị Đại Phạm Thiên Vương tên là Diệu Pháp, v́ các Phạm chúng mà nói kệ rằng: 

                  Các cung điện chúng ta

                  Ánh sáng chiếu sáng rực

                  Đây là nhân duyên ǵ?

                  Tướng nầy phải t́m cầu.

                  Trải qua trăm ngàn kiếp

                  Chưa từng thấy tướng nầy

                  Là trời đại đức sinh

                  Hay là Phật ra đời. 

                  Bấy giờ, năm trăm vạn ức các vị Phạm Thiên Vương, đều mang theo cung điện của họ, và dùng túi y đựng đầy hoa trời, cùng nhau đi về phương bắc, t́m tướng ánh sáng đó, thấy Đức Đại Thông Trí Thắng Như Lai, ngồi trên ṭa sư tử, nơi Đạo tràng dưới cội bồ đề. Chư thiên, Long vương, Càn thát bà, Khẩn na la, Ma hầu la già, nhân, phi nhân .v.v... thảy đều vây quanh, và thấy mười sáu vị vương tử đang thỉnh Đức Phật chuyển bánh xe pháp. 

                  Lúc đó, các vị Phạm Thiên Vương đảnh lễ dưới chân của Đức Phật, nhiễu quanh trăm ngàn ṿng, bèn dùng hoa trời rải lên trên Đức Phật. Hoa rải nhiều như núi Tu Di, cùng để cúng dường cây bồ đề của Phật. Cúng dường hoa rồi, ai nấy đều đem cung điện dâng lên cúng dường Đức Phật đó, mà bạch Phật rằng: Cúi xin Phật thương xót, lợi ích cho chúng con, cung điện dâng cúng đây, xin Phật hăy nhận ở.

                   Khi đó, các vị Phạm Thiên Vương ở trước Đức Phật, một ḷng đồng thanh nói kệ rằng: 

                  Thế Tôn rất khó gặp

                  Bậc phá các phiền năo

                  Qua trăm ba mươi kiếp

                  Nay mới gặp một lần.

                  Các chúng sinh đói khác

                  Đều thấm nhuần mưa pháp

                  Xưa chưa từng gặp Phật

                  Bậc vô lượng trí huệ.

                  Như hoa ưu đàm bát

                  Hôm nay mới gặp được

                  Các cung điện chúng con

                  Nhờ ánh sáng nghiêm sức.

                  Thế Tôn đại từ mẫn

                  Cúi xin hăy nhận ở. 

                  Bấy giờ, các vị Phạm Thiên Vương nói kệ khen Đức Phật rồi, ai nấy đều bạch Phật rằng: Cúi xin Đức Thế Tôn chuyển bánh xe pháp, khiến cho tất cả thế gian, chư Thiên, ma vương, Phạm Vương, Sa môn, Bà la môn, đều được an ổn mà được giải thoát.  

                  Lúc đó, các vị Phạm Thiên Vương một ḷng đồng thanh nói kệ rằng: 

                  Cúi xin Thiên Nhân Tôn

                  Chuyển pháp luân vô thượng

                  Đánh vang trống pháp lớn

                  Thổi lên ốc pháp lớn.

                  Rưới khắp mưa pháp lớn

                  Độ vô lượng chúng sinh

                  Chúng con đều thỉnh cầu

                  Nói tiếng pháp sâu xa. 

                  Bấy giờ, Đức Đại Thông Trí Thắng Như Lai im lặng nhận lời. Phương tây nam cho đến phương dưới cũng lại như thế.  

                  Bấy giờ, phương trên có năm trăm vạn ức cơi nước, các vị Đại Phạm Thiên Vương, đều tự thấy ánh sánh chiếu sáng rực cung điện của ḿnh, từ xưa chưa từng có, vui mừng hớn hở, sinh tâm hy hữu, đều tụ lại cùng nhau bàn về việc đó. V́ nhân duyên ǵ, mà cung điện của chúng ta có ánh sáng đó?  

                  Lúc đó, ở trong chúng có một vị Đại Phạm Thiên Vương tên là Thi Khí, v́ các chúng Đại Phạm Thiên mà nói kệ rằng: 

                  Nay bởi nhân duyên ǵ?

