Chùa Hải-Đức in Jacksonville

[Home] [Up] [Điểm Sách] [Sutras] [Dharma Talks] [GĐPT] [Sinh Hoạt] [Our Activities] [Kinh] [Pháp Thoại audio mp3] [Tin Tức Phật Giáo] [Thuyết Pháp] [Thơ Văn] [Ngoại Điển] [Phật Học] [Tụng Kinh] [Nghi Lễ - Rituals]

horizontal rule

Linh Sơn Pháp Bảo Đại Tạng Kinh
Quyển 34
Kinh số 263

 

Trúc Pháp Hộ, đời Tây Tấn, dịch từ chữ Phạn sang chữ Hán

Kinh Chánh Pháp Hoa

 

SỐ 263

 

KINH CHÁNH PHÁP HOA

(KINH HOA CHÁNH PHÁP)

 

Hán dịch: Đời Tây Tấn, Tam tạng Pháp sư Trúc Pháp Hộ,

người nước Nguyệt Thị.
Việt dịch: Linh-Sơn Pháp Bảo Đại Tạng Kinh

 

 

KINH CHÁNH PHÁP HOA

QUYỂN 10

 

Phẩm 23: QUANG THẾ ÂM PHỔ MÔN

 

Khi ấy Bồ-tát Vô Tận Ư liền từ chỗ ngồi đứng dậy, để trần vai hữu, quỳ thẳng chắp tay, thưa với Đức Phật:

- Kính bạch Thế Tôn! V́ sao gọi là Quang Thế Âm? Ư nghĩa như thế nào?

Phật bảo Vô Tận Ư:

- Vị Tộc tánh tử ấy, nếu có chúng sinh gặp trăm ngàn muôn ức khổn ách, hoạn nạn, khổ năo vô cùng, vừa nghe danh hiệu Bồ-tát Quang Thế Âm th́ liền được giải thoát, không c̣n các khổ, nên gọi là Quang Thế Âm.

Nếu có người tâm luôn tŕ danh hiệu ngài, giả sử gặp lửa lớnthiêu đất núi rừng, thiêu cháy cỏ cây, rừng rậm, nhà cửa, thân ở trong lửa mà được nghe tên Quang Thế Âm, lửa liền tắt. Nếu vào sông nước lớn, ḍng nước chảy xiết, trong ḷng sợ hăi, mà xưng tênBồ-tát Quang Thế Âm, nhất tâm hướng về th́ do oai thần gia hộ khiến không bị ch́m, làm cho an ổn. Nếu có trăm ngàn muôn ức chúng sinh sang hèn vào trong biển cả, ở trong biển thăm thẳm mênh mông không bờ bến, ḍ t́m vàng, bạc, các loại ngọc minh nguyệt, như ư, bảo châu, thủy tinh , lưu ly, xa cừ, mă năo, san hô, hổ phách; thuyền chở đầy châu báu, giả sử gió thổi thuyền ấy trôi dạt vào ḍng xoáy hắc sơn, hoặc tấp vào cơi quỷ, gặp cá ḱnh, có một người trong chúng nhất tâm thầm nghĩ công đức oai thần của Bồ-tát Quang Thế Âm rồi xưng danh hiệu ngài th́ đều được giải thoát tất cả các hoạn nạn và chúng bạn cũng được cứu độ, không gặp các ách nạn tà ma quỷ quái. V́ thế nên gọi là Quang Thế Âm.

Phật dạy:

- Này Tộc tánh tử! Nếu thấy oán tặc muốn đến làm nguy hại, liền xưng danh hiệu Bồ-tát Quang Thế Âm và hướng về ngài th́ dao gậy của giặc liền găy từng đoạn, tay không đưa lên được, tâm họ tự nhiên hiền lành.

Này Tộc tánh tử! Giả sử các quỷ thần tà nghịch, yêu mị đầy cả thế giới tam thiên đại thiên này muốn đến quấy nhiễu người mà nhất tâm xưng danh Quang Thế Âm th́ tự nhiên bị hàng phục, chẳng thể xâm phạm, tâm ác chẳng sinh, chẳng nh́n bằng con mắt tà vạy.

Nếu người phạm tội, hoặc không có tội mà bị người ác, quan huyện bắt, trói thân, cùm chân, hoặc bỏ trong lao ngục nhất lại tra khảo tàn khốc mà nhất tâm hướng về xưng danh hiệu Quang Thế Âm th́ nhanh chóng được giải thoát, mở cửa ngục đi ra, không ai có thể giữ lại, cho nên gọi là Quang Thế Âm.

Phật dạy:

- Này Tộc tánh tử! Cảnh giới Quang Thế Âm oai thần công đức sáng ngời khó có thể hạn lượng như vậy, nên gọi là Quang Thế Âm.

Phật bảo Vô Tận Ư:

- Này Tộc tánh tử! Giả sử bọn giặc cướp oán tặc đầy cả tam thiên đại thiên thế giới này cầm binh khí dao, gậy mác, mâu, kích muốn giết hại vạn dân, có một đoàn khách buôn đi ngang qua con đường có đạo tặc ấy mang theo bảo vật quư giá; vị dẫn đường sợ hăi thầm nghĩ: “Nơi này nhiều giặc, để không bị nguy hại và bị cướp đoạt tài bảo th́ ta nên bày quyền kế thoát khỏi nạn này, chẳng gặp nguy hại”, bèn bảo các khách buôn”

- Không nên sợ sệt, hăy cùng nhau nhất tâm đồng cất tiếng xưng niệm oai thần Bồ-tát Quang Thế Âm. Bồ-tát sẽ liền tới ủng hộ khiến chúng ta không c̣n sợ hăi. Hăy đồng tâm hướng về để thoát các nạn, không gặp oán. Đoàn khách buôn nghe lời làm theo, đồng thanh xưng hiệu Quang Thế Âm, thân mạng hướng về nguyện xin thoát nạn sợ hăi này. Vừa xưng danh hiệu, giặc liền thoái lui không dám xúc phạm. Đoàn khách buôn thoát nạn, không c̣n sợ hăi. Cảnh giới oai đức của Bồ-tát Quang Thế Âm sáng ngời như thế, cho nên gọi là Quang Thế Âm.

Phật lại bảo Bồ-tát Vô Tận Ư:

- Nếu người tu học mà dâm, nộ, si c̣n mạnh, hăy hướng về lễ bái Bồ-tát Quang Thế Âm, th́ dâm, nộ, si sẽ dừng; và quán vô thường, khổ, không, phi thân (vô ngă) th́ nhất tâm đắc định.

Nếu có người nữ không có con, muốn cầu con trai, con gái, hăy hướng về Bồ-tát Quang Thế Âm, nhất tâm tinh tấn hướng về ngài th́ liền được con trai hay con gái. Là con gái th́ măi măi đoan chánh, tướng mạo vô song, ai thấy cũng vui; nếu là con trai th́ có tướng oai phong, mọi người yêu mến, mong mỏi muốn thấy, trồng các cội đức, không gây nghiệp tội. Oai thần, công đức, trí tuệ, cảnh giới của Quang Thế Âm cao vời như thế, người nào nghe danh hiệu th́ mục đích đạt được không bao giờ hư vọng, không bị tà hại, đạt đến quả đạo đức vô thượng, thường gặp chư Phật, Chân nhân, Bồ-tát, Chánh sĩ có đức cao, không gặp lại người nghịch. Nếu nghe danh hiệu mà chấp tŕ nhớ tưởng th́ công đức vô lượng chẳng thể tính kể. Nếu có người cúng dường sáu mươi hai ức hằng hà sa các Bồ-tát th́ các Bồ-tát ấy đều khiến hiện tại hành tâm Từ.