                  Các cung điện chúng ta

                  Ánh sáng chiếu sáng rực

                  Trang nghiêm chưa từng có.

                  Diệu tướng lạ như thế

                  Xưa nay chưa nghe thấy

                  Là trời đại đức sinh

                  Hay Phật hiện ra đời? 

                  Khi đó, năm trăm vạn ức các vị Đại Phạm Thiên Vương, ai nấy đều mang theo cung điện của ḿnh và dùng túi y đựng đầy các hoa trời, cùng nhau đi về phương dưới để t́m tướng đó. Thấy Đức Đại Thông Trí Thắng Như Lai, đang ngồi trên ṭa sư tử nơi Đạo tràng dưới cội bồ đề. Chư thiên, Long vương, Càn thát bà, Khẩn na la, Ma hầu la già, nhân, phi nhân, thảy đều cung kính vây quanh Đức Phật, và thấy mười sáu vị vương tử đang thỉnh Đức Phật chuyển bánh xe pháp. 

                  Lúc đó, các vị Phạm Thiên Vương cúi đầu đảnh lễ dưới chân Đức Phật, nhiễu quanh Đức Phật trăm ngàn ṿng, bèn dùng hoa trời rải lên trên Đức Phật. Hoa rải nhiều như núi Tu Di, cũng dùng để cúng dường cây bồ đề của Phật, cúng dường hoa rồi, ai nấy đều đem cung điện dâng lên cúng dường Đức Phật đó, mà bạch rằng: Cúi xin Đức Phật thương xót lợi ích chúng con, cung điện dâng cúng đây xin Đức Phật hăy nhận ở.

                   Lúc đó, các vị Phạm Thiên Vương ở trước Đức Phật, một ḷng đồng thanh nói bài kệ rằng: 

                  Lành thay gặp được Phật

                  Đấng Thánh Tôn cứu đời

                  Thường ở ngục tam giới

                  Độ thoát các chúng sinh.

                  Thiên Nhân Tôn trí khắp

                  Thương xót loài quần mê

                  Khai mở cửa cam lồ

                  Rộng độ hết tất cả.

                  Thuở xưa vô lượng kiếp

                  Trải qua chẳng có Phật

                  Khi Phật chưa ra đời

                  Mười phương thường đen tối.

                  Ba đường ác thêm nhiều

                  A tu la cũng thịnh

                  Chúng chư thiên bớt đi

                  Chết nhiều đọa đường ác.

                  Chẳng theo Phật nghe pháp

                  Thường làm những việc ác.

                  Sắc lực và trí huệ

                  Thảy đều giảm bớt dần

                  V́ tội nghiệp nhân duyên

                  Mất vui cùng tưởng vui.

                  Trụ trong pháp tà kiến

                  Chẳng biết nghi tắc lành

                  Chẳng nhờ Phật hóa độ

                  Thường đọa trong đường ác.

                  Phật là mắt thế gian

                  Lâu xa mới xuất hiện

                  Thương xót các chúng sinh

                  Nên mới hiện ra đời.

                  Vượt khỏi thành chánh giác

                  Chúng con rất sung sướng

                  Và các chúng sinh khác

                  Vui mừng chưa từng có.

                  Các cung điện chúng con

                  Nhờ ánh sáng trang nghiêm

                  Nay đem dâng Thế Tôn

                  Xin hăy thương nhận ở.

                  Nguyện đem công đức nầy

                  Hồi hướng khắp tất cả

                  Chúng con và chúng sinh

                  Đều trọn thành Phật đạo.

                   Khi đó, năm trăm vạn ức các vị Phạm Thiên nói kệ khen Đức Phật rồi, ai nấy đều bạch Phật rằng: Cúi xin Đức Thế Tôn chuyển bánh xe pháp, được nhiều sự an ổn, được nhiều sự độ thoát.

                   Lúc đó, các vị Phạm Thiên Vương nói bài kệ rằng:

                   Thế Tôn chuyển pháp luân

                  Đánh trống pháp cam lồ

                  Độ chúng sinh khổ năo

                  Mở bày đường Niết Bàn.

                  Cúi xin nhận con thỉnh

                  Dùng âm thanh vi diệu

                  Thương xót mà diễn nói

                  Pháp tu vô lượng kiếp.

                   Bấy giờ, Đức Đại Thông Trí Thắng Như Lai, nhận lời thỉnh cầu của các vị Phạm Thiên Vương trong mười phương, và mười sáu vị vương tử, lập tức ba lần chuyển bánh xe pháp mười hai hành. Dù Sa môn, Bà la môn, hoặc chư Thiên, ma vương, Phạm vương, và các thế gian khác, không thể chuyển được.

                   Đây là khổ, là khổ tập, là khổ diệt, là đạo diệt khổ, và pháp độ thoát mười hai nhân duyên: Vô minh duyên hành, hành duyên thức, thức duyên danh sắc, danh sắc duyên lục nhập, lục nhập duyên xúc, xúc duyên thọ, thọ duyên ái, ái duyên thủ, thủ duyên hữu, hữu duyên sinh, sinh duyên lăo tử ưu bi khổ năo. Vô minh diệt th́ hành diệt, hành diệt th́ thức diệt, thức diệt th́ danh sắc diệt, danh sắc diệt th́ lục nhập diệt, lục nhập diệt th́ xúc diệt, xúc diệt th́ thọ diệt, thọ diệt th́ ái diệt, ái diệt th́ thủ diệt, thủ diệt th́ hữu diệt, hữu diệt th́ sinh diệt, sinh diệt th́ lăo tữ ưu bi khổ năo diệt.

                  Khi Đức Phật ở trong đại chúng trời người nói pháp đó, th́ có sáu trăm vạn ức Na do tha người, v́ chẳng thọ tất cả các pháp, nên ở nơi các lậu, tâm được giải thoát, đều được thiền định thâm sâu vi diệu, ba minh sáu thông, đủ tám giải thoát.

                  Khi nói pháp lần thứ hai, thứ ba, thứ tư, th́ có ngàn vạn ức Hằng hà sa Na do tha chúng sinh, cũng v́ chẳng thọ tất cả các pháp, nên ở nơi các lậu, tâm được giải thoát. Từ đó về sau, các chúng Thanh Văn vô lượng vô biên không thể tính đếm.

                  Bấy giờ, mười sáu vị vương tử, đều là đồng tử xuất gia làm Sa di, các căn lanh lợi, trí huệ sáng suốt, đă từng cúng dường trăm ngàn vạn ức các Đức Phật, tu phạm hạnh thanh tịnh, cầu quả vị Vô thượng chánh đẳng chánh giác. Đều bạch Đức Phật rằng: Đức Thế Tôn! Vô lượng ngàn vạn ức các đại đức Thanh Văn đó, đều đă thành tựu, Đức Thế Tôn cũng nên v́ chúng con nói pháp Vô thượng chánh đẳng chánh giác, chúng con nghe rồi đều cùng tu học.

                   Đức Thế Tôn! Chúng con chí nguyện đắc được tri kiến của Như Lai, trong thâm tâm nghĩ ǵ, Đức Phật tự chứng biết.  

                  Lúc đó, tám vạn ức người trong chúng của vua chuyển luân thánh vương dẫn đến, thấy mười sáu vị vương tử xuất gia, cũng xin xuất gia, vua bèn chấp nhận. 

                  Bấy giờ, Đức Phật đó nhận lời thỉnh cầu của các vị Sa di, trải qua hai vạn kiếp sau, mới ở trong bốn chúng nói kinh đại thừa nầy, tên là Diệu Pháp Liên Hoa, pháp giáo hóa Bồ Tát, được Phật hộ niệm. Nói kinh nầy rồi, mười sáu vị Sa di đều v́ quả vị Vô thượng chánh đẳng chánh giác, mà cùng nhau thọ tŕ đọc tụng thông thuộc.  

                  Lúc nói kinh đó, th́ mười sáu vị Bồ Tát Sa di đều tin nhận thọ tŕ, trong chúng hàng Thanh Văn cũng có người tin hiểu. Ngoài ra, ngàn vạn ức loại chúng sinh đều sinh tâm nghi hoặc.  

                  Đức Phật nói kinh đó, suốt tám ngàn kiếp chưa từng thôi nghỉ, nói kinh đó rồi, bèn vào tịnh thất, trụ trong thiền định tám vạn bốn ngàn kiếp.