Nếu Tộc tánh tử, Tộc tánh nữ trọn đời cúng dường áo mền, ẩm thực, giường, ngọa cụ, thuốc thang chữa bệnh, tất cả đều đầy đủ th́ phước ấy nhiều chăng?

Vô Tận Ư thưa:

- Bạch Thế Tôn, nhiều chẳng thể hạn lượng! V́ sao? V́ các Bồ-tát ấy nhiều vô số ức chẳng thể thí dụ.

Phật dạy:

- Tuy cúng dường số Bồ-tát vô hạn ấy nhưng không bằng một lần hướng về Quang Thế Âm cúi đầu làm lễ, chấp tŕ danh hiệu, v́ phước này hơn hẳn phước người kia, huống lại cúng dường, tuy cúng dường sáu mươi hai ức hằng hà sa số chư Bồ-tát so với sự chấp tŕ danh hiệu, kể hai phước này cả ức trăm ngàn kiếp cũng không thể hết được, nhưng rốt cuộc chẳng so sánh nhau được, cho nên gọi là Quang Thế Âm.

Khi ấy Bồ-tát Vô Tận Ư bạch Đức Phật:

- Quang Thế Âm v́ nhân duyên ǵ dạo đi trong thế giới Kham nhẫn? Thuyết pháp như thế nào? Chí nguyện ra sao? Việc hành tŕ chánh pháp, phương tiện khéo léo cảnh giới thế nào?

Phật dạy:

- Này Tộc tánh tử! Bồ-tát Quang Thế Âm đă đi dạo trong thế giới, hoặc hiện thân Phật để ban bố tuyên dương giáo pháp, hoặc hiện dung mạo, h́nh tượng Bồ-tát để giảng kinh khai hóa, hoặc hiện thân Duyên giác, hoặc hiện thân Thanh văn, hoặc hiện thân vua trời Phạm thiên để giảng đạo kinh, hoặc hiện thân Kiền-đạp-ḥa, muốn độ quỷ thần nên hiện thân h́nh quỷ thần; muốn độ bậc tôn quư hiện thân tướng tôn quư; hoặc lại thị hiện thân trời ở cơi Đại thần diệu, hoặc thân h́nh Chuyển luân thánh vương hóa độ bốn cơi, hoặc thân h́nh kỳ lạ, hoặc thân h́nh La-sát Phản túc, hoặc thân Tướng quân, hoặc hiện thân Sa-môn, Phạm chí, hoặc thân thần Kim cang, ẩn sĩ ở một ḿnh, Tiên nhân, trẻ nít... Bồ-tát Quang Thế Âm dạo đi các cơi Phật đều hiện khắp biết bao nhiêu than h́nh, tại chỗ biến hóa khai độ tất cả.

V́ vậy, này Tộc tánh tử! Tất cả chúng sinh đều nên cúng dường Bồ-tát Quang Thế Âm. Vị Tộc tánh tử ấy, nơi nào mà chung quanh có sự sợ hăi liền khiến không sợ hăi; đă được không sợ hăi rồi, khiến đều an ổn, ai nấy vui mừng. V́ vậy nên Bồ-tát dạo đi trong thế giới Kham nhẫn.

Khi ấy, Bồ-tát Vô Tận Ư liền cởi trăm ngàn anh lạc báu nơi thân dâng lên Bồ-tát Quang Thế Âm, thưa:

- Cúi xin Chánh sĩ nhận pháp cúng dường này, là anh lạc báu đặc biệt đeo ở thân tôi.

Bồ-tát Quang Thế Âm không chịu nhận. Vô Tận Ư lại thưa:

- Đă đến lúc, xin ngài thương xót nhận cho, đừng từ chối.

Khi ấy Bồ-tát Quang Thế Âm tự nghĩ: “Ta không dùng vật báu ấy”.

Vô Tận Ư thưa:

- Xin hăy thương xót các Trời, Rồng, Thần, Kiền-đạp-ḥa, A-tu-luân, Ca-lưu-1a, Chân-đà-la, Ma-hầu-1ặc, Nhân phi nhân mà thọ nhận.

Bồ-tát Quang Thế Âm thọ nhận anh lạc báu, liền chia làm hai phần: một phần dâng cúng Đức Như Lai Năng Nhân, một phần đặt lên tháp báu để cúng dường Đức Như Lai Chí Chân Đẳng Chánh Giác Đa Bảo.

Vị Tộc tánh tử ấy v́ tất cả chúng sinh nên dùng thần túc biến hóa dạo đi trong thế giới Kham nhẫn, cứu tế khắp nơi.

Bấy giờ Bồ-tát Tŕ Địa liền từ chỗ ngồi đứng dậy, tới trước bạch Đức Phật:

- Giả sử có người nghe công đức tu hành của Bồ-tát Quang Thế Âm trọn không hư dối, th́ đời đời an ổn đạt đến tuệ vô cực. Bồ-tát Quang Thế Âm ấy thần túc biến hóa đến khắp cửa đạo, oai thần hiển hiện không cùng tột.

Phật nói phẩm Phổ Môn Đạo xong có tám vạn bốn ngàn người trong hội khi ấy đạt đến Vô đẳng luân, liền phát tâm đạo Vô thượng chánh chân.

 

 

 

 

Phẩm 24: TỔNG TR̀

 

Nghe ĐH Minh-Quang Nguyễn Lê Đức giảng tại Chùa Hải-Đức hồi 11 giờ sáng ngày 25 tháng 4 năm 2010. Bấm chuột phải để hạ tải. 

 

 

 

Khi ấy Bồ-tát Dược Vương liền từ chỗ ngồi đứng dạy, quỳ thẳng, chắp tay, bạch Đức Phật:

- Nếu Tộc tánh tử! Tộc tánh nữ nghe kinh Chánh Pháp Hoa này, thọ tŕ, tư duy, sao chép kinh quyển th́ được phước như thế nào?

Phật dạy:

- Nếu Tộc tánh tử, Tộc tánh nữ thọ tŕ kinh này, tụng đọc, suy tư, sao chép kinh quyển, phước đức chẳng thể lường được, không lấy ǵ dụ được. Nếu Tộc tánh tử cúng dường tám mươi ức trăm ngàn vạn hằng hà sa các Đức Như Lai và nếu lại thọ tŕ tư duy sao chép kinh Chánh Pháp Hoa này và giảng thuyết cúng dường th́ phước nào nhiều hơn? Theo ư ông th́ sao? Nên nhất tâm phụng tŕ kinh điển hay là dùng y thực cúng dường chư Phật?

Bồ-tát Dược Vương bạch Phật:

- Nếu Tộc tánh tử, Tộc tánh nữ thọ tŕ những điều cốt yếu của kinh Chánh Pháp Hoa, giữ ǵn sao chép một bài tụng bốn câu, giảng thuyết, tụng đọc, hoặc phụng hành thành tựu đầy đủ th́ phước ấy rất nhiều, hơn sự cúng dường vô số hằng hà sa chư Phật Thế Tôn.

Phật dạy:

- Rất đúng, cúng dường pháp là hơn hết!

Bồ-tát Dược Vương bạch Phật:

- Con sẽ ủng hộ những người như thế. Các Tộc tánh tử, Tộc tánh nữ thọ tŕ kinh này th́ đó là những Pháp sư, dùng nghĩa để hộ vệ khiến măi măi không bị họa hoạn.