 

                  Lúc đó, mười sáu vị Bồ Tát Sa di, biết Đức Phật nhập thất vắng lặng ở trong thiền định, ai nấy đều lên pháp ṭa, cũng trải qua tám vạn bốn ngàn kiếp, v́ bốn chúng rộng nói phân biệt Kinh Diệu Pháp Liên Hoa. Mỗi vị đều độ sáu trăm vạn ức Na do tha Hằng hà sa chúng sinh, mở bày giáo hóa tất cả chúng sinh, khiến cho họ được lợi ích và vui mừng phát tâm Vô thượng chánh đẳng chánh giác.

                  Đức Phật Đại Thông Trí Thắng trải qua tám vạn bốn ngàn kiếp, rồi từ tam muội dậy, đi đến pháp ṭa, ngồi ngay thẳng bảo khắp đại chúng rằng: Mười sáu vị Bồ Tát Sa di nầy, rất là hy hữu, các căn lanh lợi, trí huệ sáng suốt, đă từng cúng dường vô lượng ngàn vạn ức các Đức Phật. Ở chỗ chư Phật thường tu phạm hạnh, thọ trí huệ của Phật, mở bày cho chúng sinh, cũng khiến cho họ được như thế. 

                  Các ông đều phải gần gũi cúng dường các các vị ấy. Tại sao? V́ nếu hàng Thanh Văn, Bích Chi Phật, và các Bồ Tát đó, tin kinh pháp của mười sáu vị Bồ Tát nầy nói, thọ tŕ chẳng sinh tâm hủy báng, th́ người đó sẽ được trí huệ Vô thượng chánh đẳng chánh giác của Như Lai.

                   Đức Phật bảo các Tỳ Kheo: Mười sáu vị Bồ Tát nầy, thường ưa thích diễn nói Kinh Diệu Pháp Liên Hoa nầy. Mỗi vị Bồ Tát, giáo hóa sáu trăm vạn ức Na do tha Hằng hà sa chúng sinh. Đời đời sinh ra đều gặp các vị Bồ Tát nầy, theo các Ngài nghe pháp, thảy đều tin hiểu. Nhờ nhân duyên đó, được gặp bốn vạn ức các Đức Phật Thế Tôn, đến nay vẫn chưa hết. 

                  Các Tỳ Kheo! Nay ta nói với các ông: Mười sáu vị Sa di đệ tử của Đức Phật đó, nay đều được quả vị Vô thượng chánh đẳng chánh giác, hiện đang nói pháp ở trong cơi nước mười phương. Có vô lượng trăm ngàn vạn ức chúng Bồ Tát, và Thanh Văn làm quyến thuộc.  

                  Hai vị làm Phật ở phương đông, vị thứ nhất hiệu là A Súc, ở cơi nước Hoan Hỉ. Vị thứ hai hiệu là Tu Di Đỉnh. Hai vị Phật ở phương đông nam, một vị hiệu là Sư Tử Âm, vị thứ hai hiệu là Sư Tử Tướng. Hai vị Phật ở phương nam, vị thứ nhất hiệu là Hư Không Trụ, vị thứ hai hiệu là Thường Diệt. Hai vị Phật ở phương tây nam, vị thứ nhất hiệu là Đế Tướng, vị thứ hai hiệu là Phạm Tướng. Hai vị Phật ở phương tây, vị thứ nhất hiệu là A Di Đà, vị thứ hai hiệu là Độ Nhất Thiết Thế Gian Khổ Năo. Hai vị Phật ở phương tây bắc, vị thứ nhất hiệu là Đa Ma La Bạt Chiên Đàn Hương Thần Thông, vị thứ hai hiệu là Tu Di Tướng. Hai vị Phật ở phương bắc, vị thứ nhất hiệu là Vân Tự Tại, vị thứ hai hiệu là Vân Tự Tại Vương. Vị Phật ở phương đông bắc hiệu là Hoại Nhất Thiết Thế Gian Bố Úy, vị Phật thứ mười sáu chính là ta Thích Ca Mâu Ni Phật, ở cơi Ta Bà thành quả vị Vô thượng chánh đẳng chánh giác.

                  Các Tỳ Kheo! Lúc chúng ta làm Sa di, th́ mỗi người giáo hóa vô lượng trăm ngàn vạn ức Hằng hà sa chúng sinh, theo ta nghe pháp, v́ đạo Vô thượng chánh đẳng chánh giác. Những chúng sinh đó, nay có người trụ ở bậc Thanh Văn. Ta thường giáo hóa đạo Vô thượng chánh giác, những người đó nhờ pháp nầy, mà dần dần vào Phật đạo. Tại sao? V́ trí huệ của Như Lai khó tin khó hiểu. Vô lượng Hằng hà sa chúng sinh giáo hóa thuở đó, tức là hàng Tỳ Kheo các ông. Sau khi ta diệt độ rồi, ở đời vị lai hàng đệ tử Thanh Văn cũng vậy. Ta diệt độ rồi, lại có đệ tử chẳng nghe kinh nầy, chẳng biết chẳng hay sự tu hành của Bồ Tát, tự ở nơi công đức của ḿnh được, tưởng là diệt độ sẽ vào Niết bàn.

                   Ta thành Phật ở nước khác, bèn có tên khác, người đó tuy tưởng là diệt độ vào Niết Bàn, mà ở cơi kia cầu trí huệ của Phật được nghe kinh nầy, chỉ dùng Phật thừa mà được diệt độ, chẳng có thừa nào khác, trừ khi các Đức Như Lai phương tiện thuyết pháp. 

                  Các Tỳ Kheo! Nếu Đức Như Lai tự biết giờ Niết Bàn sắp đến, đại chúng lại thanh tịnh, tâm tin hiểu vững chắc, thông đạt pháp không, vào sâu thiền định, bèn tụ tập các chúng Bồ Tát và Thanh Văn để nói kinh nầy, thế gian chẳng có hai thừa mà được diệt độ, chỉ một Phật thừa được diệt độ thôi.

                   Các Tỳ Kheo nên biết! Đức Như Lai phương tiện sâu vào tánh của chúng sanh, biết chí của họ thích pháp nhỏ, chấp sâu năm dục, v́ những người đó nói Niết Bàn, nếu họ nghe th́ liền tin nhận thọ tŕ. 

                  Ví như đường dữ hiểm nạn, dài năm trăm do tuần, chốn ghê sợ hoang vắng không người. Nếu có đông người muốn đi qua đường hiểm nầy, đến chỗ châu báu. Có một vị Đạo sư trí huệ sáng suốt, khéo biết rơ tướng thông bít của con đường, dắt mọi người muốn vượt qua hiểm nạn nầy. Mọi người được dắt đi giữa đường lười mỏi, bèn bạch với Đạo sư rằng: Chúng con rất mệt nhọc, lại thêm sợ sệt không thể đi thêm được nữa, đường ở trước c̣n dài, nay chúng con muốn lui về. Vị Đạo sư nhiều phương tiện bèn nghĩ thế nầy: Những người nầy rất đáng thương, sao lại bỏ châu báu mà muốn lui về. Nghĩ như thế rồi, dùng sức phương tiện, ở giữa đường hiểm hơn ba trăm do tuần, hóa làm một cái thành, bảo mọi người rằng: Các ngươi đừng sợ, đừng lui về, nay thành lớn nầy có thể ở trong đó, làm ǵ tùy ư. Nếu vào thành đó rất được an ổn, nếu có thể đi thẳng đến chỗ châu báu cũng được.

                   Lúc đó, chúng mỏi mệt tâm rất vui mừng, khen chưa từng có. Nay chúng ta khỏi đường hiểm đó, rất được an ổn. Do đó, mọi người đều vào hóa thành, sinh ḷng tưởng rằng đă được độ rất an ổn. Bấy giờ, vị Đạo sư biết những người đó đă nghỉ ngơi xong, chẳng c̣n mệt nhọc, bèn diệt hóa thành, bảo với mọi người rằng: Các ngươi hăy đi tới chỗ châu báu ở gần đây, thành lớn đó do ta hóa làm ra, để dùng nghỉ thôi. 