Lại liền tụng chú rằng: “Suy tư kỳ dị, ư niệm vô ư, thực hành vĩnh cửu, tịnh tu đạm bạc. Ư chí thầm lặng giải thoát. Tế độ b́nh đẳng không tà vạy. Yên ổn ḥa hợp khắp cả đồng đều. Diệt hết vô tận không ǵ hơn. Huyền mặc đạm nhiên Tổng tŕ. Ánh sáng chiếu soi có chỗ nương tựa bên trong. Rốt ráo thanh tịnh, không sa đọa, không cao thấp, không quay ṿng không giáp ṿng. Mắt thanh tịnh không ǵ bằng. Giác ngộ rồi độ thoát. Quan sát các pháp hợp với âm thanh nói ra. Hiểu rơ th́ dừng lại, dẹp bỏ mọi giới hạn, giảng nói bằng các âm thanh mà hiểu được ư nghĩa khô ug cùng tận của văn tự, không thế lực nào hơn được.”

Bồ-tát Dược Vương bạch Phật:

- Kính bạch Thế Tôn! Đó là câu chú mà sáu mươi hai hằng hà sa Đức Phật đă thuyết. Giả sử có ai phạm vào người tŕ chú này, hoặc lại chống đối hủy báng các vị Pháp sư chính là làm mất đạo giáo của chư Phật Thế Tôn.

Phật khen ngợi Bồ-tát Đại sĩ Dược Vương:

- Hay thay, hay thay! Nếu Tộc tánh tử nói câu chú ấy là v́ chúng sinh th́ nên thương tưởng ủng hộ chúng được nhiều an ổn.

Bấy giờ Bồ-tát Diệu Dũng bạch Phật:

- Kính bạch Thế Tôn! Con đây cũng v́ chúng sinh nên muốn khiến được vĩnh viễn an ổn. Nếu có người phụng tŕ kinh điển này, con trao câu chú này sẽ giúp những Phá p sư ấy khiến không ai ŕnh t́m được chỗ sơ hở. Các loại quỷ mị như quỷ thần ở hầm xí, quỷ ống khói quỷ chán nản, quỷ đói, phản túc, tuy muốn quấy nhiễu, không được dễ dàng.

Bồ-tát Diệu Dũng chuyên tâm tư duy, rồi nói chú: “Ánh sáng lớn soi đến tràn trề hân hoan, măi măi kết tụ nơi đây, không hội không hợp.”

Đó là câu chú mà hằng hà sa chư Phật đă nói và đều cùng khuyến trợ. Như thế, nếu chống lại các Pháp sư th́ giống như làm trái lời dạy của Như Lai, trở lại làm nguy hại ḿnh.

Khi ấy Tỳ-sa-môn Thiên vương bạch Phật:

- Con cũng sẽ nói câu chú này để tăng thêm ḷng Từ, v́ chúng sinh nên ủng hộ Pháp sư: “Giàu có sinh hư lộng. Không hư rộng th́ có vô lượng. Không giàu th́ làm sao giàu.” Dùng nó ủng hộ các Pháp sư, trong ṿng trăm do-tuần, không có ǵ dám xúc phạm, sự bảo vệ được thuận lợi.

Này các Tộc tánh tử! Được như thế th́ những người đến học với Pháp sư mới có thể thọ tŕ. V́ vậy, sự ủng hộ thường được tốt đẹp.

Khi ấy Thiên vương Thuận Oán và ức trăm ngàn vạn hương âm và quỷ, quyến thuộc vây quanh ngồi trong pháp hội cùng đi đến trước, bạch Phậ t:

- Kính bạch Thế Tôn! Con cũng sẽ nói câu chú này: “Không số lượng có số lượng sáng tối mang hương. Chúc dữ đại thể bằng lời thô bạo.”

Kính bạch Thế Tôn! Câu chú này do bốn ngàn hai trăm ức Đức Phật đă nói, v́ vậy chú này ủng hộ cúng dường những người học kinh, khiến không ai ŕnh t́m chỗ sơ hở.

Lúc bấy giờ có một quỷ mỵ tên Hữu Kết Phược, lại có quỷ tên Ly Kết, lại có quỷ tên Thi Tích, lại có quỷ tên Thi Hoa, lại có quỷ tên Thi Hắc, lại có quỷ tên Bị Phát, lại có quỷ tên Vô Trước, lại có quỷ tên Tŕ Hoa, lại có quỷ tên Hà Sở, lại có quỷ tên Thủ Nhất Thiết Tinh cùng mẹ con các quỷ, đi đến chỗ Phật, đồng thanh bạch Phật:

- Bạch Thế Tôn! Chúng con sẽ thường ủng hộ các bậc Pháp sư ấy, làm gia tăng sự an ổn, khiến không ai t́m được chỗ dở của Pháp sư.

Khi ấy, các quỷ mỵ đồng cất tiếng đọc chú này ủng hộ Pháp sư: “Nay ngươi rất mực không ngă, không chấp ngă, không than, không chỗ chung cùng. Đă khởi, đă sinh, đă thành mà trụ mà kiến lập th́ cũng trụ ở nơi ta thán, cũng chẳng tiêu hết đại tật không được xâm hại.” Đồng loại quyến thuộc của chúng con ủng hộ Pháp sư khiến không bị xâm phạm, tiêu trừ quỷ thần vọng mị, ngạ quỷ, quỷ ở chuồng xí, quỷ ống khói, cô đạo, phù chú, quỷ si cuồng điên giả dạng đi đến, hoặc h́nh quỷ thần và h́nh phi nhân, hoặc hai ngày ba ngày, hoặc đến bốn ngày, hoặc bị bệnh nhiệt luôn, lại nằm ngủ thấy ác mộng, hoặc hiện h́nh các nam nữ lớn nhỏ. Chúng con sẽ ủng hộ khiến không có loài nào ŕnh t́m được chỗ sơ hở.

Khi ấy các quỷ mỵ ở trước Phật cùng nói bài tụng:

Xúc phạm đầu vỡ bảy

Giống như chẻ hoa rau

Sẽ như tội giết mẹ

Cùng giống họa hại cha

Có ai phạm Pháp sư

Đều sẽ bị tội này

Đời đời chẳng được an

Không gặp được chư Phật

Tội phá hoại chùa Phật

Tội quấy rối Thánh chúng

Như trộn các dầu mè

Dầu mè tụ một chỗ

Phóng lửa thiêu đốt hết

Tiêu rụi chẳng c̣n ǵ

Có người phạm Pháp sư

Sẽ bị tội như vậy

Giống như dăy núi lớn

Nhóm tội cấu dồn lại

Nếu ai phạm Pháp sư

Sẽ bị trọng tội này.

Cáe quỷ thần Quân Đầu… nói bài tụng ấy xong, liền bạch Phật:

- Chúng con đều ủng hộ các Pháp sư giống như thế, làm cho cá c vị thường an ổn, trừ bỏ oán địch, bảo vệ chung quanh để các vị không bị tổn hại. Nếu có người bỏ thuốc độc, thuốc độc không tá c dụng.

Khi ấy Phật khen ngợi các quỷ mị đă nói chú:

- Hay thay, hay thay! Các ngươi muốn hộ vệ các Pháp sư, nếu nghe kinh này tuyên tŕ danh hiệu, đức chẳng thể lường, huống là tùy thời thọ tŕ giảng nói, sao chép đầy đủ quyển kinh. Nếu dung đồ cúng dường như hoa hương, tràng phan, lọng, hương tạp, hương đảo, thắp đèn, treo tranh, th́ chọn loại vừa ư, hoa sen xanh, hoa sen hồng, hoa sen vàng, hoa sen trắng, đựng dầu tô dùng thắp đèn, cúng dường kinh này siêng tu không biếng trễ, th́ phước gấp trăm ngàn ức không có giới hạn. Các ngươi nên hộ tŕ người học kinh tinh tấn như thế.

Khi Phật thuyết phẩm Tổng Tŕ này, sáu vạn tám ngàn người đạt được pháp Nhẫn vô sở tùng sinh.


 

Phẩm 25: TỊNH PHỤC TỊNH VƯƠNG

 

Nghe ĐH Minh-Quang Nguyễn Lê Đức giảng tại Chùa Hải-Đức hồi 11 giờ sáng ngày 2 tháng 5 năm 2010. Bấm chuột phải để hạ tải. 

 

 

Phật dạy:

- Này Tộc tánh tử! Vào thuở quá khứ cách vô số kiếp, lâu xa khó lường, chẳng thể nghĩ bàn, bấy giờ có Phật hiệu là Tổng Thủy Lôi Âm Tú Hoa Tuệ Vương Như Lai, Chí Chân Đẳng Chánh Giác, Minh Hạnh Thành, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Đạo Pháp Ngự, Thiên Nhân Sư, Phật Thế Tôn, thế giới tên là Chiếu minh nghiêm sức, kiếp tên là Ái kiến.

Lại nữa, Tộc tánh tử! Vào đời Phật ấy, có vị vua tên là Tịnh Phục Tịnh. Bấy giờ, nhà vua có một chánh hậu tên là Ly Cấu Thi; hoàng hậu có hai người con, một tên là Ly Cấu Tạng, hai tên là Ly Cấu Mục; hai người con này đều đă đắc thần túc, cử động nhẹ nhàng có thể bay được; đầy đủ trí tuệ, công đức hoàn bị, quả Thánh cao vời, hành hạnh Bồ-tát, ngày đêm tinh tấn chưa từng biếng lười bỏ phế, hết ḷng chuyên tinh tu sáu pháp Ba-la-mật, khéo dùng bốn Đẳng tâm: Từ, Bi, Hỷ, Xả, cứu tế vô cùng, đều tuân hành và thong đạt ba mươi bảy pháp đạo phẩm, thông suốt đạo nghĩa, việc làm đă xong; định Tam-muội Tấn đăi ly cấu, Tam-muội Độ túc nhật quang, Tam-muội Ly cấu hiển diệu, Tam-muội Tịnh trang nghiêm, Tam-muội Đại oai tạng đều được thông đạt; nhờ những định Tam-muội này mà vượt qua bờ kia.

Bấy giờ Đức Phật tập hợp bốn chúng, Thích Phạm, Tứ Thiên vương, chư Thiên, nhân dân ban tuyên nói phân biệt kinh Chánh Pháp Hoa. Khi ấy Phật thương tưởng tất cả chúng sinh xót thương quốc độ, muốn cho hóa độ tất cả chúng sinh đi vào đại đạo.

Lại nữa, Tộc tánh tử, hai vị thái tử ấy đi đến chỗ mẹ chắp tay thưa:

- Cúi xin mẹ rủ ḷng nghĩ tưởng xót thương, chúng con một long muốn đến chỗ Phật, tham kiến thân Như Lai, cũng muốn lễ bái quy y. V́ sao? Nay Đức Như Lai v́ tất cả chúng sinh cơi trời, cơi người rộng tuyên yếu điển là kinh Chánh Phá p Hoa, chúng con phải kính cẩn nghe Chánh Pháp Hoa.

Hoàng hậu Ly Cấu Thi bảo hai thái tử:

- Phụ vương các con, chí sùng ngoại đạo, tin ưa Phạm chí, thường ôm sân hận, v́ vậy các con chẳng thể đi được.

Khi ấy hai thái tử lại đồng tâm chắp tay, thưa mẹ:

- Chúng con bạc số sinh nhằm nhà tà kiến vô nghĩa. Hơn nữa, chúng con vốn là con Đấng Pháp Vương sẽ dùng kinh đạo giáo hóa phàm tục uế trược bỏ ngụy hướng chân; như vậy mới là Phật tử.

Khi ấy hoàng hậu Ly Cấu Thi bảo hai thái tử:

- Hay thay, hăy thực hiện đi, các con là con chí hiếu! V́ cha mẹ mà tu đại từ mẫn, hiển hiện thần túc. Cha các con thấy xong, trong ḷng vui vẻ cởi mở, mới nghe các con, cùng đến chỗ Phật, đảnh lễ thọ giáo.

Khi ấy hai thái tử liền nghe lời mẹ dạy, thân vọt lên đứng trên hư không, cách đất bảy nhẫn, nghĩ thương cha mẹ, hiện oai thần biến, ở trên hư không, hai người cùng lúc ngồi, nằm, kinh hành, trên thân phóng lửa, dưới thân phun nước; trên thân phun nước, dưới thân phóng lửa, tỏa ánh sáng lớn chiếu khắp xa gần, hiện thân to lớn rồi lại thu nhỏ; từ hư không hạ xuống đi vào trong đất; hoặc vào trong nước, từ đất vọt lên, ở trên hư không giống như đạp đất. Hai thái tử ấy hiện bao nhiêu biến hóa, hiển hiện thần túc dùng để khai hóa cha mẹ. Khi ấy vua cha thấy hai con thần túc biến hóa oai đức như thế, mừng vui tột độ, tâm thiện phát sinh, cúi thân chắp tay hướng về hai con, nói:

- Thầy của các con là ai mà các con thọ nhận được việc ấy?

Khi ấy hai Thái tử tâu với vua cha:

- Đại vương muốn biết Thầy của chúng con chăng? Đức Như Lai Chí Chân Tổng Thủy Lôi Âm Tú Hoa Tuệ Vương là Thầy của chúng con, hiện nay đang ở dưới cây báu, ngồi trên pháp ṭa v́ bốn bộ chúng, chư Thiên, nhân dân quảng diễn tuyên bố kinh Chánh Pháp Hoa. Đức Phật Thế Tôn ấy chính là Thầy của chúng con.

Vua bả o hai con:

- Ta muốn đi đến chỗ Thầy của các con để đích thân kính cẩn nhận lănh lời giáo huấn của Bậc Đại Thánh Vô Thượng Chánh Chân.

Khi ấy hai người con từ hư không hạ xuống đến chỗ mẹ, chắp tay thưa:

- Nhờ oai đức của mẹ nên cảm hóa được phụ vương; để vua cha tạo lập tâm Vô thượng chánh chân, nhờ đó mà thành tựu đạo nghiệp Thánh Tôn đă dạy. Xin mẹ thương tưởng cho chúng con đến chỗ Phật xuất gia tu đạo, được làm Sa-môn.

Khi ấy hai thái tử v́ mẹ nói kệ:

Xin mẹ cho chúng con

Xuất gia làm Sa-môn

Như Lai rất khó gặp

Thời gian dài chuyên học

Đều gọi là khó gặp

Giống như hoa Linh thụy

Càng khó gặp hơn kia

Nhàn tịnh chẳng thể được.

Khi ấy hoàng hậu Ly Cấu Thi dùng tụng bảo:

Mẹ đồng ư các con

Lành thay, con chóng đi

Bậc Thánh rất khó gặp

Mẹ cũng cùng xuất gia.