                  Các Tỳ Kheo! Đức Như Lai cũng lại như thế, nay v́ các ông làm đại Đạo sư, biết các đường hiểm sinh tử phiền năo dài xa, nên bỏ, nên vượt qua. Nếu chúng sinh chỉ nghe một Phật thừa, th́ chẳng muốn thấy Phật, chẳng muốn gần gũi, bèn nghĩ như vầy: Phật đạo dài xa, chịu khổ siêng cần lâu mới có thể thành tựu. Phật biết tâm của họ khiếp nhược hạ liệt, bèn dùng sức phương tiện nghỉ ngơi ở giữa đường, nên nói hai Niết Bàn.

                  Nếu chúng sinh trụ ở hai bậc, th́ bấy giờ Đức Như Lai bèn nói: Chỗ tu của các ông chưa xong, bậc của các ông gần với trí huệ của Phật. Nên quán sát suy lường Niết Bàn đă được đó, chẳng chân thật vậy, chỉ là sức phương tiện của Như Lai, nơi một Phật thừa mà phân biệt nói thành ba. Như vị Đạo sư kia, v́ dừng lại nghỉ mà hóa làm thành lớn. Biết đă nghỉ rồi, bèn bảo họ rằng: Chỗ châu báu gần đây, thành nầy chẳng thật, do ta hóa làm ra thôi.

                   Bấy giờ, Đức Thế Tôn muốn thuật lại nghĩa trên, bèn nói bài kệ rằng:

 

                  Phật Đại Thông Trí Thắng

                  Mười kiếp ngồi Đạo tràng

                  Phật pháp chẳng hiện tiền

                  Không được thành Phật đạo.

                  Các trời thần long vương

                  Chúng A tu la thảy

                  Thường mưa các hoa trời

                  Để cúng dường Phật đó.

                  Chư Thiên đánh trống trời

                  Và tấu các âm nhạc

                  Gió thơm thổi hoa héo

                  Lại mưa hoa tươi tốt.

                  Trải qua mười tiểu kiếp

                  Mới được thành Phật đạo

                  Chư thiên và người đời

                  Tâm đều mừng hớn hở.

                  Mười sáu người con Phật

                  Đều cùng với quyến thuộc

                  Ngàn vạn ức vây quanh

                  Đều đi đến chốn Phật.

                  Đầu mặt lễ chân Phật

                  Mà thỉnh chuyển pháp luân

                  Thánh sư tử mưa pháp

                  Lợi con và tất cả.

                  Thế Tôn rất khó gặp

                  Lâu xa hiện một lần

                  V́ giác ngộ quần sinh

                  Chấn động hết tất cả.

                  Các thế giới phương đông

                  Năm trăm vạn ức cơi

                  Ánh sáng chiếu Phạm cung

                  Từ xưa chưa từng có.

                  Phạm chúng thấy tướng nầy

                  T́m đến chỗ đức Phật

                  Rải hoa để cúng dường

                  Và dâng cung điện lên.

                  Thỉnh Phật chuyển pháp luân

                  Dùng kệ khen ngợi Phật

                  Phật biết chưa đến thời

                  Nhận lời ngồi yên lặng.

                  Ba phương và bốn hướng

                  Trên dưới cũng như thế

                  Rải hoa dâng cung điện

                  Thỉnh Phật chuyển pháp luân.

                  Thế Tôn rất khó gặp

                  Xin v́ ḷng từ bi

                  Rộng mở cửa cam lồ

                  Chuyển pháp luân vô thượng.

                  Thế Tôn tuệ vô thượng

                  Nhận những người kia thỉnh

                  V́ nói các thứ pháp

                  Bốn đế mười hai duyên.

                  Vô minh đến lăo tử

                  Đều từ sinh duyên có

                  Những hoạ hoạn như thế

                  Các ông phải nên biết.

                  Lúc diễn nói pháp đó

                  Sáu trăm vạn ức chúng

                  Được hết sạch các khổ

                  Đều thành A la hán.

                  Nói pháp lần thứ hai

                  Ngàn vạn Hằng sa chúng

                  Chẳng thọ nơi các pháp

                  Cũng đắc A la hán.

                  Từ đó sau đắc đạo

                  Số đông không thể lường

                  Vạn ức kiếp tính đếm

                  Không biết được ngằn mé.