Bấy giờ, hai thái tử tán thán bằng bài pháp tụng ấy để báo đáp cha mẹ xong, lại thưa với phụ vương và mẫu hậu:

- Cúi xin cha mẹ đồng nhất tâm cùng đi đến chỗ Phật Tổng Thủy Lôi Âm Tú Hoa Tuệ Vương và cũng để kính yết lễ bái quy y Đức Thế Tôn. V́ sao? Cha mẹ nên biết, gặp Phật ra đời rất khó; giống như hoa t́nh thụy, cũng như minh châu như ư tối thượng, Phật cũng như vậy, chẳng thể gặp lại. V́ vậy chúng con sinh lại chốn này, tâm niệm xuất gia công đức đệ nhất. V́ thế cho nên, cha mẹ chẳng nên ngăn cản mà nên chấp thuận, và bảo rằng: “Tốt lắm! Cho phép các con được xuất gia tu học, vứt bỏ ái dục, xả nghiệp thế tục. V́ sao? V́ được gặp Như Lai, là phước may vô lượng. Mạng người khó được, đời có Phật khó gặp; xa ĺa tám nạn, được nhàn tịnh là khó, như chết sống lại.”

Phụ vương và hoàng hậu đáp lời Thái tử:

- Được, nên biết đă đúng lúc!

Phật dạy:

- Này Tộc tánh tử! Bấy giờ trong cung của vua Tịnh Phục Tịnh có tám vạn bốn ngàn công nhân thể nữ, do cội đức đời trước được lănh thọ kinh Chánh Pháp Hoa này, nên vốn là bậc đạo khí. Thái tử Ly Cấu Mục đời trước vốn tu hành tích chứa công đức từ lâu xa vô hạn. Thái tử Ly Cấu Tạng vào thuở đời trước xa xưa trong vô số trăm ngàn ức kiếp đă từng tu hành chánh định Tam-muội Khí ư chúng sinh nhất thiết ác thú . Sao gọi là chánh định Tam-muội Khí ư chúng sinh nhất thiết ác thú? Chánh hậu của vua, bà Ly Cấu Thi, mẹ của hai thái tử, hiểu rơ tất cả các pháp của chư Phật trong mười phương, các pháp yếu của chư Phật, tạng bí mật và Thánh tuệ vô cực của chư Phật, dùng quyền phương tiện hiện làm thân nữ vậy.

Phật dạy:

- Này Tộc tánh tử! Khi ấy vua Tịnh Phục Tịnh thấy hai thái tử hiện thần túc giáo hóa dẫn vào pháp chí chân của Như Lai, đă đạt đến siêu việt, lần lượt nhiều người đều được độ thoát; tất cả hạng mù tối đều vào đạo sáng, liền tự phát tâm cùng với bốn vạn hai ngàn quyến thuộc, hoàng hậu Ly Cấu Thi cùng với bè bạn, thể nữ ở trong cung quần thần, bách quan theo hai thái tử đồng thời đi đến chỗ Phật, cúi đầu lễ sát chân, lui về chỗ ngồi, theo vị trí đă có sẵn.

Khi ấy Đức Phật thấy vua Tịnh Phục Tịnh cùng với đông đảo quyến thuộc tự đến quy y, Ngài dựa vào bản hạnh, quán nhân duyên xưa, mà nói pháp cho họ, theo bệnh cho thuốc, ai cũng hiểu rơ, tâm thiện phát sinh, mừng vui phấn chấn. Ngay khi đó, quốc vương cùng chánh hậu Ly Cấu Thi và hai thái tử, cung nhân, thể nữ, tất cả người trong cung bỏ nước, bỏ cung vua làm Sa-môn. Sau khi làm Sa-môn rồi, trải qua tám vạn bốn ngàn năm tất cả để vâng giữ tu tập đạo nghiệp, tư duy quán sát yếu nghĩa của kinh Chánh Pháp Hoa, tụng đọc, làm theo như lời Phật dạy, không hề sai trái.

Vua Tịnh Phục Tịnh cùng quyến thuộc cung kính tuân hành siêng tu kinh Chánh Pháp Hoa trong tám vạn bốn ngàn năm xong liền đạt các cội đức và Tam-muội chánh định nghiêm tịnh. Vừa đạt định này, Vua tức thời vọt lên hư không, cách đất bốn trượng chin thước, đứng trên hư không, từ xa bạch với Đức Như Lai Chí Chân Tổng Thủy Lôi Âm Tú Hoa Tuệ Vương:

- Hai người con ấy chính là Thánh sư đă hóa đạo chúng con. Nhờ ân đức ấy, biểu hiện thần túc, hiển dương biến hóa, con nhờ chứng kiến sự hóa hiện thần biến ấy mà tâm được khai mở, bỏ tục vào đạo làm theo lời Phật dạy, vượt qua ách uế trược, thuận theo pháp luật trụ vững vô cực, được phụng sự Như Lai, nhận lănh kinh pháp, là bậc Chí thánh không c̣n thiện sư nào trên nữa. Hai người con ấy thị hiện làm con sinh vào nhà con, đều là do công đức sang suốt đời trước, nương vào tâm nhân từ của Phật, chẳng phải là chỗ nghĩ bàn của kẻ phàm phu.

Phật bảo vua:

- Đúng vậy, đúng vậy, đại vương! Như lời đại vương đă nói, hai vị thái tử ấy, v́ trước đă gieo trồng phước đức nên mới thị hiện, v́ muốn khai hóa vua, quyến thuộc và tất cả chúng sinh.

Phật dạy:

- Nếu Tộc tánh tử và Tộc tánh nữ học kinh điển ấy th́ sinh ra chỗ nào, xoay vần sau trước dễ gặp thầy giỏi tuyên nói lời dạy của Thế Tôn, được vững vàng nơi đạo Vô thượng chánh chân, khai hóa chỉ dẫn, độ thoát tất cả; đó là việc làm vô cực vi diệu, lần lượt dạy nhau, lần lượt thành tựu cho nhau, đạt đến chỗ Thánh đế vô cực, gặp Phật là bậc Pháp Vương; do gặp Thầy giỏi nên được gặp Như Lai thọ nhận kinh pháp; nhờ ân khuyến trợ nên nay vua gặp được hai vị thái tử ấy. Các Tộc tánh tử ấy đời trước đă từng cúng dường phụng sự sáu mươi lăm ức trăm ngàn triệu vạn hằng hà sa Đức Như Lai Chí Chân và lại thọ tŕ kinh Chánh Pháp Hoa ấy, thương xót chúng sinh, ch́m trong chín mươi sáu loại tà kiến chẳng có thể tự cứu, nên khai hóa họ khiến trụ chánh kiến, tu hành tinh tấn cầu đạo lớn của Phật.

Khi ấy Phật dạy:

- Này Tộc tánh tử! Vua Tịnh Phục Tịnh vào đời ấy khen ngợi các công đức, từ trên hư không hạ xuống liền đến trước Phật chắp tay bạch với Đức Phật: “Xin Phật nói rơ Đức Như Lai Chí Chân vào đời trước hành công đức ǵ mà Thánh tuệ cao vời, tướng giữa đôi mày phát ra ánh sáng chiếu vô số nước và con mắt sáng đẹp thấy khắp mười phương; tướng giữa đôi mày trắng như kha tuyết, mềm mại mịn đẹp rực rỡ nhuận sáng, bằng phẳng không vẹo, chỗ nào cũng chiếu sáng. Khuôn mặt Thế Tôn đầy đặn như mặt trời, đạo mục an trú như trăng mới mọc, tất cả chiêm ngưỡng không biết chán?”

Khi ấy quốc vương nói tụng:

Công huân Ngài thù dị

Nhiều ức trăm ngàn muôn

Hư không c̣n thể dụ

Tuệ Ngài chẳng thể lường.

Phật dùng tụng đáp:

Đời trước hành trung chánh

B́nh đẳng thí cho người

Cho nên tướng giữa mày

Chiếu khắp không hạn lượng

Khai thị cho đèn tuệ

Mắt sáng hơn trời trăng

Mắt như trăng vừa m ọ c

Thấy khắp mười phương cơi.

Khi ấy vua khen ngợi rồi chắp tay bạch Phật:

- Thật chưa từng có, lời giáo huấn của Như Lai Chí Chân từ bi rộng lớn vô hạn, công đức đầy đủ chẳng thể nghĩ bàn, diễn bày đạo nghĩa, ban dạy pháp cấm, khiến không tội lỗi, hoạn nạn đường dài đều không c̣n nữa.

Kính bạch Thế Tôn! Như con hôm nay, tâm chẳng phóng dật, do được tự tại chẳng rơi đường tà, từ bỏ tự đại, không theo hư ngụy, cũng không ân hận, chẳng khởi tâm ác và các nghiệp tà hại. Việc nước rất nhiều nhưng con muốn xuất gia tu học, chẳng trở về cung; con muốn quy y và dâng phẩm vật cúng dường.

Phật dạy:

- Rất tốt!

Khi ấy, vua liền đứng dậy đảnh lễ chân Phật. Chánh hậu của vua, bà Ly Cấu Thi cởi trăm ngàn anh lạc báu đeo trên thân để rải trên Phật. Do oai thần của Phật hóa thành tấm màn bảy báu đan xen, trong tấm màn đẹp đẽ lạ thường ấy tự nhiên có giường, trải bằng vô số tọa cụ khác lạ, Như Lai ngồi trên đó. Khi ấy quốc vương tâm tự nghĩ: “Thật chưa từng có. Thế Tôn Chí đức ở trong tấm màn đan xen, trông thấy Như Lai thật đoan chánh, oai thần rực rỡ, màu sáng đệ nhất, dung mạo đầy đặn sạch đẹp không ǵ sánh bằng. Nguyện khiến cho tất cả đều nhờ phước này.

Bấy giờ Thế Tôn bảo bốn bộ chúng:

- Các ông có thấy vua Tịnh Phục Tịnh nhất tâm chắp tay đứng trước Phật chăng?

Đều đáp:

- Đă thấy.

Phật bảo:

- Này Tỳ-kheo! Vua ấy trong đời hiện tại này là học tṛ của ta hiện thân làm Tỳ-kheo. Vào đời tương lai sẽ được làm Phật hiệu là Chủng Đế Vương Như Lai Chí Chân Đẳng Chánh Giác, Minh Hạnh Thành, Thiên Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Đạo Pháp Ngự, Thiên Nhân Sư, Phật, Thế Tôn. Cơi nước của Phật ấy tên là Quang phổ, kiếp tên là Siêu vương. Vào thời Phật ấy, các chúng Bồ-tát chẳng thể tính đếm, các chúng Thanh văn cũng vô số. Thế giới của Phật ấy bằng phẳng như bàn tay, không có lồi lơm, không có cát sỏi đá. Khi được làm Phật, oai thần của vị ấy vời vợi, to lớn vô cùng, sáng chói như thế.

Như Lai Năng Nhân bảo:

- Này Tộc tánh tử! Các vị muốn biết vua Tịnh Phục Tịnh phát đạo tâm lúc ấy chăng? Đâu phải người nào lạ. Chớ tưởng như thế. V́ sao? V́ đó chính là Bồ-tát Liên Hoa Thủ hiện nay. Muốn biết hoàng hậu Ly Cấu lúc đó chăng? Nay chính là Bồ-tát Quang Chiếu Nghiêm Sức; ngài thường nghĩ đến các Bồ-tát, thương xót chúng sinh nên sinh vào nước ấy khai hóa độ thoát họ. Muốn biết hai thái tử lúc ấy chăng? Nay chính là Bồ-tát Dược Vương, Bồ-tát Siêu Dược. Lại nữa, này Tộc tánh tử, Bồ-tát Dược Vương Bồ-tát Siêu Dược, công đức cao vời vô hạn như thế đă ở chỗ vô số ức trăm ngàn vạn Đức Chư Như Lai vị trồng các cội đức. Hai vị Chánh sĩ Bồ-tát ấy, đạo đức hoàn bị, chẳng thể nghĩ bàn. Nếu có ai nghe danh hai vị Chánh sĩ này th́ nên luôn chấp tŕ, tất cả mọi người đều nên lễ kính. Học sĩ như thế, cơi trời, nhân gian đều quy ngưỡng.

Khi Phật nói về sở hành ở đời quá khứ, tám vạn bốn ngàn người xa ĺa trần cấu, chứng Pháp nhăn tịnh.

 

 

 

Phẩm 26: PHỔ HIỀN

 

Nghe ĐH Minh-Quang Nguyễn Lê Đức giảng tại Chùa Hải-Đức hồi 11 giờ sáng ngày 16 tháng 5 năm 2010. Bấm chuột phải để hạ tải. 

 

 

Khi ấy Bồ-tát Phổ Hiền và chư Bồ-tát vượt qua hằng hà sa các cơi Phật ở phương Đông đi đến, làm chấn động các cơi Phật, rải các hoa sen, trổi trăm ngàn muôn ức kỹ nhạc, ca ngợi công Đức Như Lai. Nương vào đại thần túc biến hóa vô cùng của vị Khai sĩ Bồ-tát ấy, thân của vị Đại Bồ-tát oai thần chói lọi, Thánh chỉ huyền diệu, chiếu khắp mười phương, cùng các Trời, Rồng, Thần, Kiền-đạp-ḥa, A-tu-luân, Ca-lưu-la, Chân-đà-la, Ma-hưu-lặc, Nhân phi nhân, tất cả đều dẫn theo quyến thuộc, đều hiển bày thần túc chẳng thể nghĩ bàn, đến núi Linh thứu, đi tới chỗ Phật, đảnh lễ sát chân, nhiễu Phật bảy ṿng và bạch với Đức Phật:

- Chúng con từ cơi Phật Bảo Siêu Oai Vương Như Lai đến. Nhân nay Thế Tôn đang diễn kinh Chánh Pháp Hoa, cho nên chúng con đến thế giới nhẫn này muốn được nghe và thọ tŕ, cùng vô số trăm ngàn các Bồ-tát cũng ưa nghe diễn bày đạo nghĩa. Hay thay, Thế Tôn! Cúi xin thương xót, đúng thời ban nói tuyên giảng kinh Chánh Pháp Hoa. Nếu là thân người nữ, tu hành pháp ǵ mà được phụng tŕ kinh này.

Phật liền bảo Bồ-tát Phổ Hiền:

- Này Tộc tánh tử! Người nữ có bốn Pháp sự nên được kinh này. Những ǵ là bốn?

1. Thường kiến lập, hộ tŕ sở kiến của chư Phật.

2. Tích lũy công đức, chẳng hề biếng trễ.

3. Có thể phân biệt giảng hóa chỗ quy tụ những điều cốt yếu một cách rốt ráo.

4. Ủng hộ khắp chúng sinh phát khởi điều chưa phát khởi.

Đó là bốn điều để được kinh này.