                  Lúc đó mười sáu vị

                  Xuất gia làm Sa di

                  Đều cùng thỉnh Phật đó

                  Diễn nói pháp đại thừa.

                  Chúng con và quyến thuộc

                  Đều sẽ thành Phật đạo

                  Nguyện được như Thế Tôn

                  Mắt huệ tịnh bậc nhất.

                  Phật biết tâm đồng tử

                  Tu hành trong đời trước

                  Dùng vô lượng nhân duyên

                  Đủ thứ các ví dụ.

                  Nói sáu Ba la mật

                  Và các việc thần thông

                  Phân biệt pháp chân thật

                  Đạo Bồ Tát tu hành.

                  Nói Kinh Pháp Hoa nầy

                  Kệ như cát sông Hằng.

                  Phật đó nói kinh rồi

                  Vào tịnh thất nhập định.

                  Nhất tâm ngồi một chỗ

                  Tám vạn bốn ngàn kiếp

                  Các vị Sa Di đó

                  Biết Phật chưa xuất định.

                  V́ vô lượng ức chúng

                  Nói Phật huệ vô thượng

                  Ai nấy lên pháp ṭa

                  Nói kinh đại thừa nầy.

                  Lúc Đức Phật tĩnh lặng

                  Giúp tuyên dương giáo hóa.

                  Mỗi mỗi vị Sa Di

                  Độ được các chúng sinh.

                  Khoảng sáu trăm vạn ức

                  Hằng hà sa chúng sinh

                  Phật đó diệt độ rồi

                  Những người nghe pháp đó.

                  Ở tại các cơi Phật

                  Thường sinh chung với thầy.

                  Mười sáu Sa Di đó

                  Đầy đủ hạnh Phật đạo.

                  Nay hiện trong mười phương

                  Thảy đều thành chánh giác

                  Người nghe pháp thuở đó

                  Đều ở chỗ chư Phật.

                  Có người trụ Thanh Văn

                  Dần dần vào Phật đạo.

                  Ta là thứ mười sáu

                  Cũng từng v́ ông nói.

                  Cho nên dùng phương tiện

                  Dẫn ông đến Phật huệ

                  Do gốc nhân duyên đó

                  Nay nói Kinh Pháp Hoa.

                  Khiến ông vào Phật đạo

                  Cẩn thận chớ kinh sợ.

                  Ví như đường hiểm dữ

                  Xa vắng nhiều thú độc.

                  Lại không có cỏ nước

                  Chỗ mọi người sợ hăi

                  Vô số ngàn vạn chúng

                  Muốn qua đường hiểm này.

                  Đường đó rất xa xôi

                  Dài năm trăm do tuần

                  Thời có một Đạo sư

                  Thông minh có trí tuệ.

                  Sáng suốt tâm quyết định

                  Cứu nguy các hoạn nạn.

                  Mọi người đều mỏi mệt

                  Bèn bạch Đạo sư rằng:

                  Chúng con nay mệt mỏi

                  Nơi đây muốn trở về

                  Đạo sư nghĩ thế nầy :

                  Bọn nầy rất đáng thương.

                  Sao lại muốn lui về

                  Để mất châu báu lớn.

                  Bèn nghĩ t́m phương tiện

                  Nên bày sức thần thông.

                  Hóa làm thành quách lớn

                  Trang nghiêm các pḥng nhà

                  Chung quanh có vườn rừng

                  Suối chảy và ao tắm.

                  Cửa lớn lầu gác cao

                  Nam nữ đều đầy dẫy

                  Hóa làm thành đó rồi

                  An ủi họ chớ sợ.

                  Các ông vào thành nầy

                  Đều được tùy sở thích.

                  Mọi người đều vào thành

                  Tâm đều rất vui mừng.

                  Đều sinh tưởng an ổn

                  Tự cho đă được độ

                  Đạo sư biết nghỉ rồi

                  Nhóm chúng mà bảo rằng:

                  Các ngươi nên đi nữa

                  Đây là hóa thành thôi

                  Thấy các ngươi mỏi mệt

                  Giữa đường muốn lui về.

                  Nên dùng sức phương tiện

                  Ta hóa làm thành nầy

                  Các ngươi gắng tinh tấn

                  Nên cùng đến bảo sở.

                  Ta cũng lại như thế

                  Đạo sư của tất cả.

                  Thấy những người cầu đạo

                  Giữa đường mà lười bỏ.

                  Không thể vượt sinh tử

                  Phiền năo các đường hiểm

                  Nên ta dùng phương tiện

                  V́ nghỉ nói Niết Bàn.

                  Bảo các ông khổ diệt

                  Việc làm đều đă xong

                  Tức biết đến Niết Bàn

                  Đều được A la hán.

                  Nên mới nhóm đại chúng

                  V́ nói pháp chân thật.

                  Chư Phật dùng phương tiện

                  Phân biệt nói ba thừa.

                  Chỉ có một Phật thừa

                  Chỗ nghỉ nên nói hai

                  Nay v́ ngươi nói thật

                  Chỗ ngươi được chẳng diệt.

                  V́ Phật nhất thiết trí

                  Hăy phát đại tinh tấn.

                  Ngươi chứng nhất thiết trí

                  Mười lực các Phật pháp.

                  Đủ ba mươi hai tướng

                  Mới là chân thật diệt

                  Chư Phật là Đạo sư

                  V́ nghỉ nói Niết Bàn.

                  Đă biết nghỉ ngơi rồi

                  Dẫn vào nơi Phật huệ.

  

       

                  HẾT QUYỂN THỨ BA

 

 

[trở về mục lục]   [xem quyển 1]   [xem quyển 2]   [xem quyển 4]   [xem quyển 5]   [xem quyển 6]   [xem quyển 7]

 

            Minh Quang posted September 4, 2008

 

[Home] [Kinh Chánh-Pháp-Hoa, mục lục] [Kinh A Di Đà] [Kinh Đại Báo Phụ Mẫu Trọng Ân] [Kinh Hoa Nghiêm - Trí Tịnh dịch] [Kinh Địa Tạng] [Kinh Tứ Thập Nhị Chương] [Kinh Vu Lan Bồn] [Kinh Di Giáo] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa] [Công Phu Khuya] [Kinh Quán Vô Lượng Thọ] [Kinh A Di Đà nghĩa] [Kinh Thiện Sanh] [Bích Nham Lục] [Đàm Vô Đức Tứ Phần Luật] [Khuyến Phát Bồ Đề Tâm Văn] [Đại Thừa Kim Cang Kinh Luận] [Kinh Ngọc] [Thập Nhị Môn Luận - Thích Thanh Từ] [Kinh A Di Đà Yếu Giải] [Kinh Dược Sư - Thích Huyền Dung] [Kinh Địa Tạng bản dịch ở Bắc Việt] [Kinh Vô Lượng Thọ - Tuệ Đăng] [Kinh Lăng Già - TN Trí Hải] [Kinh Bát Chu Tam Muội] [Kinh Lăng Già - Tuệ Khai] [Kinh Thắng Man - Thanh Từ] [Kinh Giải Thâm Mật 1] [Kinh Pháp Bảo Đàn1] [Kinh Hư Không Tạng Bồ Tát] [Kinh Duy Ma Cật 1] [Kinh Ngũ Bách Danh Quán Thế Âm] [Chứng Đạo Ca - Vĩnh Giác] [Địa Tŕ Bồ Tát Giới Bổn] [Địa Tŕ Bồ Tát Giới Bổn Tiên Yếu] [Bồ Tát Giới - Thích Trí Quang] [Kinh Lục Độ Tập - Đại Tạng Kinh 152] [Kinh Phạm Vơng Bồ Tát Tâm Địa Phẩm Lược Sớ] [Mục Lục Càn Long Đại Tạng Kinh] [Kinh Đại An Ban Thủ Ư] [Luận A Tỳ Đàm Về Việc Thành Lập Thế Giới] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa - Minh Định dịch] [Kinh Diệu Pháp Liên Hoa - Tuệ Hải dịch] [Luận Đại Thừa Khởi Tín - Mă Minh - Lê Đ́nh Thám dịch] [Kinh Thắng Man Phu Nhân Hội - Chân Hiền Tâm dịch giải] [Kinh Dược Sư - Tuệ Nhận dịch]