Khi ấy Bồ-tát Phổ Hiền bạch Phật:

- Sau này vào thời kỳ cuối của đời mạt pháp năm trược, nếu có Tỳ-kheo thọ tŕ kinh này, con sẽ luôn ủng hộ khiến vị ấy được an ổn, trừ các cuồng loạn, các độc không hoành hành, khiến không ai ŕnh t́m chỗ sơ hở. Có người thọ kinh này đều được hộ vệ, khiến ma Ba-tuần không thể nhiễu loạn và khiến các thuộc hạ, các quỷ, thần, rồng, quỷ bên song, quỷ chuồng xí, trùng độc, phù chú không hoành hành được, cúi ḿnh lánh đi; thường nhất tâm ủng hộ Pháp sư, khiến luôn an ổn. Nếu có Tỳ-kheo học kinh điển này, ngồi, đứng, kinh hành, tinh tấn tu tập, con sẽ cùng với các Bồ-tát quyến thuộc vây quanh, cỡi voi ngựa, xe cộ cùng đi đến chỗ vị Tỳ-kheo Pháp sư ấy để hộ tŕ kinh này. Người nào thọ tŕ tư duy kinh Chánh Pháp Hoa này, khiến không quên mất ư nghĩa một câu th́ con sẽ cỡi xe đến chỗ vị học sĩ ấy, để vị ấy tự mắt trông thấy.V́ người học kinh thấy con sẽ vui mừng lại càng siêng học. Con sẽ giúp Pháp sư đạt được Tam-muội, lại đạt được pháp Tổng tŕ hồi chuyển, lại sẽ thành tựu bao nhiêu trăm ngàn ức Tổng tŕ châu toàn, hiểu rơ tất cả âm Tổng tŕ.

Kính bạch Thế Tôn! Vào thời kỳ sau cùng của thời mạt pháp trong đời năm trược trên năm mươi năm, nếu Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, thanh tín sĩ, thanh tín nữ thọ kinh điển này, chỉ nói cho đồng học thọ tŕ, sao chép, mến mộ,v́ người khác nói và vào thời sau cùng của đời mạt pháp hơn năm mươi năm nếu ai có thể thọ tŕ kinh Chánh Pháp Hoa này mà tâm vẫn hiểu nghĩa, tinh tấn không bỏ phế, đến hai mươi mốt ngày sự tu hành gần đầy đủ, đạt đến các hạnh; trong hai mươi mốt ngày chuyên cần, tâm gắn liền với pháp, tự hiện đức sáng rỡ khả kính th́ con cùng với các quyến thuộc lớn, nhỏ tùy tùng nương sáu thần thông hiện đến chỗ Pháp sư khuyến trợ Pháp sư trong hai mươi mốt ngày chuyên tu pháp này, khiến tâm vị ấy khai mở, đạt được pháp tổng tŕ. Nhưng nếu Phá p sư không giáo hóa chúng sinh, hoặc không khuyến trợ, chẳng khai hóa, phi nhân được thuận tiện th́ dù là Pháp sư cũng không được ủng hộ, không đạt an ổn. V́ vậy người học thường hành tinh tấn, con nương oai thần Phật hộ vệ Pháp sư. Nếu có Pháp sư giữ ǵn chánh pháp của Phật siêng năng tinh tấn th́ nên nghe Tổng tŕ này: “Vô ngă trừ ngă. Nhân ngă phương tiện. Tân nhân ḥa trừ. Rất nhu nhuyễn. Câu nhu nhược thấy chư Phật. Nhân các Tổng tŕ thực hành các thuyết. Khéo hồi chuyển, tập họp tất cả trừ các thú. Vô số các câu các số trong ba đời, vượt hữu vi, nêu các pháp hiểu rơ tiếng chúng sinh. Sư tử vui thú.”

Kính bạch Thế Tôn! Đó là câu Tổng tŕ. Nếu có Bồ-tát tai nghe câu Tổng tŕ này, lọt vào tai th́ phải biết ấy là chỗ kiến lập công đức của Bồ-tát Phổ Hiền là kinh Chánh Pháp Hoa nầy. Nếu lưu bố khắp thiên hạ trong cơi Diêm-phù-lợi gặp kinh này mà tâm thường nhớ nghĩ, th́ phải biết đó là do oai thần của Bồ-tát Phổ Hiền, khiến cho mọi người đến với kinh này. Những chúng sinh ấy ở chỗ vô số Đức Phật chứa các cội đức, Như Lai Chí Chân dùng tay xoa đầu. Nếu có người sao chép, bưng trên tay th́ đó là tôn thờ thân Phật, kính mến đạo pháp, kính chép kinh này. Sao chép kinh rồi muốn hiểu nghĩa lư th́ khi mạng chung được sinh lên cơi trời Đao-lợi; vừa sinh lên cơi trời, liền có tám vạn bốn ngàn vương nữ cơi trời đánh đàn, ca tụng cúng dường và được làm Thiên tử, ngồi giữa vương nữ cùng chung vui. Nếu Tộc tánh tử chỉ sao chép kinh ấy mà công đức như thế, huống là tụng đọc tư duy ư nghĩa trong đó. V́ vậy, bạch Thế Tôn! Người nào nhất tâm siêng tu kinh Chánh Pháp Hoa, sao chép, thọ tŕ kinh quyển, thường tư duy tất cả chẳng quên, th́ nên lễ bái người ấy, v́ sao chép kinh này nên được phước đức ấy, sẽ được thấy ngàn Đức Phật đưa tay, khi lâm chung cũng được diện kiến ngàn Đức Phật, dạo chơi chốn an lành, không đoạ cơi ác. Sau khi mạng chung, được sinh lên cơi trời Đâu-suất.

Vừa sinh lên trời, có tám vạn bốn ngàn chúng ngọc nữ đến nơi, trổi các kỹ nhạc ca tụng phước đức, ở bên ngọc nữ cùng vui bằng chánh pháp; vị Tộc tánh tử ấy sao chép kinh này công đức c̣n như thế, huống là tụng đọc, tuyên thuyết, tư duy ư nghĩa. V́ vậy, siêng năng tu tập đầy đủ, sao chép, tuyên truyền, tư duy phụng hành kinh Chánh Pháp Hoa chuyên cần nhất tâm, chí chưa từng loạn, vào lúc lâm chung, ngàn Phật đưa tay, diện kiến ngàn Phật, chẳng đọa cơi ác. Vào lúc mạng chung sẽ sinh đến cơi trời Đâu-suất ở chỗ Phật Di-lặc, thành Bồ-tát, có ba mươi hai tướng trang nghiêm thân, ức ngàn ngọc nữ quyến thuộc vây quanh. V́ vậy kẻ trí thường nên siêng tu, sao chép, diễn nói, tư duy kinh điển này.

Kính bạch Thế Tôn! Nếu có người sao chép, tư duy, tụng đọc kinh này th́ phước đức vô lượng, chẳng thể đo lường, cao vời như thế. V́ vậy người trí sao chép, thọ tŕ kinh này sẽ đạt được biết bao công đức. V́ thế, con kiến lập kinh này với dụng ư rộng lớn của con là siêng niệm đạo pháp lưu bố khắp nơi trong cơi Diêm-phù-lợi.

Bấy giờ Đức Như Lai Năng Nhân Chí Chân bảo Phổ Hiền:

- Hay thay, hay thay! Ông đă phát tâm thương tưởng đến nhiều chứng sinh, tinh tấn siêng năng hộ tŕ Bồ-tát ở tương lai, khuyến dẫn họ pháp chẳng nghĩ chẳng bàn này, tâm sẵn ḷng thương bao la, trong khoảng phát tâm thâu nhiếp vô lượng hạnh; tay cầm quyển kinh, kiến lập ủng hộ. Nếu có người thọ tŕ, niệm danh hiệu Bồ-tát Phổ Hiền th́ nên biết, người ấy thấy Đức Phật Năng Nhân, trước đó đă từng nghe pháp giống như vậy, cúng dường phụng sự, thấy Phật Năng Nhân tuyên giảng kinh đạo, khen rằng “Hay thay!” và được Như Lai xoa đầu th́ nên biế là công đức của Phổ Hiền. Người ấy được oai lực của Phật hộ tŕ; Phật dùng y phục che chở cho; người đó thọ nhận lời dạy của Như Lai, chẳng ưa sự nghiệp thế tục, chẳng ưa chơi đùa, cùng bọn ton hót, chẳng thích ca vũ, chẳng đi ra ngoài, chẳng vào chỗ sát sinh, nuôi heo gà vịt, chẳng theo nữ nhân làm việc tà quấy. Nếu nghe kinh này mà sao chép, thọ tŕ, phúng tụng, tuyên thuyết, tư duy, phụng hành pháp tự nhiên như thế, bên trong tinh chuyên, tự khởi phước lực th́ tất cả chúng  sinh nếu thấy cũng đều ái kính.

Nếu có Tỳ-kheo thọ tŕ kinh này th́ chẳng bị dâm, nộ, si trói buộc, chẳng bị tham lam, tật đố, tự đại buộc ràng, chẳng ôm long kiêu mạn, ương bướng tự chuyên, ương ngạnh, tà kiến, tư lợi, mà tự biết đủ. Nếu có Pháp sư tu hành đạt đến bậc hiền và hơn năm mươi năm, vào khoảng cuối cùng của thời mạt pháp trong đời năm trược, nếu có Tỳ-kheo thọ tŕ kinh này, tư duy, hiểu nhớ th́ nên biết các Tộc tánh tử ấy chắc chắn đến đạo tràng hàng phục ma quân, chuyển pháp luân, đánh trống pháp, thổi loa pháp, tuôn mưa pháp, ngồi trên pháp ṭa Sư tử. Vào thời kỳ cuối cùng của thời mạt thế, thọ tŕ kinh này, công đức như thế.

Lại nữa, Tỳ-kheo chẳng dựa vào lợi dưỡng, chẳng tham y bát, th́ những Pháp sư ấy tâm tánh chất trực, không dua nịnh, chẳng rơi vào si ám; hiện tại những vị ấy tự nhiên như thế. Nếu có Tỳ-kheo thọ tŕ kinh này, đời đời chẳng quên, sinh ra thông minh trí tuệ, chưa từng bị đui điếc, hiện tại an ổn, không có hoạn nạn. Nếu hủy bang kinh này, chê bai người học, thọ tŕ, lại c̣n phỉ báng th́ người ấy hiện tại bị bệnh hủi, thấy người sao chép kinh này, chẳng phải là việc ḿnh có thể làm, mà đùa cợt th́ khi sinh ra ở chỗ nào, thân thể cũng khuyết tật, bị lửa thiêu đốt, thường bị tranh tụng, mặt mũi sinh ghẻ lở, chân tay cong queo, miệng mắt chẳng ngay thẳng, thân thể hôi hám, sinh ghẻ lở, thuốc men chẳng lành, khốn khổ khó nói. Nếu nói kinh này mà có người nghe thấy lại nói lỗi người nói th́ tăng thêm ác bất thiện, điều nói ra không phải là lời thành thật, tin theo th́ phạm tội ác, bị tai ương vô lượng, chỗ ở bất an.

Phật dạy:

- V́ vậy, này Phổ Hiền! Nếu thấy Tỳ-kheo thọ tŕ kinh này th́ từ xa đứng lên cung kính nghênh đón, phụng sự như phụng sự Như Lai. Quy mạng Phật hiện tại thế nào th́ quy mạng Pháp sư ấy cũng như vậy không khác, mới đúng với lời Phật dạy.

Khi Phật nói phẩm Phổ Hiền này, có hằng hà sa số ức trăm ngàn vạn các chúng Bồ-tát đều chửng đắc Tổng tŕ.

 

 

 

Phẩm 27: CHÚC LỤY

 

Bấy giờ Thế Tôn Năng Nhân từ pháp ṭa đứng dậy, biến chư Bồ-tát cùng một sắc tướng và thị hiện thần túc nhấc toàn đại hội đặt trên bàn tay phải, tán thán:

- Này các Tộc tánh tử! Phật từ vô số ức trăm ngàn kiếp chẳng thể tính kể, tích lũy tu hành mới thành đạo Vô thượng chánh chân, đă đạt đến vô cực nên đặt chư Hiền yên trên bàn tay phải, giở lên và hạ xuống chỉ do nghĩ biết. Chư vị phải nhận lănh kinh này, thọ tŕ, phúng tụng, tuyên đọc, nên v́ chúng hội phân biệt diễn thuyết, khiến cho khắp quần sinh được nghe thấy.

Lại nữa, Tộc tánh tử! Tâm không chấp trước, không được giấu giếm kinh Chánh Pháp Hoa này, ư chí không sợ hăi, bố thí trí tuệ Phật, trí tuệ Như Lai, trí tuệ tự tại, đó là pháp thí giải thoát tối thượng. Nên họe hạnh Phật, nên khiến cho mọi người được nghe dù tới hay chẳng tới đều đến được chỗ chẳng đến, nên siêng năng nghe thọ kinh điển quan trọng này; đối với người chẳng tin, nên khiến cho tin; nên khuyên quần sinh thâm nhập tôn pháp. Này các Tộc tánh tử! Người có thể làm như vậy th́ nê n biết, đó là sự kiến lập của Như Lai.

Khi ấy các Bồ-tát được Thế Tôn Năng Nhân khen ngợi đều vui mừng hớn hở, càng thêm kính trọng, cúi ḿnh đứng một bên; chắp tay cúi đầu đảnh lễ, hướng về Đức Phật Năng Nhân đồng thanh thưa:

- Xin làm theo lời dạy của Thế Tôn, không dám trái nghịch, thuận theo điều Phật đă nói một cách đầy đủ. Xin Thế Tôn chớ lo nghĩ.

Các Bồ-tát thưa bạch ba lần như vậy, rồi đi đến khắp nơi trong mười phương ban tuyên Thánh chỉ.

Bấy giờ Đức Năng Nhân Chánh giác khiến tất cả chư Thế Tôn từ mười phương thế giới đến, đều tùy nghi trở về chỗ cũ. Khi ấy mười phương Phật đều đáp:

- Như Lai cũng nên tùy nghi trở về chốn cũ. Đức Thế Tôn Như Lai Chánh Giác Đa Bảo ở trong giảng đường của tháp bảy báu liền trở về chỗ cũ. Các Đức Như Lai cũng đều về chỗ cũ.

Khi Phật thuyết kinh này, chư Phật ở vô lượng cơi Phật khác trong mười phương đến đây, ngồi trên ṭa Sư tử, dưới cây Bồ-đề, Như Lai Đa Bảo và các Bồ-tát, các vị học hạnh khác đang ở trước Phật vô số vô lượng chẳng thể tính kể, cùng với các Bồ-tát từ dưới đất vọt lên, và chúng đại Thanh văn, bốn bộ chúng, các Trời, Rồng, Thần, A-tu-luân, Kiền-đạp-ḥa, Nhân dân ở thế gian nghe lời Phật dạy, ai cũng hoan hỷ.

  

 

 

            Minh-Quang posted June 15, 2010

 

 

[Home] [Up] [Kinh Chánh-Pháp-Hoa, quyển 1] [Kinh Chánh-Pháp-Hoa, quyển 2] [Kinh Chánh-Pháp-Hoa, quyển 3] [Kinh Chánh-Pháp-Hoa, quyển 4] [Kinh Chánh-Pháp-Hoa, quyển 5] [Kinh Chánh-Pháp-Hoa, quyển 6] [Kinh Chánh-Pháp-Hoa, quyển 7] [Kinh Chánh-Pháp-Hoa, quyển 8] [Kinh Chánh-Pháp-Hoa, quyển 9] [Kinh Chánh-Pháp-Hoa, quyển 10]